Một ngày dài dằng dặc của trời đông giá rét , trong không khí không có dấu hiệu mùa xuân sắp đến. Mùi máu tươi truyền đến từ thật xa, ầm ầm trống trận không dứt bên tai, một trận cuối cùng, trước mặt đã là kinh đô của Tề quốc, chỉ cần chạng vạng tiến công vào trong thành, trận chiến tranh này, có thể hoàn toàn thắng lợi Thất điện hạ Nhan Hi bỗng nhiên có chút phiền chán, hắn chậm rãi thu lại ánh mắt lãnh liệt, mỉm cười tà ác, giơ cao cánh tay rồi đột nhiên phất xuống. Đây là mệnh lệnh tiến công. Mấy vạn quân ngoài tường thành oanh oanh dũng mãnh tràn vào, quân Tề quốc cố thủ thành chỉ tố phí công phản kháng, cũng không thể cứu giản, tất cả đều ngã xuống vũng máu. Tham tướng cưỡi ngựa phóng nhanh trở về, chưa tới trước mặt Nhan Hi đã nhảy xuống, một đường chạy đến bên cạnh Nhan Hi, nhịn không được vui sướng quỳ xuống bẩm, "Điện hạ, chúng ta đã công phá thành công, bọn loạn tặc đều bị g**t ch*t, cung thỉnh điện hạ vào thành." Nhan Hi khẽ gật đầu. Kết thúc? Thật đúng là sảng khoái. Tề…
Chương 301: Cuộc sống khoái hoạt 9
Bị Nhốt Vong Quốc Công ChúaTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMột ngày dài dằng dặc của trời đông giá rét , trong không khí không có dấu hiệu mùa xuân sắp đến. Mùi máu tươi truyền đến từ thật xa, ầm ầm trống trận không dứt bên tai, một trận cuối cùng, trước mặt đã là kinh đô của Tề quốc, chỉ cần chạng vạng tiến công vào trong thành, trận chiến tranh này, có thể hoàn toàn thắng lợi Thất điện hạ Nhan Hi bỗng nhiên có chút phiền chán, hắn chậm rãi thu lại ánh mắt lãnh liệt, mỉm cười tà ác, giơ cao cánh tay rồi đột nhiên phất xuống. Đây là mệnh lệnh tiến công. Mấy vạn quân ngoài tường thành oanh oanh dũng mãnh tràn vào, quân Tề quốc cố thủ thành chỉ tố phí công phản kháng, cũng không thể cứu giản, tất cả đều ngã xuống vũng máu. Tham tướng cưỡi ngựa phóng nhanh trở về, chưa tới trước mặt Nhan Hi đã nhảy xuống, một đường chạy đến bên cạnh Nhan Hi, nhịn không được vui sướng quỳ xuống bẩm, "Điện hạ, chúng ta đã công phá thành công, bọn loạn tặc đều bị g**t ch*t, cung thỉnh điện hạ vào thành." Nhan Hi khẽ gật đầu. Kết thúc? Thật đúng là sảng khoái. Tề… "Phu nhân, đây chính là hài tử đầu tiên của người cùng Gia, không thể qua loa được." Nâng lên gương đồng đi một vòng quanh Đào Tiểu Vi, để nàng có thể nhìn thấy đầu tóc đẹp phía sau, Thiên Đồng cười tủm tỉm nói, "Bà đỡ nói nên phải nghe a, cho nên tiểu thư, người cần phải bảo trì tâm tình tốt, nô tỳ nghĩ người khẳng định không muốn, bởi vì trong thời gian mang thai tâm tình không tốt, mà hài tử sinh ra sau đó lúc nào cũng nghiêm mặt a."Đào Tiểu Vi giơ lên đôi mắt, nhìn cách đó không xa người nào đó trong tay đang cầm quyển sách, ngưng thần nhìn Nhan Hi, hắn trời sinh mặt lạnh lùng, mặc kệ làm cái gì, biểu tình trên mặt đều là cách nhân cả thiên lý, lẽ nào trong lúc mang thai hắn, mẫu thân cũng tâm tình không tốt, cho nên hắn mới không thể thay đổi được biểu tình đó sao?Đào Tiểu Vi thấy lạnh người, vì vừa lúc Nhan Hi nâng mắt lên nhìn nàng, nàng vội vã thu hồi ánh mắt, trái tim phù phù nhảy, rất sợ bị ánh mắt lợi hại của Nhan Hi nhìn ra suy nghĩ trong lòng nàng.Bất quá, đối với lời nói của Thiên Đồng, nàng nghe lọt hết tám phần.Dù sao, nàng tuy rằng sợ hãi sinh nở, thế nhưng đối với hài tử thật sự là không ghét.Trang phục xong, Thiên Đồng nhìn Thiên Sương nói, "Thỉnh mấy bà đỡ vào đi, chúng ta sẽ xuất phát."... . .Cũng không biết Cửu Đĩnh từ nơi nào tìm được ba vị phụ nhân tuổi đã trung niên, mỗi người đều là có gương mặt tròn tròn, thân thể cũng là tròn vo, trời sinh tướng mạo thật là tốt phúc hậu, gặp người thì cười, dạng người này trên mặt cũng dào dạt mẫu tính, làm cho người khác nhìn vào cũng cảm thấy ấm áp vui vẻ.Trên đường, họ cùng Đào Tiểu Vi ngồi chung mã xa lớn,Thiên Đồng cùng Thiên Sương ngồi ở trước cửa xe hầu hạ.Giống như người trong nhà, ngươi một lời ta một câu nói về kinh nghiệm sinh nở của họ. Cái gì lần đầu tiên mang thai, mấy tháng đầu vô cùng nôn nóng bất an, cái gì thân thể ngày qua ngày sẽ béo lên cho nên mỗi ngày đều miên man suy nghĩ, cái gì trượng phu thỉnh thoảng không nhìn tới thì thấy ủy khuất, có một số việc, trước tiên ở Đào Tiểu Vi đang trong giai đoạn đối mặt, có một số việc nàng tương lai có thể lấy chuyện nhỏ biến thành phức tạp, do đó mấy lời phụ nhân này nói ra, có thể cho Đào Tiểu Vi "học trộm" mấy chiêu phòng bị.Đợi được qua ngày hôm nay, sắc mặt Đào Tiểu Vi rõ ràng tốt lên, dáng tươi cười trên mặt cũng không ức chế được, tay tự nhiên bảo hộ trên bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy mẫu tính.
"Phu nhân, đây chính là hài tử đầu tiên của người cùng Gia, không thể qua loa được." Nâng lên gương đồng
đi một vòng quanh Đào Tiểu Vi, để nàng có thể nhìn thấy đầu tóc đẹp phía sau, Thiên Đồng cười tủm tỉm nói, "Bà đỡ nói nên phải nghe a, cho nên
tiểu thư, người cần phải bảo trì tâm tình tốt, nô tỳ nghĩ người khẳng
định không muốn, bởi vì trong thời gian mang thai tâm tình không tốt, mà hài tử sinh ra sau đó lúc nào cũng nghiêm mặt a."
Đào Tiểu Vi giơ lên đôi mắt,
nhìn cách đó không xa người nào đó trong tay đang cầm quyển sách, ngưng
thần nhìn Nhan Hi, hắn trời sinh mặt lạnh lùng, mặc kệ làm cái gì, biểu
tình trên mặt đều là cách nhân cả thiên lý, lẽ nào trong lúc mang thai
hắn, mẫu thân cũng tâm tình không tốt, cho nên hắn mới không thể thay
đổi được biểu tình đó sao?
Đào Tiểu Vi thấy lạnh người, vì
vừa lúc Nhan Hi nâng mắt lên nhìn nàng, nàng vội vã thu hồi ánh mắt,
trái tim phù phù nhảy, rất sợ bị ánh mắt lợi hại của Nhan Hi nhìn ra suy nghĩ trong lòng nàng.
Bất quá, đối với lời nói của Thiên Đồng, nàng nghe lọt hết tám phần.
Dù sao, nàng tuy rằng sợ hãi sinh nở, thế nhưng đối với hài tử thật sự là không ghét.
Trang phục xong, Thiên Đồng nhìn Thiên Sương nói, "Thỉnh mấy bà đỡ vào đi, chúng ta sẽ xuất phát."
... . .
Cũng không biết Cửu Đĩnh từ nơi
nào tìm được ba vị phụ nhân tuổi đã trung niên, mỗi người đều là có
gương mặt tròn tròn, thân thể cũng là tròn vo, trời sinh tướng mạo thật
là tốt phúc hậu, gặp người thì cười, dạng người này trên mặt cũng dào
dạt mẫu tính, làm cho người khác nhìn vào cũng cảm thấy ấm áp vui vẻ.
Trên đường, họ cùng Đào Tiểu Vi ngồi chung mã xa lớn,Thiên Đồng cùng Thiên Sương ngồi ở trước cửa xe hầu hạ.
Giống như người trong nhà, ngươi một lời ta một câu nói về kinh nghiệm sinh nở của họ. Cái gì lần đầu
tiên mang thai, mấy tháng đầu vô cùng nôn nóng bất an, cái gì thân thể
ngày qua ngày sẽ béo lên cho nên mỗi ngày đều miên man suy nghĩ, cái gì
trượng phu thỉnh thoảng không nhìn tới thì thấy ủy khuất, có một số
việc, trước tiên ở Đào Tiểu Vi đang trong giai đoạn đối mặt, có một số
việc nàng tương lai có thể lấy chuyện nhỏ biến thành phức tạp, do đó mấy lời phụ nhân này nói ra, có thể cho Đào Tiểu Vi "học trộm" mấy chiêu
phòng bị.
Đợi được qua ngày hôm nay, sắc
mặt Đào Tiểu Vi rõ ràng tốt lên, dáng tươi cười trên mặt cũng không ức
chế được, tay tự nhiên bảo hộ trên bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy mẫu tính.
Bị Nhốt Vong Quốc Công ChúaTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMột ngày dài dằng dặc của trời đông giá rét , trong không khí không có dấu hiệu mùa xuân sắp đến. Mùi máu tươi truyền đến từ thật xa, ầm ầm trống trận không dứt bên tai, một trận cuối cùng, trước mặt đã là kinh đô của Tề quốc, chỉ cần chạng vạng tiến công vào trong thành, trận chiến tranh này, có thể hoàn toàn thắng lợi Thất điện hạ Nhan Hi bỗng nhiên có chút phiền chán, hắn chậm rãi thu lại ánh mắt lãnh liệt, mỉm cười tà ác, giơ cao cánh tay rồi đột nhiên phất xuống. Đây là mệnh lệnh tiến công. Mấy vạn quân ngoài tường thành oanh oanh dũng mãnh tràn vào, quân Tề quốc cố thủ thành chỉ tố phí công phản kháng, cũng không thể cứu giản, tất cả đều ngã xuống vũng máu. Tham tướng cưỡi ngựa phóng nhanh trở về, chưa tới trước mặt Nhan Hi đã nhảy xuống, một đường chạy đến bên cạnh Nhan Hi, nhịn không được vui sướng quỳ xuống bẩm, "Điện hạ, chúng ta đã công phá thành công, bọn loạn tặc đều bị g**t ch*t, cung thỉnh điện hạ vào thành." Nhan Hi khẽ gật đầu. Kết thúc? Thật đúng là sảng khoái. Tề… "Phu nhân, đây chính là hài tử đầu tiên của người cùng Gia, không thể qua loa được." Nâng lên gương đồng đi một vòng quanh Đào Tiểu Vi, để nàng có thể nhìn thấy đầu tóc đẹp phía sau, Thiên Đồng cười tủm tỉm nói, "Bà đỡ nói nên phải nghe a, cho nên tiểu thư, người cần phải bảo trì tâm tình tốt, nô tỳ nghĩ người khẳng định không muốn, bởi vì trong thời gian mang thai tâm tình không tốt, mà hài tử sinh ra sau đó lúc nào cũng nghiêm mặt a."Đào Tiểu Vi giơ lên đôi mắt, nhìn cách đó không xa người nào đó trong tay đang cầm quyển sách, ngưng thần nhìn Nhan Hi, hắn trời sinh mặt lạnh lùng, mặc kệ làm cái gì, biểu tình trên mặt đều là cách nhân cả thiên lý, lẽ nào trong lúc mang thai hắn, mẫu thân cũng tâm tình không tốt, cho nên hắn mới không thể thay đổi được biểu tình đó sao?Đào Tiểu Vi thấy lạnh người, vì vừa lúc Nhan Hi nâng mắt lên nhìn nàng, nàng vội vã thu hồi ánh mắt, trái tim phù phù nhảy, rất sợ bị ánh mắt lợi hại của Nhan Hi nhìn ra suy nghĩ trong lòng nàng.Bất quá, đối với lời nói của Thiên Đồng, nàng nghe lọt hết tám phần.Dù sao, nàng tuy rằng sợ hãi sinh nở, thế nhưng đối với hài tử thật sự là không ghét.Trang phục xong, Thiên Đồng nhìn Thiên Sương nói, "Thỉnh mấy bà đỡ vào đi, chúng ta sẽ xuất phát."... . .Cũng không biết Cửu Đĩnh từ nơi nào tìm được ba vị phụ nhân tuổi đã trung niên, mỗi người đều là có gương mặt tròn tròn, thân thể cũng là tròn vo, trời sinh tướng mạo thật là tốt phúc hậu, gặp người thì cười, dạng người này trên mặt cũng dào dạt mẫu tính, làm cho người khác nhìn vào cũng cảm thấy ấm áp vui vẻ.Trên đường, họ cùng Đào Tiểu Vi ngồi chung mã xa lớn,Thiên Đồng cùng Thiên Sương ngồi ở trước cửa xe hầu hạ.Giống như người trong nhà, ngươi một lời ta một câu nói về kinh nghiệm sinh nở của họ. Cái gì lần đầu tiên mang thai, mấy tháng đầu vô cùng nôn nóng bất an, cái gì thân thể ngày qua ngày sẽ béo lên cho nên mỗi ngày đều miên man suy nghĩ, cái gì trượng phu thỉnh thoảng không nhìn tới thì thấy ủy khuất, có một số việc, trước tiên ở Đào Tiểu Vi đang trong giai đoạn đối mặt, có một số việc nàng tương lai có thể lấy chuyện nhỏ biến thành phức tạp, do đó mấy lời phụ nhân này nói ra, có thể cho Đào Tiểu Vi "học trộm" mấy chiêu phòng bị.Đợi được qua ngày hôm nay, sắc mặt Đào Tiểu Vi rõ ràng tốt lên, dáng tươi cười trên mặt cũng không ức chế được, tay tự nhiên bảo hộ trên bụng, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy mẫu tính.