Chín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố…

Chương 45: Em không muốn tiếp tục tình cảm ngu ngốc đó nữa

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Em sao lại vậy?" Công Tôn Diệp vội vã vào phòng bệnh, lo lắng hỏi.Vừa rồi nghe cô ấp a ấp úng nói đang ở bệnh viện, vốn đang cùng khách hàng ăn cơm hắn lập tức chạy tới."Em không sao," Cố Bảo Bảo rất áy náy, "Chỉ trẹo chân thôi mà, anh không cần chạy tới đâu."Công Tôn Diệp tức giận trợn mắt nhìn cô, chỉ về phía cánh tay cô: "Vậy đây là gì?""Thật sự không sao mà," Cô kéo tay hắn bảo hắn ngồi xuống, "Chỉ bị thương một chút thôi."Công Tôn Diệp ngồi xuống, sắc mặt vẫn âm trầm như trước, cô ấy có hiểu hay không, hắn tức là vì lúc cô ấy bị thương không có gọi cho hắn trước tiên.Người cô muốn dựa vào nhất là tên kia, không phải hắn!Nhưng mà sau khi thấy cô, cơn tức của hắn lại tiêu tan nhanh chóng.Cố Bảo Bảo chính là có bản lãnh vậy đấy, thật làm hắn dở khóc dở cười!"Bây giờ vết thương sao rồi?" Hắn cau mày nhìn điểm đỏ tươi thấm qua vải trắng, dường như vết thương còn đang chảy máu."Không đau nữa," Cố Bảo Bảo cười, chuyển chủ đề: "Em để Nhạc Nhạc ở trong trường, không muốn bé tới bệnh viện."Thấy hắn nhướng mày, cô lập tức nói: "Anh cũng biết, Nhạc Nhạc ở cạnh anh tối không chịu ngủ mà."Thực sự rất kỳ quái, từ nhỏ Nhạc Nhạc đã vậy, mặc dù bình thường bé và Công Tôn Diệp hay gặp nhau, nhưng vẫn không cách nào sống chung được."Nhạc Nhạc ghi hận anh đấy mà!" Công Tôn Diệp hừ một tiếng, "Đừng nhìn bé chỉ là một đứa bé, lúc mới sinh anh đã làm gì, bé đều rõ ràng, chỉ là không nói mà thôi.""A Diệp, anh đừng nói vậy!"Cô cắt ngang lời hắn, "Trước đây nếu không phải anh giúp em giữ lại Nhạc Nhạc, em chắc là... Đã không chịu nổi năm năm này.""A?" Hắn chợt the thé giọng, liếc cô, "Em chịu đựng nổi? Anh còn tưởng em đã chịu đựng thành hoàng kiểm bà (thiếu phụ luống tuổi có chồng) rồi chứ!""Cái gì, anh mới là hoàng kiểm bà!" Cố Bảo Bảo đoạt lấy kính, tức giận hét lên.Từ nhỏ cô đã sợ nhất là bị người ta nói thành hoàng kiểm bà."Xấu hổ quá, cả đời này anh cũng không thể làm hoàng kiểm bà được, nhiều lắm thì anh làm hoàng kiểm công thôi!""Ha ha!" Thì ra hắn cố ý chọc cô cười!Bầu không khí thương tâm cứ vậy tiêu tan, khi Mục Tư Viễn đi tới cửa, nghe được chính là tiếng cười vui sướng trong trẻo của Cố Bảo Bảo!Hắn ngây người dừng chân, tiếp đó là giọng Công Tôn Diệp: "Mà hôm nay em đi làm sớm vậy, có phải là bị thương ở công ty? Bảo Bảo, em có cần vì anh ta mà liều mạng vậy không hả?"Nghe vậy, đôi mắt Cố Bảo Bảo rũ xuống, chốc sau lại ngước lên, ánh mắt trở nên kiên định: "A Diệp... Không phải vì anh ấy. Năm năm, còn chưa đủ để em quên đi quá khứ ư? Cố Bảo Bảo trước kia đã biến mất rồi.""Bảo Bảo...!" Công Tôn Diệp hi vọng cô thật lòng quên đi mà không phải ép buộc bản thân như thế.Liền thấy cô cười thư thái: "Một mình ngu ngốc mấy chục năm, chẳng lẽ còn chưa học được thông minh sao? A Diệp, anh đừng coi thường tình cảm của em!"Cước bộ ngoài cửa có chút mất trật tự, lại nhanh chóng bỏ đi.Mục Tư Viễn đi thẳng tới cửa bệnh viện, ném bó hoa vào thùng rác, cô không ngu ngốc nữa? Lẽ nào người ngu ngốc lại là hắn?Hắn mở cửa xe rồi lao đi.

"Em sao lại vậy?" Công Tôn Diệp vội vã vào phòng bệnh, lo lắng hỏi.

Vừa rồi nghe cô ấp a ấp úng nói đang ở bệnh viện, vốn đang cùng khách hàng ăn cơm hắn lập tức chạy tới.

"Em không sao," Cố Bảo Bảo rất áy náy, "Chỉ trẹo chân thôi mà, anh không cần chạy tới đâu."

Công Tôn Diệp tức giận trợn mắt nhìn cô, chỉ về phía cánh tay cô: "Vậy đây là gì?"

"Thật sự không sao mà," Cô kéo tay hắn bảo hắn ngồi xuống, "Chỉ bị thương một chút thôi."

Công Tôn Diệp ngồi xuống, sắc mặt vẫn âm trầm như trước, cô ấy có hiểu hay không, hắn tức là vì lúc cô ấy bị thương không có gọi cho hắn trước tiên.

Người cô muốn dựa vào nhất là tên kia, không phải hắn!

Nhưng mà sau khi thấy cô, cơn tức của hắn lại tiêu tan nhanh chóng.

Cố Bảo Bảo chính là có bản lãnh vậy đấy, thật làm hắn dở khóc dở cười!

"Bây giờ vết thương sao rồi?" Hắn cau mày nhìn điểm đỏ tươi thấm qua vải trắng, dường như vết thương còn đang chảy máu.

"Không đau nữa," Cố Bảo Bảo cười, chuyển chủ đề: "Em để Nhạc Nhạc ở trong trường, không muốn bé tới bệnh viện."

Thấy hắn nhướng mày, cô lập tức nói: "Anh cũng biết, Nhạc Nhạc ở cạnh anh tối không chịu ngủ mà."

Thực sự rất kỳ quái, từ nhỏ Nhạc Nhạc đã vậy, mặc dù bình thường bé và Công Tôn Diệp hay gặp nhau, nhưng vẫn không cách nào sống chung được.

"Nhạc Nhạc ghi hận anh đấy mà!" Công Tôn Diệp hừ một tiếng, "Đừng nhìn bé chỉ là một đứa bé, lúc mới sinh anh đã làm gì, bé đều rõ ràng, chỉ là không nói mà thôi."

"A Diệp, anh đừng nói vậy!"

Cô cắt ngang lời hắn, "Trước đây nếu không phải anh giúp em giữ lại Nhạc Nhạc, em chắc là... Đã không chịu nổi năm năm này."

"A?" Hắn chợt the thé giọng, liếc cô, "Em chịu đựng nổi? Anh còn tưởng em đã chịu đựng thành hoàng kiểm bà (thiếu phụ luống tuổi có chồng) rồi chứ!"

"Cái gì, anh mới là hoàng kiểm bà!" Cố Bảo Bảo đoạt lấy kính, tức giận hét lên.

Từ nhỏ cô đã sợ nhất là bị người ta nói thành hoàng kiểm bà.

"Xấu hổ quá, cả đời này anh cũng không thể làm hoàng kiểm bà được, nhiều lắm thì anh làm hoàng kiểm công thôi!"

"Ha ha!" Thì ra hắn cố ý chọc cô cười!

Bầu không khí thương tâm cứ vậy tiêu tan, khi Mục Tư Viễn đi tới cửa, nghe được chính là tiếng cười vui sướng trong trẻo của Cố Bảo Bảo!

Hắn ngây người dừng chân, tiếp đó là giọng Công Tôn Diệp: "Mà hôm nay em đi làm sớm vậy, có phải là bị thương ở công ty? Bảo Bảo, em có cần vì anh ta mà liều mạng vậy không hả?"

Nghe vậy, đôi mắt Cố Bảo Bảo rũ xuống, chốc sau lại ngước lên, ánh mắt trở nên kiên định: "A Diệp... Không phải vì anh ấy. Năm năm, còn chưa đủ để em quên đi quá khứ ư? Cố Bảo Bảo trước kia đã biến mất rồi."

"Bảo Bảo...!" Công Tôn Diệp hi vọng cô thật lòng quên đi mà không phải ép buộc bản thân như thế.

Liền thấy cô cười thư thái: "Một mình ngu ngốc mấy chục năm, chẳng lẽ còn chưa học được thông minh sao? A Diệp, anh đừng coi thường tình cảm của em!"

Cước bộ ngoài cửa có chút mất trật tự, lại nhanh chóng bỏ đi.

Mục Tư Viễn đi thẳng tới cửa bệnh viện, ném bó hoa vào thùng rác, cô không ngu ngốc nữa? Lẽ nào người ngu ngốc lại là hắn?

Hắn mở cửa xe rồi lao đi.

Cục Cưng Từ Trên Trời Rơi Xuống: Mẹ Lơ Mơ Ba Lạnh LùngTác giả: Nguyệt Ảnh ĐăngTruyện Ngôn TìnhChín giờ rưỡi sáng, trừ bộ nhân sự của tập đoàn Mục thị ra, còn lại là những gương mặt mới. Thông báo tuyển dụng ba năm một lần tuy đã kết thúc, hôm nay tới đây, vẫn có 80% người sẽ bị loại bỏ. "Cộp cộp cộp..." Âm thanh thanh thúy của giày cao gót gõ vào đất, trợ lý nhân sự khéo léo đi ra: "Xin hỏi vị nào là Erig?" "Là tôi!" Cô gái nghe được tên mình liền tiến lên. "Đi theo tôi!" Trợ lý nhân sự nhìn cô một cái, ăn mặc rất thông thường, tóc ngắn, mặt mũi tái nhợt, đôi con ngươi đen nháy, không thấy rõ trong đôi mắt cô là mừng hay lo. "Cô có biết tiếng Trung không?" Trợ lý nhân sự cau mày hỏi. "Có, có." Cô gái mau chóng trả lời. "Cái gì?" "Cố... Tình." Cô ấp úng, che giấu tên thật của mình, Cố Bảo Bảo. Lúc nói chuyện, cô đã theo trợ lý nhân sự tới phòng phỏng vấn. Ở bàn hội nghị ngồi năm vị giám khảo, vị trí đối diện là cho người tới phỏng vấn. Một người trong đó nhìn qua lý lịch sơ lược của cô, mỉm cười hỏi: "Cố tiểu thư, cô đã sinh sống năm năm ở Mỹ, tiếng Anh hẳn phải rất giỏi!" Cố… "Em sao lại vậy?" Công Tôn Diệp vội vã vào phòng bệnh, lo lắng hỏi.Vừa rồi nghe cô ấp a ấp úng nói đang ở bệnh viện, vốn đang cùng khách hàng ăn cơm hắn lập tức chạy tới."Em không sao," Cố Bảo Bảo rất áy náy, "Chỉ trẹo chân thôi mà, anh không cần chạy tới đâu."Công Tôn Diệp tức giận trợn mắt nhìn cô, chỉ về phía cánh tay cô: "Vậy đây là gì?""Thật sự không sao mà," Cô kéo tay hắn bảo hắn ngồi xuống, "Chỉ bị thương một chút thôi."Công Tôn Diệp ngồi xuống, sắc mặt vẫn âm trầm như trước, cô ấy có hiểu hay không, hắn tức là vì lúc cô ấy bị thương không có gọi cho hắn trước tiên.Người cô muốn dựa vào nhất là tên kia, không phải hắn!Nhưng mà sau khi thấy cô, cơn tức của hắn lại tiêu tan nhanh chóng.Cố Bảo Bảo chính là có bản lãnh vậy đấy, thật làm hắn dở khóc dở cười!"Bây giờ vết thương sao rồi?" Hắn cau mày nhìn điểm đỏ tươi thấm qua vải trắng, dường như vết thương còn đang chảy máu."Không đau nữa," Cố Bảo Bảo cười, chuyển chủ đề: "Em để Nhạc Nhạc ở trong trường, không muốn bé tới bệnh viện."Thấy hắn nhướng mày, cô lập tức nói: "Anh cũng biết, Nhạc Nhạc ở cạnh anh tối không chịu ngủ mà."Thực sự rất kỳ quái, từ nhỏ Nhạc Nhạc đã vậy, mặc dù bình thường bé và Công Tôn Diệp hay gặp nhau, nhưng vẫn không cách nào sống chung được."Nhạc Nhạc ghi hận anh đấy mà!" Công Tôn Diệp hừ một tiếng, "Đừng nhìn bé chỉ là một đứa bé, lúc mới sinh anh đã làm gì, bé đều rõ ràng, chỉ là không nói mà thôi.""A Diệp, anh đừng nói vậy!"Cô cắt ngang lời hắn, "Trước đây nếu không phải anh giúp em giữ lại Nhạc Nhạc, em chắc là... Đã không chịu nổi năm năm này.""A?" Hắn chợt the thé giọng, liếc cô, "Em chịu đựng nổi? Anh còn tưởng em đã chịu đựng thành hoàng kiểm bà (thiếu phụ luống tuổi có chồng) rồi chứ!""Cái gì, anh mới là hoàng kiểm bà!" Cố Bảo Bảo đoạt lấy kính, tức giận hét lên.Từ nhỏ cô đã sợ nhất là bị người ta nói thành hoàng kiểm bà."Xấu hổ quá, cả đời này anh cũng không thể làm hoàng kiểm bà được, nhiều lắm thì anh làm hoàng kiểm công thôi!""Ha ha!" Thì ra hắn cố ý chọc cô cười!Bầu không khí thương tâm cứ vậy tiêu tan, khi Mục Tư Viễn đi tới cửa, nghe được chính là tiếng cười vui sướng trong trẻo của Cố Bảo Bảo!Hắn ngây người dừng chân, tiếp đó là giọng Công Tôn Diệp: "Mà hôm nay em đi làm sớm vậy, có phải là bị thương ở công ty? Bảo Bảo, em có cần vì anh ta mà liều mạng vậy không hả?"Nghe vậy, đôi mắt Cố Bảo Bảo rũ xuống, chốc sau lại ngước lên, ánh mắt trở nên kiên định: "A Diệp... Không phải vì anh ấy. Năm năm, còn chưa đủ để em quên đi quá khứ ư? Cố Bảo Bảo trước kia đã biến mất rồi.""Bảo Bảo...!" Công Tôn Diệp hi vọng cô thật lòng quên đi mà không phải ép buộc bản thân như thế.Liền thấy cô cười thư thái: "Một mình ngu ngốc mấy chục năm, chẳng lẽ còn chưa học được thông minh sao? A Diệp, anh đừng coi thường tình cảm của em!"Cước bộ ngoài cửa có chút mất trật tự, lại nhanh chóng bỏ đi.Mục Tư Viễn đi thẳng tới cửa bệnh viện, ném bó hoa vào thùng rác, cô không ngu ngốc nữa? Lẽ nào người ngu ngốc lại là hắn?Hắn mở cửa xe rồi lao đi.

Chương 45: Em không muốn tiếp tục tình cảm ngu ngốc đó nữa