Tác giả:

Một ngày dài dằng dặc của trời đông giá rét , trong không khí không có dấu hiệu mùa xuân sắp đến. Mùi máu tươi truyền đến từ thật xa, ầm ầm trống trận không dứt bên tai, một trận cuối cùng, trước mặt đã là kinh đô của Tề quốc, chỉ cần chạng vạng tiến công vào trong thành, trận chiến tranh này, có thể hoàn toàn thắng lợi Thất điện hạ Nhan Hi bỗng nhiên có chút phiền chán, hắn chậm rãi thu lại ánh mắt lãnh liệt, mỉm cười tà ác, giơ cao cánh tay rồi đột nhiên phất xuống. Đây là mệnh lệnh tiến công. Mấy vạn quân ngoài tường thành oanh oanh dũng mãnh tràn vào, quân Tề quốc cố thủ thành chỉ tố phí công phản kháng, cũng không thể cứu giản, tất cả đều ngã xuống vũng máu. Tham tướng cưỡi ngựa phóng nhanh trở về, chưa tới trước mặt Nhan Hi đã nhảy xuống, một đường chạy đến bên cạnh Nhan Hi, nhịn không được vui sướng quỳ xuống bẩm, "Điện hạ, chúng ta đã công phá thành công, bọn loạn tặc đều bị g**t ch*t, cung thỉnh điện hạ vào thành." Nhan Hi khẽ gật đầu. Kết thúc? Thật đúng là sảng khoái. Tề…

Chương 251: Thối nát 1

Bị Nhốt Vong Quốc Công ChúaTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMột ngày dài dằng dặc của trời đông giá rét , trong không khí không có dấu hiệu mùa xuân sắp đến. Mùi máu tươi truyền đến từ thật xa, ầm ầm trống trận không dứt bên tai, một trận cuối cùng, trước mặt đã là kinh đô của Tề quốc, chỉ cần chạng vạng tiến công vào trong thành, trận chiến tranh này, có thể hoàn toàn thắng lợi Thất điện hạ Nhan Hi bỗng nhiên có chút phiền chán, hắn chậm rãi thu lại ánh mắt lãnh liệt, mỉm cười tà ác, giơ cao cánh tay rồi đột nhiên phất xuống. Đây là mệnh lệnh tiến công. Mấy vạn quân ngoài tường thành oanh oanh dũng mãnh tràn vào, quân Tề quốc cố thủ thành chỉ tố phí công phản kháng, cũng không thể cứu giản, tất cả đều ngã xuống vũng máu. Tham tướng cưỡi ngựa phóng nhanh trở về, chưa tới trước mặt Nhan Hi đã nhảy xuống, một đường chạy đến bên cạnh Nhan Hi, nhịn không được vui sướng quỳ xuống bẩm, "Điện hạ, chúng ta đã công phá thành công, bọn loạn tặc đều bị g**t ch*t, cung thỉnh điện hạ vào thành." Nhan Hi khẽ gật đầu. Kết thúc? Thật đúng là sảng khoái. Tề… Đào Tiểu Vi không có chọn lựa, nàng nói cũng lười nói, thanh âm Tô Bối Nhi lầm bầm cú như đang ru nàng ngủ, chỉ chốc lát, lông mi thật dài liền hạ xuống, đầu cũng cúi ở trước ngực.Nàng ngủ.Một tia nước bọt trong suốt rơi xuống, nàng vô thức mân mê cái miệng nhỏnhắn, thuận thế lui đến cái gối đầu nhỏ, ở bên cạnh, tìm một tư thế thoải mái, thỏa mãn ưm một tiếng, thân thể cuộn mình thành một đoàn, còn dùng chăn bông trùm lên cả đầu, ngăn trở ánh nến, Tô Bối Nhi vừa mới châm lên.Tô Bối Nhi hận nghiến răng, rốt cục vẫn nhẫn xuống xúc động, muốn tiến lên, đem nàng gọi dậy.Chờ Tô Bối Nhi đi ra ngoài, đang “ngủ say”, Đào Tiểu Vi dường như không có việc gì đứng lên, điềm điềm cười, lại bò lên trên ghế cao, ghé đầu vào cửa sổ nhỏ, hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh.Nàng thực sự có thể bình tĩnh, xem như không có việc gì, đứng ở đây sao? Mới là lạ đi!Nàng so với ai khác càng sốt ruột, thân là một con tin, đối mặt sinh tử chưa biết, tâm thế nào bình tĩnh được.Đào Tiểu Vi chỉ là không muốn để Tô Bối Nhi chế giễu mà thôi. Nàng ta khẳngđịnh rất mong muốn nhìn thấy nàng sợ hãi, khóc gọi đòi về nhà, thế nhưng Đào Tiểu Vi hết lần này tới lần khác, không muốn nàng như ý.Nàng ta can đảm đến trước mặt nàng, muốn cướp trượng phu, Tô Bối Nhi này thực sự là không biết nên lấy từ gì để hình dung."Người xấu, ngươi chừng nào thì tới đón ta a, nếu không đến, Vi Vi đều biến thành tiểu phì trư." Cong môi, Đào Tiểu Vi quay đầu nhìn bóng cây, lẩm bẩm nói, điều này làm nàng nhớ, mỗi lần cùng Nhan Hi giận dỗi, nàng thích trốn trên cây, sau đó quản gia sẽ mang theo một đám người hầu, thất kinh đi tìm nàng khắp vương phủ, mà chỉ có Nhan Hi mới tài năng, chỉ trong chốc lát đã đoán ra nơi nàng trốn, Cửu Đĩnh cùng Nhan Hi sẽ đồng thời đi tìm nàng, thế nhưng, mỗi lần ôm nàng xuống tới trước, luôn luôn là Nhan Hi.Dường như bọn họ trong lúc đó, trời sinh đã có linh cảm vi diệu, hắn sẽ theo cảm giác chỉ dẫn, trong bóng đêm tìm được nàng.Đáng tiếc lần này, Nhan Hi không có giống như trước, hắn đến muộn, để nàng một người ở chỗ này, chẳng quan tâm, để nàng mỗi ngày bị cái gì nữ quốc sư, mỹ còn hơn cả yêu tinh, đến uy h**p."Nếu như ngươi không đến, ta sẽ thực sự đáp ứng Tô Bối Nhi, để nàng tìm tới cho ta mười người thư sinh tuấn tú, trốn đến Giang Nam, tiêu dao khoái hoạt, sẽ không gặp lại ngươi." Hừ, đừng tưởng rằng nàng không dám!

Đào Tiểu Vi không có chọn lựa, nàng nói cũng lười nói,
thanh âm Tô Bối Nhi lầm bầm cú như đang ru nàng ngủ, chỉ chốc lát, lông
mi thật dài liền hạ xuống, đầu cũng cúi ở trước ngực.

Nàng ngủ.

Một tia nước bọt trong suốt rơi xuống, nàng vô thức mân mê cái miệng nhỏ

nhắn, thuận thế lui đến cái gối đầu nhỏ, ở bên cạnh, tìm một tư thế
thoải mái, thỏa mãn ưm một tiếng, thân thể cuộn mình thành một đoàn, còn dùng chăn bông trùm lên cả đầu, ngăn trở ánh nến, Tô Bối Nhi vừa mới
châm lên.

Tô Bối Nhi hận nghiến răng, rốt cục vẫn nhẫn xuống xúc động, muốn tiến lên, đem nàng gọi dậy.

Chờ Tô Bối Nhi đi ra ngoài, đang “ngủ say”, Đào Tiểu Vi dường như không
có việc gì đứng lên, điềm điềm cười, lại bò lên trên ghế cao, ghé đầu
vào cửa sổ nhỏ, hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh.

Nàng thực sự có thể bình tĩnh, xem như không có việc gì, đứng ở đây sao? Mới là lạ đi!

Nàng so với ai khác càng sốt ruột, thân là một con tin, đối mặt sinh tử chưa biết, tâm thế nào bình tĩnh được.

Đào Tiểu Vi chỉ là không muốn để Tô Bối Nhi chế giễu mà thôi. Nàng ta khẳng

định rất mong muốn nhìn thấy nàng sợ hãi, khóc gọi đòi về nhà, thế nhưng Đào Tiểu Vi hết lần này tới lần khác, không muốn nàng như ý.

Nàng ta can đảm đến trước mặt nàng, muốn cướp trượng phu, Tô Bối Nhi này thực sự là không biết nên lấy từ gì để hình dung.

"Người xấu, ngươi chừng nào thì tới đón ta a, nếu không đến, Vi Vi đều
biến thành tiểu phì trư." Cong môi, Đào Tiểu Vi quay đầu nhìn bóng cây,
lẩm bẩm nói, điều này làm nàng nhớ, mỗi lần cùng Nhan Hi giận dỗi, nàng
thích trốn trên cây, sau đó quản gia sẽ mang theo một đám người hầu,
thất kinh đi tìm nàng khắp vương phủ, mà chỉ có Nhan Hi mới tài năng,
chỉ trong chốc lát đã đoán ra nơi nàng trốn, Cửu Đĩnh cùng Nhan Hi sẽ
đồng thời đi tìm nàng, thế nhưng, mỗi lần ôm nàng xuống tới trước, luôn
luôn là Nhan Hi.

Dường như bọn họ trong lúc đó, trời sinh đã có linh cảm vi diệu, hắn sẽ theo cảm giác chỉ dẫn, trong bóng đêm tìm được nàng.

Đáng tiếc lần này, Nhan Hi không có giống như trước, hắn đến muộn, để
nàng một người ở chỗ này, chẳng quan tâm, để nàng mỗi ngày bị cái gì nữ
quốc sư, mỹ còn hơn cả yêu tinh, đến uy h**p.

"Nếu như ngươi không đến, ta sẽ thực sự đáp ứng Tô Bối Nhi, để nàng tìm
tới cho ta mười người thư sinh tuấn tú, trốn đến Giang Nam, tiêu dao
khoái hoạt, sẽ không gặp lại ngươi." Hừ, đừng tưởng rằng nàng không dám!

Bị Nhốt Vong Quốc Công ChúaTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMột ngày dài dằng dặc của trời đông giá rét , trong không khí không có dấu hiệu mùa xuân sắp đến. Mùi máu tươi truyền đến từ thật xa, ầm ầm trống trận không dứt bên tai, một trận cuối cùng, trước mặt đã là kinh đô của Tề quốc, chỉ cần chạng vạng tiến công vào trong thành, trận chiến tranh này, có thể hoàn toàn thắng lợi Thất điện hạ Nhan Hi bỗng nhiên có chút phiền chán, hắn chậm rãi thu lại ánh mắt lãnh liệt, mỉm cười tà ác, giơ cao cánh tay rồi đột nhiên phất xuống. Đây là mệnh lệnh tiến công. Mấy vạn quân ngoài tường thành oanh oanh dũng mãnh tràn vào, quân Tề quốc cố thủ thành chỉ tố phí công phản kháng, cũng không thể cứu giản, tất cả đều ngã xuống vũng máu. Tham tướng cưỡi ngựa phóng nhanh trở về, chưa tới trước mặt Nhan Hi đã nhảy xuống, một đường chạy đến bên cạnh Nhan Hi, nhịn không được vui sướng quỳ xuống bẩm, "Điện hạ, chúng ta đã công phá thành công, bọn loạn tặc đều bị g**t ch*t, cung thỉnh điện hạ vào thành." Nhan Hi khẽ gật đầu. Kết thúc? Thật đúng là sảng khoái. Tề… Đào Tiểu Vi không có chọn lựa, nàng nói cũng lười nói, thanh âm Tô Bối Nhi lầm bầm cú như đang ru nàng ngủ, chỉ chốc lát, lông mi thật dài liền hạ xuống, đầu cũng cúi ở trước ngực.Nàng ngủ.Một tia nước bọt trong suốt rơi xuống, nàng vô thức mân mê cái miệng nhỏnhắn, thuận thế lui đến cái gối đầu nhỏ, ở bên cạnh, tìm một tư thế thoải mái, thỏa mãn ưm một tiếng, thân thể cuộn mình thành một đoàn, còn dùng chăn bông trùm lên cả đầu, ngăn trở ánh nến, Tô Bối Nhi vừa mới châm lên.Tô Bối Nhi hận nghiến răng, rốt cục vẫn nhẫn xuống xúc động, muốn tiến lên, đem nàng gọi dậy.Chờ Tô Bối Nhi đi ra ngoài, đang “ngủ say”, Đào Tiểu Vi dường như không có việc gì đứng lên, điềm điềm cười, lại bò lên trên ghế cao, ghé đầu vào cửa sổ nhỏ, hướng ra phía ngoài nhìn xung quanh.Nàng thực sự có thể bình tĩnh, xem như không có việc gì, đứng ở đây sao? Mới là lạ đi!Nàng so với ai khác càng sốt ruột, thân là một con tin, đối mặt sinh tử chưa biết, tâm thế nào bình tĩnh được.Đào Tiểu Vi chỉ là không muốn để Tô Bối Nhi chế giễu mà thôi. Nàng ta khẳngđịnh rất mong muốn nhìn thấy nàng sợ hãi, khóc gọi đòi về nhà, thế nhưng Đào Tiểu Vi hết lần này tới lần khác, không muốn nàng như ý.Nàng ta can đảm đến trước mặt nàng, muốn cướp trượng phu, Tô Bối Nhi này thực sự là không biết nên lấy từ gì để hình dung."Người xấu, ngươi chừng nào thì tới đón ta a, nếu không đến, Vi Vi đều biến thành tiểu phì trư." Cong môi, Đào Tiểu Vi quay đầu nhìn bóng cây, lẩm bẩm nói, điều này làm nàng nhớ, mỗi lần cùng Nhan Hi giận dỗi, nàng thích trốn trên cây, sau đó quản gia sẽ mang theo một đám người hầu, thất kinh đi tìm nàng khắp vương phủ, mà chỉ có Nhan Hi mới tài năng, chỉ trong chốc lát đã đoán ra nơi nàng trốn, Cửu Đĩnh cùng Nhan Hi sẽ đồng thời đi tìm nàng, thế nhưng, mỗi lần ôm nàng xuống tới trước, luôn luôn là Nhan Hi.Dường như bọn họ trong lúc đó, trời sinh đã có linh cảm vi diệu, hắn sẽ theo cảm giác chỉ dẫn, trong bóng đêm tìm được nàng.Đáng tiếc lần này, Nhan Hi không có giống như trước, hắn đến muộn, để nàng một người ở chỗ này, chẳng quan tâm, để nàng mỗi ngày bị cái gì nữ quốc sư, mỹ còn hơn cả yêu tinh, đến uy h**p."Nếu như ngươi không đến, ta sẽ thực sự đáp ứng Tô Bối Nhi, để nàng tìm tới cho ta mười người thư sinh tuấn tú, trốn đến Giang Nam, tiêu dao khoái hoạt, sẽ không gặp lại ngươi." Hừ, đừng tưởng rằng nàng không dám!

Chương 251: Thối nát 1