Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…

Chương 19: Chờ

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Xin chào, tôi là... Cố Bảo Bảo, hôm nay tới báo danh." Đứng trước cửa phòng làm việc thư kí, Cố Bảo Bảo cẩn thận chào hỏi.Cô không biết là Mục Tư Viễn đã giao phó gì cho chủ nhiệm thư kí chưa.Nghe tiếng, chủ nhiệm thư ký ngẩng đầu lên, quan sát cô một lượt, trong mắt toát ra sự nghi hoặc và coi thường với dáng vẻ quê mùa của cô: "Cố Bảo Bảo?"Trong lòng cô trầm xuống, lẽ nào Mục Tư Viễn còn chưa có giao phó cho phòng thư ký?Quả nhiên, chủ nhiệm thư ký lắc đầu: "Tôi không có nhận được chỉ thị gì của tổng giám đốc cả."Có lẽ là tối hôm qua hắn đã quyết định quá vội vã nên còn chưa kịp chỉ thị đi."Không sao, vậy tôi chờ tổng giám đốc cũng được." Cô lui ra ngoài, đi tới chờ ở cửa thang máy.Thang máy đóng lại mấy lần, năm thư kí của hắn đều đến đông đủ, hắn lại chậm chạp chưa có xuất hiện."Cái cô kia là ai vậy?" Chợt, bên trong phòng thư ký truyền đến tiếng nghị luận, âm lượng không nhỏ, dường như cố ý để cô nghe thấy."Không biết. Nói là tới báo danh.""Báo danh?" Từng tiếng cười kinh ngạc vang lên, "Cô xem quần áo cô ta kìa, có phải là của bà ngoại cô ta không vậy? Lẽ nào khẩu vị của tổng giám đốc lại thay đổi?"Tiếng cười không chút kiêng kị như đâm vào lòng cô, Cố Bảo Bảo cảm thấy vừa không chịu nổi lại vừa quen thuộc.Năm năm trước, cô không phải cũng ngồi trong phòng thư kí, mặc ý chế giễu từng thư kí mới tới hay sao?Cô cho rằng những người bị cô chế giễu kia sẽ không còn tự tin, sẽ không còn vọng tưởng nhúng chàm anh Tư Viễn của cô nữa.Bây giờ nghĩ lại, khi đó thật sự rất ấu trĩ!"Đinh..."Thang máy lại mở ra, cô ngẩng lên, rốt cuộc thấy được bóng dáng quen thuộc, nhưng hắn chỉ cúi đầu thảo luận công việc, hoàn toàn không chú ý tới sự tồn tại của cô."Mục... Tổng giám đốc..."Cô muốn đuổi theo, lại bị chủ nhiệm thư ký ngăn lại, "Không thấy tổng giám đốc đang bàn công việc hay sao?" Lúc nói thì Mục Tư Viễn đã vào phòng làm việc rồi."Tổng giám đốc với quản lí bộ môn họp, cô chờ đi." Chủ nhiệm thư ký nói bổ sung.Cô gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Xin hỏi, tổng giám đốc thật sự không có sắp xếp công việc của tôi sao?""Ai biết được?" Chủ nhiệm thư ký khoanh tay, "Có lẽ là vậy, nhưng tổng giám đốc có thể quên.""Vậy tôi... Có thể gặp tổng giám đốc được không?"Chủ nhiệm thư ký liếc cái ghế trong góc, "Chờ đi!"Chờ?!Cô yên lặng ngồi trên ghế, khó lắm mới thấy mấy vị quản lí kia đi ra, cô còn chưa kịp đứng dậy lại thấy có người vào phòng làm việc của tổng giám đốc.Cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy cũng tới 4h30 chiều.Cố Bảo Bảo vừa khát vừa đói, mỗi người ra vào thang máy đều nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, nhưng không ai để ý tới cô, cô giống như là một chú cún bị lưu lạc.Gần tới năm giờ, cô không thể chờ thêm nữa, vịn ghế đứng lên chuẩn bị đi tới trường đón Nhạc Nhạc."Cố tiểu thư!" Song, lúc này chủ nhiệm thư ký bỗng nhiên đi tới trước mặt cô: "Tổng giám đốc giờ có thời gian gặp cô."

"Xin chào, tôi là... Cố Bảo Bảo, hôm nay tới báo danh." Đứng trước cửa phòng làm việc thư kí, Cố Bảo Bảo cẩn thận chào hỏi.

Cô không biết là Mục Tư Viễn đã giao phó gì cho chủ nhiệm thư kí chưa.

Nghe tiếng, chủ nhiệm thư ký ngẩng đầu lên, quan sát cô một lượt, trong mắt toát ra sự nghi hoặc và coi thường với dáng vẻ quê mùa của cô: "Cố Bảo Bảo?"

Trong lòng cô trầm xuống, lẽ nào Mục Tư Viễn còn chưa có giao phó cho phòng thư ký?

Quả nhiên, chủ nhiệm thư ký lắc đầu: "Tôi không có nhận được chỉ thị gì của tổng giám đốc cả."

Có lẽ là tối hôm qua hắn đã quyết định quá vội vã nên còn chưa kịp chỉ thị đi.

"Không sao, vậy tôi chờ tổng giám đốc cũng được." Cô lui ra ngoài, đi tới chờ ở cửa thang máy.

Thang máy đóng lại mấy lần, năm thư kí của hắn đều đến đông đủ, hắn lại chậm chạp chưa có xuất hiện.

"Cái cô kia là ai vậy?" Chợt, bên trong phòng thư ký truyền đến tiếng nghị luận, âm lượng không nhỏ, dường như cố ý để cô nghe thấy.

"Không biết. Nói là tới báo danh."

"Báo danh?" Từng tiếng cười kinh ngạc vang lên, "Cô xem quần áo cô ta kìa, có phải là của bà ngoại cô ta không vậy? Lẽ nào khẩu vị của tổng giám đốc lại thay đổi?"

Tiếng cười không chút kiêng kị như đâm vào lòng cô, Cố Bảo Bảo cảm thấy vừa không chịu nổi lại vừa quen thuộc.

Năm năm trước, cô không phải cũng ngồi trong phòng thư kí, mặc ý chế giễu từng thư kí mới tới hay sao?

Cô cho rằng những người bị cô chế giễu kia sẽ không còn tự tin, sẽ không còn vọng tưởng nhúng chàm anh Tư Viễn của cô nữa.

Bây giờ nghĩ lại, khi đó thật sự rất ấu trĩ!

"Đinh..."

Thang máy lại mở ra, cô ngẩng lên, rốt cuộc thấy được bóng dáng quen thuộc, nhưng hắn chỉ cúi đầu thảo luận công việc, hoàn toàn không chú ý tới sự tồn tại của cô.

"Mục... Tổng giám đốc..."

Cô muốn đuổi theo, lại bị chủ nhiệm thư ký ngăn lại, "Không thấy tổng giám đốc đang bàn công việc hay sao?" Lúc nói thì Mục Tư Viễn đã vào phòng làm việc rồi.

"Tổng giám đốc với quản lí bộ môn họp, cô chờ đi." Chủ nhiệm thư ký nói bổ sung.

Cô gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Xin hỏi, tổng giám đốc thật sự không có sắp xếp công việc của tôi sao?"

"Ai biết được?" Chủ nhiệm thư ký khoanh tay, "Có lẽ là vậy, nhưng tổng giám đốc có thể quên."

"Vậy tôi... Có thể gặp tổng giám đốc được không?"

Chủ nhiệm thư ký liếc cái ghế trong góc, "Chờ đi!"

Chờ?!

Cô yên lặng ngồi trên ghế, khó lắm mới thấy mấy vị quản lí kia đi ra, cô còn chưa kịp đứng dậy lại thấy có người vào phòng làm việc của tổng giám đốc.

Cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy cũng tới 4h30 chiều.

Cố Bảo Bảo vừa khát vừa đói, mỗi người ra vào thang máy đều nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, nhưng không ai để ý tới cô, cô giống như là một chú cún bị lưu lạc.

Gần tới năm giờ, cô không thể chờ thêm nữa, vịn ghế đứng lên chuẩn bị đi tới trường đón Nhạc Nhạc.

"Cố tiểu thư!" Song, lúc này chủ nhiệm thư ký bỗng nhiên đi tới trước mặt cô: "Tổng giám đốc giờ có thời gian gặp cô."

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Xin chào, tôi là... Cố Bảo Bảo, hôm nay tới báo danh." Đứng trước cửa phòng làm việc thư kí, Cố Bảo Bảo cẩn thận chào hỏi.Cô không biết là Mục Tư Viễn đã giao phó gì cho chủ nhiệm thư kí chưa.Nghe tiếng, chủ nhiệm thư ký ngẩng đầu lên, quan sát cô một lượt, trong mắt toát ra sự nghi hoặc và coi thường với dáng vẻ quê mùa của cô: "Cố Bảo Bảo?"Trong lòng cô trầm xuống, lẽ nào Mục Tư Viễn còn chưa có giao phó cho phòng thư ký?Quả nhiên, chủ nhiệm thư ký lắc đầu: "Tôi không có nhận được chỉ thị gì của tổng giám đốc cả."Có lẽ là tối hôm qua hắn đã quyết định quá vội vã nên còn chưa kịp chỉ thị đi."Không sao, vậy tôi chờ tổng giám đốc cũng được." Cô lui ra ngoài, đi tới chờ ở cửa thang máy.Thang máy đóng lại mấy lần, năm thư kí của hắn đều đến đông đủ, hắn lại chậm chạp chưa có xuất hiện."Cái cô kia là ai vậy?" Chợt, bên trong phòng thư ký truyền đến tiếng nghị luận, âm lượng không nhỏ, dường như cố ý để cô nghe thấy."Không biết. Nói là tới báo danh.""Báo danh?" Từng tiếng cười kinh ngạc vang lên, "Cô xem quần áo cô ta kìa, có phải là của bà ngoại cô ta không vậy? Lẽ nào khẩu vị của tổng giám đốc lại thay đổi?"Tiếng cười không chút kiêng kị như đâm vào lòng cô, Cố Bảo Bảo cảm thấy vừa không chịu nổi lại vừa quen thuộc.Năm năm trước, cô không phải cũng ngồi trong phòng thư kí, mặc ý chế giễu từng thư kí mới tới hay sao?Cô cho rằng những người bị cô chế giễu kia sẽ không còn tự tin, sẽ không còn vọng tưởng nhúng chàm anh Tư Viễn của cô nữa.Bây giờ nghĩ lại, khi đó thật sự rất ấu trĩ!"Đinh..."Thang máy lại mở ra, cô ngẩng lên, rốt cuộc thấy được bóng dáng quen thuộc, nhưng hắn chỉ cúi đầu thảo luận công việc, hoàn toàn không chú ý tới sự tồn tại của cô."Mục... Tổng giám đốc..."Cô muốn đuổi theo, lại bị chủ nhiệm thư ký ngăn lại, "Không thấy tổng giám đốc đang bàn công việc hay sao?" Lúc nói thì Mục Tư Viễn đã vào phòng làm việc rồi."Tổng giám đốc với quản lí bộ môn họp, cô chờ đi." Chủ nhiệm thư ký nói bổ sung.Cô gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Xin hỏi, tổng giám đốc thật sự không có sắp xếp công việc của tôi sao?""Ai biết được?" Chủ nhiệm thư ký khoanh tay, "Có lẽ là vậy, nhưng tổng giám đốc có thể quên.""Vậy tôi... Có thể gặp tổng giám đốc được không?"Chủ nhiệm thư ký liếc cái ghế trong góc, "Chờ đi!"Chờ?!Cô yên lặng ngồi trên ghế, khó lắm mới thấy mấy vị quản lí kia đi ra, cô còn chưa kịp đứng dậy lại thấy có người vào phòng làm việc của tổng giám đốc.Cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy cũng tới 4h30 chiều.Cố Bảo Bảo vừa khát vừa đói, mỗi người ra vào thang máy đều nhìn cô với ánh mắt kỳ quái, nhưng không ai để ý tới cô, cô giống như là một chú cún bị lưu lạc.Gần tới năm giờ, cô không thể chờ thêm nữa, vịn ghế đứng lên chuẩn bị đi tới trường đón Nhạc Nhạc."Cố tiểu thư!" Song, lúc này chủ nhiệm thư ký bỗng nhiên đi tới trước mặt cô: "Tổng giám đốc giờ có thời gian gặp cô."

Chương 19: Chờ