Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…

Chương 44: Cô không nhận nhát đâm vô ích

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Cô nói gì?"Tiếng kinh sợ của Mục Tư Viễn gọi cô lại, "Tôi... Không nói gì cả!"Cô vội lắc đầu, chuyển chủ đề: "Tổng giám đốc, vậy làm sao bây giờ?"Mục Tư Viễn há bị dắt mũi dễ như vậy: "Cô vừa nói gì mà cô Cố?"Bọn họ đều biết cô Cố có lẽ chỉ có một mình Cố Bảo Bảo!"Nói rõ ràng!" Hắn ra lệnh.Chủ nhiệm bất đắc dĩ, đành phải đem chuyện xảy ra lúc sáng nói lại, còn nói cho hắn biết Cố Bảo Bảo xin cô nhất định không được nói chuyện này ra.Mục Tư Viễn trầm mặt nghe, trong đôi mắt sâu thẳm không có một gợn sóng khiến người ta không nhìn ra được hắn đang nghĩ gì, chủ nhiệm thư ký đành phải ra ngoài trước.Hồi lâu, hắn mới ngẩng lên, nhìn bình hoa thủy tinh đặt trên giá sách.Toàn bộ bình được làm từ ngọc bích, dùng hai loại bảo thạch hai màu hồng lam tô điểm, mặc dù trông vẻ xinh xắn nhưng lại có giá trị liên thành.Năm đó vì có thể mua nó ở buổi đấu giá, Cố Bảo Bảo ba ngày ba đêm không nghỉ, thu thập tài liệu, phân tích giá cả, thăm dò giá người mua mới thuận lợi đem nó về.Mà mọi thứ chỉ vì hắn từng nhìn thấy vật đấy trên sách đấu giá rồi thuận miệng nói một câu: Cái này không tồi!Cho nên, hắn có thể tưởng tượng, Cố Bảo Bảo nhất định tưởng tên trộm xông vào phòng làm việc của hắn, muốn lấy đi những món đồ cổ mà hắn "thích" này.Hắn đi ra cầm bình hoa trên tay, thích không? Dường như không, nhưng vì sao kể từ lúc cô mua cho hắn, hắn vẫn để bên cạnh?Là thói quen ư? Có lẽ.******************************Rời khỏi văn phòng thì đã sáu giờ chiều, trời đông giá rét nên đêm tới sớm, bên ngoài đã tối om.Xe Mục Tư Viễn dừng lại ở đèn đỏ ngã tư đường, bên trái là về biệt thự, bên phải là đường đi bệnh viện.Chốc lát, đèn đỏ tắt, đèn xanh sáng lên, chiếc Porche của hắn như một con quái vật lớn đứng chắn giữa đường."Tin tin..." Tiếng còi nổi lên bốn phía, hắn ngẩn ngơ, cơ hồ là không do dự đi sang bên phải.Trên đường tới bệnh viện, bao giờ cũng có rất nhiều cửa hàng hoa tươi, từng cơn gió mát thổi tới làm hương hoa bách hợp lọt vào mũi."Anh Tư Viễn, anh có biết hoa bách hợp màu hồng không?""Không biết.""Vậy để em nói cho anh biết, đó là giống hoa mới, cánh hoa có màu hồng, có hương thơm của bách hợp. Anh có thể mua tặng em không?""Không thể!""Vì sao?""Anh chỉ mua hoa tặng người anh yêu. Nhưng em không phải!""... Anh Tư Viễn, kỳ thực... Kỳ thực giữa bạn bè cũng có thể tặng hoa mà!"Như thế phải không? Hắn dừng xe ở ven đường, quay cửa kính xe xuống nói với em gái trong tiệm hoa: "Có phấn (hồng nhạt) bách hợp không?""Có, anh muốn mua mấy đóa?"Hắn trầm ngâm, "Tám mươi tám."Cố Bảo Bảo, trước đây không có tặng em, lần này bổ túc cho em vậy.

"Cô nói gì?"

Tiếng kinh sợ của Mục Tư Viễn gọi cô lại, "Tôi... Không nói gì cả!"

Cô vội lắc đầu, chuyển chủ đề: "Tổng giám đốc, vậy làm sao bây giờ?"

Mục Tư Viễn há bị dắt mũi dễ như vậy: "Cô vừa nói gì mà cô Cố?"

Bọn họ đều biết cô Cố có lẽ chỉ có một mình Cố Bảo Bảo!

"Nói rõ ràng!" Hắn ra lệnh.

Chủ nhiệm bất đắc dĩ, đành phải đem chuyện xảy ra lúc sáng nói lại, còn nói cho hắn biết Cố Bảo Bảo xin cô nhất định không được nói chuyện này ra.

Mục Tư Viễn trầm mặt nghe, trong đôi mắt sâu thẳm không có một gợn sóng khiến người ta không nhìn ra được hắn đang nghĩ gì, chủ nhiệm thư ký đành phải ra ngoài trước.

Hồi lâu, hắn mới ngẩng lên, nhìn bình hoa thủy tinh đặt trên giá sách.

Toàn bộ bình được làm từ ngọc bích, dùng hai loại bảo thạch hai màu hồng lam tô điểm, mặc dù trông vẻ xinh xắn nhưng lại có giá trị liên thành.

Năm đó vì có thể mua nó ở buổi đấu giá, Cố Bảo Bảo ba ngày ba đêm không nghỉ, thu thập tài liệu, phân tích giá cả, thăm dò giá người mua mới thuận lợi đem nó về.

Mà mọi thứ chỉ vì hắn từng nhìn thấy vật đấy trên sách đấu giá rồi thuận miệng nói một câu: Cái này không tồi!

Cho nên, hắn có thể tưởng tượng, Cố Bảo Bảo nhất định tưởng tên trộm xông vào phòng làm việc của hắn, muốn lấy đi những món đồ cổ mà hắn "thích" này.

Hắn đi ra cầm bình hoa trên tay, thích không? Dường như không, nhưng vì sao kể từ lúc cô mua cho hắn, hắn vẫn để bên cạnh?

Là thói quen ư? Có lẽ.

******************************

Rời khỏi văn phòng thì đã sáu giờ chiều, trời đông giá rét nên đêm tới sớm, bên ngoài đã tối om.

Xe Mục Tư Viễn dừng lại ở đèn đỏ ngã tư đường, bên trái là về biệt thự, bên phải là đường đi bệnh viện.

Chốc lát, đèn đỏ tắt, đèn xanh sáng lên, chiếc Porche của hắn như một con quái vật lớn đứng chắn giữa đường.

"Tin tin..." Tiếng còi nổi lên bốn phía, hắn ngẩn ngơ, cơ hồ là không do dự đi sang bên phải.

Trên đường tới bệnh viện, bao giờ cũng có rất nhiều cửa hàng hoa tươi, từng cơn gió mát thổi tới làm hương hoa bách hợp lọt vào mũi.

"Anh Tư Viễn, anh có biết hoa bách hợp màu hồng không?"

"Không biết."

"Vậy để em nói cho anh biết, đó là giống hoa mới, cánh hoa có màu hồng, có hương thơm của bách hợp. Anh có thể mua tặng em không?"

"Không thể!"

"Vì sao?"

"Anh chỉ mua hoa tặng người anh yêu. Nhưng em không phải!"

"... Anh Tư Viễn, kỳ thực... Kỳ thực giữa bạn bè cũng có thể tặng hoa mà!"

Như thế phải không? Hắn dừng xe ở ven đường, quay cửa kính xe xuống nói với em gái trong tiệm hoa: "Có phấn (hồng nhạt) bách hợp không?"

"Có, anh muốn mua mấy đóa?"

Hắn trầm ngâm, "Tám mươi tám."

Cố Bảo Bảo, trước đây không có tặng em, lần này bổ túc cho em vậy.

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Cô nói gì?"Tiếng kinh sợ của Mục Tư Viễn gọi cô lại, "Tôi... Không nói gì cả!"Cô vội lắc đầu, chuyển chủ đề: "Tổng giám đốc, vậy làm sao bây giờ?"Mục Tư Viễn há bị dắt mũi dễ như vậy: "Cô vừa nói gì mà cô Cố?"Bọn họ đều biết cô Cố có lẽ chỉ có một mình Cố Bảo Bảo!"Nói rõ ràng!" Hắn ra lệnh.Chủ nhiệm bất đắc dĩ, đành phải đem chuyện xảy ra lúc sáng nói lại, còn nói cho hắn biết Cố Bảo Bảo xin cô nhất định không được nói chuyện này ra.Mục Tư Viễn trầm mặt nghe, trong đôi mắt sâu thẳm không có một gợn sóng khiến người ta không nhìn ra được hắn đang nghĩ gì, chủ nhiệm thư ký đành phải ra ngoài trước.Hồi lâu, hắn mới ngẩng lên, nhìn bình hoa thủy tinh đặt trên giá sách.Toàn bộ bình được làm từ ngọc bích, dùng hai loại bảo thạch hai màu hồng lam tô điểm, mặc dù trông vẻ xinh xắn nhưng lại có giá trị liên thành.Năm đó vì có thể mua nó ở buổi đấu giá, Cố Bảo Bảo ba ngày ba đêm không nghỉ, thu thập tài liệu, phân tích giá cả, thăm dò giá người mua mới thuận lợi đem nó về.Mà mọi thứ chỉ vì hắn từng nhìn thấy vật đấy trên sách đấu giá rồi thuận miệng nói một câu: Cái này không tồi!Cho nên, hắn có thể tưởng tượng, Cố Bảo Bảo nhất định tưởng tên trộm xông vào phòng làm việc của hắn, muốn lấy đi những món đồ cổ mà hắn "thích" này.Hắn đi ra cầm bình hoa trên tay, thích không? Dường như không, nhưng vì sao kể từ lúc cô mua cho hắn, hắn vẫn để bên cạnh?Là thói quen ư? Có lẽ.******************************Rời khỏi văn phòng thì đã sáu giờ chiều, trời đông giá rét nên đêm tới sớm, bên ngoài đã tối om.Xe Mục Tư Viễn dừng lại ở đèn đỏ ngã tư đường, bên trái là về biệt thự, bên phải là đường đi bệnh viện.Chốc lát, đèn đỏ tắt, đèn xanh sáng lên, chiếc Porche của hắn như một con quái vật lớn đứng chắn giữa đường."Tin tin..." Tiếng còi nổi lên bốn phía, hắn ngẩn ngơ, cơ hồ là không do dự đi sang bên phải.Trên đường tới bệnh viện, bao giờ cũng có rất nhiều cửa hàng hoa tươi, từng cơn gió mát thổi tới làm hương hoa bách hợp lọt vào mũi."Anh Tư Viễn, anh có biết hoa bách hợp màu hồng không?""Không biết.""Vậy để em nói cho anh biết, đó là giống hoa mới, cánh hoa có màu hồng, có hương thơm của bách hợp. Anh có thể mua tặng em không?""Không thể!""Vì sao?""Anh chỉ mua hoa tặng người anh yêu. Nhưng em không phải!""... Anh Tư Viễn, kỳ thực... Kỳ thực giữa bạn bè cũng có thể tặng hoa mà!"Như thế phải không? Hắn dừng xe ở ven đường, quay cửa kính xe xuống nói với em gái trong tiệm hoa: "Có phấn (hồng nhạt) bách hợp không?""Có, anh muốn mua mấy đóa?"Hắn trầm ngâm, "Tám mươi tám."Cố Bảo Bảo, trước đây không có tặng em, lần này bổ túc cho em vậy.

Chương 44: Cô không nhận nhát đâm vô ích