Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…

Chương 20: Cô không nên xa lạ như thế

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Tôi..." Cố Bảo Bảo trong lòng cấp bách, "Có thể... Để ngày mai quay lại rồi gặp tổng giám đốc...""Hử?" Đôi mi thanh tú của chủ nhiệm thư ký nhướng lên, cứ như là nghe được chuyện đêm khuya vậy."Tôi... Xin lỗi," Cô ý thức được mình không có lựa chọn, vội vã đi qua chủ nhiệm thư kí vào phòng làm việc của tổng giám đốc."Tư... Tổng giám đốc!"Cô vào phòng nhưng lại không thấy Mục Tư Viễn, "Tổng giám đốc?" Cô lên giọng."Khách..." Cửa phòng nghỉ ngơi bị kéo ra, Mục Tư Viễn xuất hiện với chiếc khăn tắm quấn quanh hông.Cố Bảo Bảo sửng sốt, vội vàng cúi đầu, "Tổng giám đốc, xin hỏi... Xin hỏi anh sắp xếp cho tôi công việc gì?"Không có câu trả lời, cô chỉ nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc tới gần, sau đó là một đôi dép lê đập vào mắt.Cô biết trong phòng làm việc này có một phòng nghỉ ngơi, cô chỉ không hiểu vì sao hắn lại bảo thư kí gọi cô vào còn mình thì đi tắm?"Tổng giám đốc," Cô cúi đầu lui lại, "Nếu anh đã... Đã hết giờ làm việc, tôi... Tôi có thể để mai quay lại."Nói rồi cô lui thêm mấy bước nữa, chuẩn bị bỏ đi."Cố Bảo Bảo!"Giọng hắn như một cây đinh ghim cô lại tại chỗ, hương thơm sau khi tắm quanh quẩn bên mũi, mang theo hơi thở nam tính chỉ thuộc về hắn.Hai gò má cô đỏ ửng cả lên."Cô có thể xa lạ vậy sao?" Hắn nói tiếp, từng cỗ nhiệt khí phả vào tóc cô, "Nếu tôi nhớ không lầm, ở trong kia có một bồn tắm cỡ lớn, dường như cô với tôi đã từng sử dụng qua!"Cô kinh ngạc, không biết vì sao hắn lại nói tới cái này.Trong lúc hoảng hốt, hắn chợt giữ cằm cô, "Ngẩng đầu lên, nhìn tôi!"Cô không chút phản kháng, bị tay hắn nâng lên.Đôi mắt thâm thúy, mái tóc ướt lộn xộn, đường nét anh tuấn độc nhất vô nhị, cơ thể cao to tráng kiện đều là dụ hoặc trí mạng đối với bất kì cô gái nào.Những chuyện cũ đã cố quên, những nụ hôn nóng bỏng, những cái ôm cùng sự kiều diễm lúc ban đêm đều dâng trào trong lòng...Cố Bảo Bảo cực lực giữ cho mình không run rẩy, nhưng không ngăn được sự khô khốc trong họng."Cô cũng nhớ tới sao?" Khóe môi hắn lóe lên nụ cười, cảm thấy hài lòng. "Cố Bảo Bảo, tôi đã nói, cô sẽ không dễ dàng quên hết mọi chuyện như vậy, có lẽ, đêm nào cô cũng sẽ nhớ tới!"Cho dù cô đã ngủ bên cạnh một người khác.Trong lúc nói, khuôn mặt ánh tuấn kề sát mặt cô, ánh mắt hắn dừng trên đôi môi đỏ tươi ấy dường như muốn nhìn thấu nó."Anh... Anh định làm gì?" Cô khó khăn hít thở."Tôi...?"Hắn cười, ánh mắt lại toát ra sự lạnh lùng, ngón tay đè lên môi cô, "Tôi đang nghĩ, dường như tôi đã quên cặp môi này có tư vị gì rồi?"

"Tôi..." Cố Bảo Bảo trong lòng cấp bách, "Có thể... Để ngày mai quay lại rồi gặp tổng giám đốc..."

"Hử?" Đôi mi thanh tú của chủ nhiệm thư ký nhướng lên, cứ như là nghe được chuyện đêm khuya vậy.

"Tôi... Xin lỗi," Cô ý thức được mình không có lựa chọn, vội vã đi qua chủ nhiệm thư kí vào phòng làm việc của tổng giám đốc.

"Tư... Tổng giám đốc!"

Cô vào phòng nhưng lại không thấy Mục Tư Viễn, "Tổng giám đốc?" Cô lên giọng.

"Khách..." Cửa phòng nghỉ ngơi bị kéo ra, Mục Tư Viễn xuất hiện với chiếc khăn tắm quấn quanh hông.

Cố Bảo Bảo sửng sốt, vội vàng cúi đầu, "Tổng giám đốc, xin hỏi... Xin hỏi anh sắp xếp cho tôi công việc gì?"

Không có câu trả lời, cô chỉ nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc tới gần, sau đó là một đôi dép lê đập vào mắt.

Cô biết trong phòng làm việc này có một phòng nghỉ ngơi, cô chỉ không hiểu vì sao hắn lại bảo thư kí gọi cô vào còn mình thì đi tắm?

"Tổng giám đốc," Cô cúi đầu lui lại, "Nếu anh đã... Đã hết giờ làm việc, tôi... Tôi có thể để mai quay lại."

Nói rồi cô lui thêm mấy bước nữa, chuẩn bị bỏ đi.

"Cố Bảo Bảo!"

Giọng hắn như một cây đinh ghim cô lại tại chỗ, hương thơm sau khi tắm quanh quẩn bên mũi, mang theo hơi thở nam tính chỉ thuộc về hắn.

Hai gò má cô đỏ ửng cả lên.

"Cô có thể xa lạ vậy sao?" Hắn nói tiếp, từng cỗ nhiệt khí phả vào tóc cô, "Nếu tôi nhớ không lầm, ở trong kia có một bồn tắm cỡ lớn, dường như cô với tôi đã từng sử dụng qua!"

Cô kinh ngạc, không biết vì sao hắn lại nói tới cái này.

Trong lúc hoảng hốt, hắn chợt giữ cằm cô, "Ngẩng đầu lên, nhìn tôi!"

Cô không chút phản kháng, bị tay hắn nâng lên.

Đôi mắt thâm thúy, mái tóc ướt lộn xộn, đường nét anh tuấn độc nhất vô nhị, cơ thể cao to tráng kiện đều là dụ hoặc trí mạng đối với bất kì cô gái nào.

Những chuyện cũ đã cố quên, những nụ hôn nóng bỏng, những cái ôm cùng sự kiều diễm lúc ban đêm đều dâng trào trong lòng...

Cố Bảo Bảo cực lực giữ cho mình không run rẩy, nhưng không ngăn được sự khô khốc trong họng.

"Cô cũng nhớ tới sao?" Khóe môi hắn lóe lên nụ cười, cảm thấy hài lòng. "Cố Bảo Bảo, tôi đã nói, cô sẽ không dễ dàng quên hết mọi chuyện như vậy, có lẽ, đêm nào cô cũng sẽ nhớ tới!"

Cho dù cô đã ngủ bên cạnh một người khác.

Trong lúc nói, khuôn mặt ánh tuấn kề sát mặt cô, ánh mắt hắn dừng trên đôi môi đỏ tươi ấy dường như muốn nhìn thấu nó.

"Anh... Anh định làm gì?" Cô khó khăn hít thở.

"Tôi...?"

Hắn cười, ánh mắt lại toát ra sự lạnh lùng, ngón tay đè lên môi cô, "Tôi đang nghĩ, dường như tôi đã quên cặp môi này có tư vị gì rồi?"

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Tôi..." Cố Bảo Bảo trong lòng cấp bách, "Có thể... Để ngày mai quay lại rồi gặp tổng giám đốc...""Hử?" Đôi mi thanh tú của chủ nhiệm thư ký nhướng lên, cứ như là nghe được chuyện đêm khuya vậy."Tôi... Xin lỗi," Cô ý thức được mình không có lựa chọn, vội vã đi qua chủ nhiệm thư kí vào phòng làm việc của tổng giám đốc."Tư... Tổng giám đốc!"Cô vào phòng nhưng lại không thấy Mục Tư Viễn, "Tổng giám đốc?" Cô lên giọng."Khách..." Cửa phòng nghỉ ngơi bị kéo ra, Mục Tư Viễn xuất hiện với chiếc khăn tắm quấn quanh hông.Cố Bảo Bảo sửng sốt, vội vàng cúi đầu, "Tổng giám đốc, xin hỏi... Xin hỏi anh sắp xếp cho tôi công việc gì?"Không có câu trả lời, cô chỉ nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc tới gần, sau đó là một đôi dép lê đập vào mắt.Cô biết trong phòng làm việc này có một phòng nghỉ ngơi, cô chỉ không hiểu vì sao hắn lại bảo thư kí gọi cô vào còn mình thì đi tắm?"Tổng giám đốc," Cô cúi đầu lui lại, "Nếu anh đã... Đã hết giờ làm việc, tôi... Tôi có thể để mai quay lại."Nói rồi cô lui thêm mấy bước nữa, chuẩn bị bỏ đi."Cố Bảo Bảo!"Giọng hắn như một cây đinh ghim cô lại tại chỗ, hương thơm sau khi tắm quanh quẩn bên mũi, mang theo hơi thở nam tính chỉ thuộc về hắn.Hai gò má cô đỏ ửng cả lên."Cô có thể xa lạ vậy sao?" Hắn nói tiếp, từng cỗ nhiệt khí phả vào tóc cô, "Nếu tôi nhớ không lầm, ở trong kia có một bồn tắm cỡ lớn, dường như cô với tôi đã từng sử dụng qua!"Cô kinh ngạc, không biết vì sao hắn lại nói tới cái này.Trong lúc hoảng hốt, hắn chợt giữ cằm cô, "Ngẩng đầu lên, nhìn tôi!"Cô không chút phản kháng, bị tay hắn nâng lên.Đôi mắt thâm thúy, mái tóc ướt lộn xộn, đường nét anh tuấn độc nhất vô nhị, cơ thể cao to tráng kiện đều là dụ hoặc trí mạng đối với bất kì cô gái nào.Những chuyện cũ đã cố quên, những nụ hôn nóng bỏng, những cái ôm cùng sự kiều diễm lúc ban đêm đều dâng trào trong lòng...Cố Bảo Bảo cực lực giữ cho mình không run rẩy, nhưng không ngăn được sự khô khốc trong họng."Cô cũng nhớ tới sao?" Khóe môi hắn lóe lên nụ cười, cảm thấy hài lòng. "Cố Bảo Bảo, tôi đã nói, cô sẽ không dễ dàng quên hết mọi chuyện như vậy, có lẽ, đêm nào cô cũng sẽ nhớ tới!"Cho dù cô đã ngủ bên cạnh một người khác.Trong lúc nói, khuôn mặt ánh tuấn kề sát mặt cô, ánh mắt hắn dừng trên đôi môi đỏ tươi ấy dường như muốn nhìn thấu nó."Anh... Anh định làm gì?" Cô khó khăn hít thở."Tôi...?"Hắn cười, ánh mắt lại toát ra sự lạnh lùng, ngón tay đè lên môi cô, "Tôi đang nghĩ, dường như tôi đã quên cặp môi này có tư vị gì rồi?"

Chương 20: Cô không nên xa lạ như thế