"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 208: Hay ho lắm sao, cái người phụ nữ tàn nhẫn này

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Tử Mặc và Trương Thiên chờ đợi bên ngoài thấy một màn từ cửa sổ như vậy, tất cả đều khiếp sợ nói không nên lời .Đó là đại ca của bọn họ sao?Ngải Tuyết bị sốc nặng đứng lặng người, cô biết anh rất yêu cô, tuy nhiên, cô chưa từng nghĩ qua một người cao ngạo như anh có thể quỳ dưới chân người khác, mà còn quỳ ở trước mặt mình?Trong phút chốc Ngải Tuyết kinh hoảng, nhưng sau đó là vẻ mặt lạnh như băng tỏ ý từ chối người ngoài xâm nhập"Trừ phi, anh chết đi.”Lời nói lạnh nhạt như dao đâm vào tim Mộ Dung Kiệt, nửa ngày sau, mới mở miệng hỏi."Có phải, chỉ cần anh chết, em sẽ đồng ý tha thứ cho anh?”"Đúng! Chỉ cần anh chết, tôi lập tức tha thứ cho anh.” Lông mày Ngải Tuyết cau lại, đánh chết cũng không tin người đàn ông này sẽ vì cô mà hi sinh mạng sống của mình.Mộ Dung Kiệt rũ mắt xuống, trong chốc lát con ngươi phát ra ánh sáng, móc bên túi áo cây súng lục, đặt tại thái dương.Tử Mặc và Trương Thiên hoảng hốt, đồng thời quát lên"Không! ! !”Rối rít từ cửa sau chạy vào"Đại ca, đừng mà”"Đại ca! ! !”Ngải Tuyết ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn thấy súng trong tay anh, tâm phát hoảng chạy vọt tới đỉnh đầu"Anh điên rồi?”"Anhkhông điên, anh rất nghiêm túc, em không tha thứ cho anh, anh lập tức chết trước mặt em, Ngải Tuyết, anh không tin em độc ác như vậy." Vừa nói vừa muốn bóp cò.Ngải Tuyết dùng một cước đá cánh tay phải của anh, đánh rớt cây súng từ tay anh, trong lòng rất tức giận, mơ hồ có phần hơi đau lòng, cô liên tục chửi mình rất không có tiền đồ."Người đàn ông này hại chết mẹ của mày, mày còn vì anh ta mà đau lòng, Ngải Tuyết, mày không thể như vậy” Cô cố đè nén đau thương trong lòng, giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ "Nơi này là nhà tôi, muốn chết thì đi chỗ khác.”Trương Thiên vừa nghe xong hết chịu đựng nổi"Hay ho lắm sao, cái người phụ nữ tàn nhẫn này? Lần đầu tiênđại ca của chúng tôi vì cô mà hạ lòng tự trọng xuống nước đến mức đó cô còn chưa hài lòng, tim cô là sắt đá hả?”Tử Mặc lôi kéo tay áo Trương Thiên, ý bảo anh ta bớt nói."Lôi kéo cái gì? Tôi nói không có sai, anh nhìn đại ca của mình xem, cái gì cũng làm qua, cô còn muốn như thế nào?""Trương Thiên! ! !" Trái tim Mộ Dung Kiệt co thắt bắt đầu hít thở khó khăn, cô nói không sai? Tất cả đều vì sự cảm kích, cho nên mới ủy khuất miễn cưỡng đi theo mình, bây giờ, xem như huề, cho nên, cô phải rời đi là đúng rồi !!!

Tử Mặc và Trương Thiên chờ đợi bên ngoài thấy một màn từ cửa sổ như vậy, tất cả đều khiếp sợ nói không nên lời .

Đó là đại ca của bọn họ sao?

Ngải Tuyết bị sốc nặng đứng lặng người, cô biết anh rất yêu cô, tuy nhiên, cô chưa từng nghĩ qua một người cao ngạo như anh có thể quỳ dưới chân người khác, mà còn quỳ ở trước mặt mình?

Trong phút chốc Ngải Tuyết kinh hoảng, nhưng sau đó là vẻ mặt lạnh như băng tỏ ý từ chối người ngoài xâm nhập"Trừ phi, anh chết đi.”

Lời nói lạnh nhạt như dao đâm vào tim Mộ Dung Kiệt, nửa ngày sau, mới mở miệng hỏi.

"Có phải, chỉ cần anh chết, em sẽ đồng ý tha thứ cho anh?”

"Đúng! Chỉ cần anh chết, tôi lập tức tha thứ cho anh.” Lông mày Ngải Tuyết cau lại, đánh chết cũng không tin người đàn ông này sẽ vì cô mà hi sinh mạng sống của mình.

Mộ Dung Kiệt rũ mắt xuống, trong chốc lát con ngươi phát ra ánh sáng, móc bên túi áo cây súng lục, đặt tại thái dương.

Tử Mặc và Trương Thiên hoảng hốt, đồng thời quát lên"Không! ! !”

Rối rít từ cửa sau chạy vào

"Đại ca, đừng mà”

"Đại ca! ! !”

Ngải Tuyết ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn thấy súng trong tay anh, tâm phát hoảng chạy vọt tới đỉnh đầu"Anh điên rồi?”

"Anhkhông điên, anh rất nghiêm túc, em không tha thứ cho anh, anh lập tức chết trước mặt em, Ngải Tuyết, anh không tin em độc ác như vậy." Vừa nói vừa muốn bóp cò.

Ngải Tuyết dùng một cước đá cánh tay phải của anh, đánh rớt cây súng từ tay anh, trong lòng rất tức giận, mơ hồ có phần hơi đau lòng, cô liên tục chửi mình rất không có tiền đồ.

"Người đàn ông này hại chết mẹ của mày, mày còn vì anh ta mà đau lòng, Ngải Tuyết, mày không thể như vậy” Cô cố đè nén đau thương trong lòng, giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ "Nơi này là nhà tôi, muốn chết thì đi chỗ khác.”

Trương Thiên vừa nghe xong hết chịu đựng nổi"Hay ho lắm sao, cái người phụ nữ tàn nhẫn này? Lần đầu tiênđại ca của chúng tôi vì cô mà hạ lòng tự trọng xuống nước đến mức đó cô còn chưa hài lòng, tim cô là sắt đá hả?”

Tử Mặc lôi kéo tay áo Trương Thiên, ý bảo anh ta bớt nói.

"Lôi kéo cái gì? Tôi nói không có sai, anh nhìn đại ca của mình xem, cái gì cũng làm qua, cô còn muốn như thế nào?"

"Trương Thiên! ! !" Trái tim Mộ Dung Kiệt co thắt bắt đầu hít thở khó khăn, cô nói không sai? Tất cả đều vì sự cảm kích, cho nên mới ủy khuất miễn cưỡng đi theo mình, bây giờ, xem như huề, cho nên, cô phải rời đi là đúng rồi !!!

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… Tử Mặc và Trương Thiên chờ đợi bên ngoài thấy một màn từ cửa sổ như vậy, tất cả đều khiếp sợ nói không nên lời .Đó là đại ca của bọn họ sao?Ngải Tuyết bị sốc nặng đứng lặng người, cô biết anh rất yêu cô, tuy nhiên, cô chưa từng nghĩ qua một người cao ngạo như anh có thể quỳ dưới chân người khác, mà còn quỳ ở trước mặt mình?Trong phút chốc Ngải Tuyết kinh hoảng, nhưng sau đó là vẻ mặt lạnh như băng tỏ ý từ chối người ngoài xâm nhập"Trừ phi, anh chết đi.”Lời nói lạnh nhạt như dao đâm vào tim Mộ Dung Kiệt, nửa ngày sau, mới mở miệng hỏi."Có phải, chỉ cần anh chết, em sẽ đồng ý tha thứ cho anh?”"Đúng! Chỉ cần anh chết, tôi lập tức tha thứ cho anh.” Lông mày Ngải Tuyết cau lại, đánh chết cũng không tin người đàn ông này sẽ vì cô mà hi sinh mạng sống của mình.Mộ Dung Kiệt rũ mắt xuống, trong chốc lát con ngươi phát ra ánh sáng, móc bên túi áo cây súng lục, đặt tại thái dương.Tử Mặc và Trương Thiên hoảng hốt, đồng thời quát lên"Không! ! !”Rối rít từ cửa sau chạy vào"Đại ca, đừng mà”"Đại ca! ! !”Ngải Tuyết ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn thấy súng trong tay anh, tâm phát hoảng chạy vọt tới đỉnh đầu"Anh điên rồi?”"Anhkhông điên, anh rất nghiêm túc, em không tha thứ cho anh, anh lập tức chết trước mặt em, Ngải Tuyết, anh không tin em độc ác như vậy." Vừa nói vừa muốn bóp cò.Ngải Tuyết dùng một cước đá cánh tay phải của anh, đánh rớt cây súng từ tay anh, trong lòng rất tức giận, mơ hồ có phần hơi đau lòng, cô liên tục chửi mình rất không có tiền đồ."Người đàn ông này hại chết mẹ của mày, mày còn vì anh ta mà đau lòng, Ngải Tuyết, mày không thể như vậy” Cô cố đè nén đau thương trong lòng, giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ "Nơi này là nhà tôi, muốn chết thì đi chỗ khác.”Trương Thiên vừa nghe xong hết chịu đựng nổi"Hay ho lắm sao, cái người phụ nữ tàn nhẫn này? Lần đầu tiênđại ca của chúng tôi vì cô mà hạ lòng tự trọng xuống nước đến mức đó cô còn chưa hài lòng, tim cô là sắt đá hả?”Tử Mặc lôi kéo tay áo Trương Thiên, ý bảo anh ta bớt nói."Lôi kéo cái gì? Tôi nói không có sai, anh nhìn đại ca của mình xem, cái gì cũng làm qua, cô còn muốn như thế nào?""Trương Thiên! ! !" Trái tim Mộ Dung Kiệt co thắt bắt đầu hít thở khó khăn, cô nói không sai? Tất cả đều vì sự cảm kích, cho nên mới ủy khuất miễn cưỡng đi theo mình, bây giờ, xem như huề, cho nên, cô phải rời đi là đúng rồi !!!

Chương 208: Hay ho lắm sao, cái người phụ nữ tàn nhẫn này