"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần…

Chương 209: Xin các người rời đi dùm

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Xin các người rời đi dùm! ! !" Hốc mắt của Ngải Tuyết đỏ hoe, những lời cô nói lúc nãy ngay cả bản thân mình cũng không tin được, cô sợ, cô sợ Mộ Dung Kiệt nán ở đây thêm chút nữa, cô sẽ không đành lòng chạy tới ôm anh mất.Anh nhặt chiếc nhẫn thiên sứ bỏ vào túi, đờ đẫn đứng lên, trong đáy mắt một tia sắc thái cũng không có, yên lặng nhìn cô thật lâu, sau đó không nói một lời, xoay người, rời đi."Đại ca.""Đại ca."Trương Thiên hung hăng trợn mắt nhìn Ngải Tuyết, cho tới bây giờ anh đối với Ngải Tuyết hoàn toàn không có thiện cảm, đại ca thích cô không có nghĩa là anh cũng phải thích, cô độc ác nhẫn tâm như vậy, hành hạ đại ca thành bộ dáng chưa từng thấy này.Bọn họ vừa đi, Ngải Tuyết xụi lơ trên giường, nước mắt tuôn rơi như mưa.Kỳ Hạo mua thức ăn về nhà, xa xa đã nhìn thấy rất nhiều xe dừng ở trước cửa nhà, vừa vặn gặp được người đàn ông hôm trước ở bệnh viện. Trong lòng dâng lên dự cảm không lành, hấp tấp chạy nhanh vào nhà."Vi Vi! ! !”Mở cửa phòng đập vào mắt Kỳ Hạo là hình ảnh Ngải Tuyết yên lặng nằm lỳ ở trên giường, trong lòng như trút được tảng đá nặng, anh cứ ngỡ bọn họ tới bắt em gái của mình."Không có việc gì chứ? ? ?"Ngải Tuyết ngẩng đầu lên, gượng cười rất khó coi, cười không ra cười, khóc không ra khóc"Anh, em đói bụng.”"Được, anh lập tức làm cho em ăn." Kỳ Hạo yên tâm, vui vẻ đi vào phòng bếp làm cơm, anh không có ý định hỏi Ngải Tuyết vừa xảy ra chuyện gì, thời điểm cô muốn nói tự nhiên sẽ nói.Trên bàn ăn, Ngải Tuyết mới ăn được vài đũa cơm, liền bụm miệng chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo."Vi Vi? ? ?" Kỳ Hạo lo lắng chạy theo."Không sao, em không ăn nữa, muốn đi ngủ một lát!" Ngải Tuyết chưa nói cho anh biết, mấy ngày nay, cô ăn cái gì thì nôn ra cái đó, ăn bao nhiêu nôn bấy nhiêu.Cô lén lút đi gặp bác sĩ, bác sĩ nói là tâm tình không ổn nên mới thành ra như vậy, chỉ cần để tâm tình thư thái trở lại là được."Nghỉ ngơi cho tốt rồi ăn cơm sau.”Lúc ngủ, Ngải Tuyết ngủ không ngon giấc, luôn khóc thút thít, Kỳ Hạo không đành lòng liền đánh thức cô dậy"Vi Vi dậy, dậy!”"Anh? ? ?" Ngải Tuyết mở đôi con ngươi đầy hơi nước, trong lòng ưu thương thế nào cũng không đè nén vơi đi được."Anh muốn dẫn em đi chơi, không nên suốt ngày tự giam mình trong phòng hoài." Bộ dạng của cô lúc này khiến người nhìn phải đau lòng.Ngải Tuyết gật đầu, cô nhìn thấy rõ sự lo lắng của anh trai dành cho mình.

"Xin các người rời đi dùm! ! !" Hốc mắt của Ngải Tuyết đỏ hoe, những lời cô nói lúc nãy ngay cả bản thân mình cũng không tin được, cô sợ, cô sợ Mộ Dung Kiệt nán ở đây thêm chút nữa, cô sẽ không đành lòng chạy tới ôm anh mất.

Anh nhặt chiếc nhẫn thiên sứ bỏ vào túi, đờ đẫn đứng lên, trong đáy mắt một tia sắc thái cũng không có, yên lặng nhìn cô thật lâu, sau đó không nói một lời, xoay người, rời đi.

"Đại ca."

"Đại ca."

Trương Thiên hung hăng trợn mắt nhìn Ngải Tuyết, cho tới bây giờ anh đối với Ngải Tuyết hoàn toàn không có thiện cảm, đại ca thích cô không có nghĩa là anh cũng phải thích, cô độc ác nhẫn tâm như vậy, hành hạ đại ca thành bộ dáng chưa từng thấy này.

Bọn họ vừa đi, Ngải Tuyết xụi lơ trên giường, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Kỳ Hạo mua thức ăn về nhà, xa xa đã nhìn thấy rất nhiều xe dừng ở trước cửa nhà, vừa vặn gặp được người đàn ông hôm trước ở bệnh viện. Trong lòng dâng lên dự cảm không lành, hấp tấp chạy nhanh vào nhà.

"Vi Vi! ! !”

Mở cửa phòng đập vào mắt Kỳ Hạo là hình ảnh Ngải Tuyết yên lặng nằm lỳ ở trên giường, trong lòng như trút được tảng đá nặng, anh cứ ngỡ bọn họ tới bắt em gái của mình.

"Không có việc gì chứ? ? ?"

Ngải Tuyết ngẩng đầu lên, gượng cười rất khó coi, cười không ra cười, khóc không ra khóc"Anh, em đói bụng.”

"Được, anh lập tức làm cho em ăn." Kỳ Hạo yên tâm, vui vẻ đi vào phòng bếp làm cơm, anh không có ý định hỏi Ngải Tuyết vừa xảy ra chuyện gì, thời điểm cô muốn nói tự nhiên sẽ nói.

Trên bàn ăn, Ngải Tuyết mới ăn được vài đũa cơm, liền bụm miệng chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo.

"Vi Vi? ? ?" Kỳ Hạo lo lắng chạy theo.

"Không sao, em không ăn nữa, muốn đi ngủ một lát!" Ngải Tuyết chưa nói cho anh biết, mấy ngày nay, cô ăn cái gì thì nôn ra cái đó, ăn bao nhiêu nôn bấy nhiêu.

Cô lén lút đi gặp bác sĩ, bác sĩ nói là tâm tình không ổn nên mới thành ra như vậy, chỉ cần để tâm tình thư thái trở lại là được.

"Nghỉ ngơi cho tốt rồi ăn cơm sau.”

Lúc ngủ, Ngải Tuyết ngủ không ngon giấc, luôn khóc thút thít, Kỳ Hạo không đành lòng liền đánh thức cô dậy

"Vi Vi dậy, dậy!”

"Anh? ? ?" Ngải Tuyết mở đôi con ngươi đầy hơi nước, trong lòng ưu thương thế nào cũng không đè nén vơi đi được.

"Anh muốn dẫn em đi chơi, không nên suốt ngày tự giam mình trong phòng hoài." Bộ dạng của cô lúc này khiến người nhìn phải đau lòng.

Ngải Tuyết gật đầu, cô nhìn thấy rõ sự lo lắng của anh trai dành cho mình.

Tình Yêu Bá Đạo: Triền Miên Với Đệ Nhất Phu NhânTác giả: Thiên Diện TuyếtTruyện Ngôn Tình"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếng Ngải Tuyết mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc. Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Ngải Tuyết vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng "Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ này Khóe mắt Ngải Tuyết đẫm lệ gật đầu, đau quá! Anh chỉ kinh ngạc trong chớp mắt, chợt càng thêm ra sức , từng phát từng phát như muốn chạm tới chỗ sau nhất của cô, Ngải Tuyết lông mày nhíu chặt , như bị đụng vào sâu bên trong Cô cảm thấy anh chính là một ác ma, trong mắt anh luôn lạnh như băng không chút ấm áp nào, dù bây giờ cô cùng anh làm chuyện thân mật thể xác này với anh. Anh nhìn Ngải Tuyết phía dưới thân thể, trong mắt hiện mấy phần… "Xin các người rời đi dùm! ! !" Hốc mắt của Ngải Tuyết đỏ hoe, những lời cô nói lúc nãy ngay cả bản thân mình cũng không tin được, cô sợ, cô sợ Mộ Dung Kiệt nán ở đây thêm chút nữa, cô sẽ không đành lòng chạy tới ôm anh mất.Anh nhặt chiếc nhẫn thiên sứ bỏ vào túi, đờ đẫn đứng lên, trong đáy mắt một tia sắc thái cũng không có, yên lặng nhìn cô thật lâu, sau đó không nói một lời, xoay người, rời đi."Đại ca.""Đại ca."Trương Thiên hung hăng trợn mắt nhìn Ngải Tuyết, cho tới bây giờ anh đối với Ngải Tuyết hoàn toàn không có thiện cảm, đại ca thích cô không có nghĩa là anh cũng phải thích, cô độc ác nhẫn tâm như vậy, hành hạ đại ca thành bộ dáng chưa từng thấy này.Bọn họ vừa đi, Ngải Tuyết xụi lơ trên giường, nước mắt tuôn rơi như mưa.Kỳ Hạo mua thức ăn về nhà, xa xa đã nhìn thấy rất nhiều xe dừng ở trước cửa nhà, vừa vặn gặp được người đàn ông hôm trước ở bệnh viện. Trong lòng dâng lên dự cảm không lành, hấp tấp chạy nhanh vào nhà."Vi Vi! ! !”Mở cửa phòng đập vào mắt Kỳ Hạo là hình ảnh Ngải Tuyết yên lặng nằm lỳ ở trên giường, trong lòng như trút được tảng đá nặng, anh cứ ngỡ bọn họ tới bắt em gái của mình."Không có việc gì chứ? ? ?"Ngải Tuyết ngẩng đầu lên, gượng cười rất khó coi, cười không ra cười, khóc không ra khóc"Anh, em đói bụng.”"Được, anh lập tức làm cho em ăn." Kỳ Hạo yên tâm, vui vẻ đi vào phòng bếp làm cơm, anh không có ý định hỏi Ngải Tuyết vừa xảy ra chuyện gì, thời điểm cô muốn nói tự nhiên sẽ nói.Trên bàn ăn, Ngải Tuyết mới ăn được vài đũa cơm, liền bụm miệng chạy vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo."Vi Vi? ? ?" Kỳ Hạo lo lắng chạy theo."Không sao, em không ăn nữa, muốn đi ngủ một lát!" Ngải Tuyết chưa nói cho anh biết, mấy ngày nay, cô ăn cái gì thì nôn ra cái đó, ăn bao nhiêu nôn bấy nhiêu.Cô lén lút đi gặp bác sĩ, bác sĩ nói là tâm tình không ổn nên mới thành ra như vậy, chỉ cần để tâm tình thư thái trở lại là được."Nghỉ ngơi cho tốt rồi ăn cơm sau.”Lúc ngủ, Ngải Tuyết ngủ không ngon giấc, luôn khóc thút thít, Kỳ Hạo không đành lòng liền đánh thức cô dậy"Vi Vi dậy, dậy!”"Anh? ? ?" Ngải Tuyết mở đôi con ngươi đầy hơi nước, trong lòng ưu thương thế nào cũng không đè nén vơi đi được."Anh muốn dẫn em đi chơi, không nên suốt ngày tự giam mình trong phòng hoài." Bộ dạng của cô lúc này khiến người nhìn phải đau lòng.Ngải Tuyết gật đầu, cô nhìn thấy rõ sự lo lắng của anh trai dành cho mình.

Chương 209: Xin các người rời đi dùm