Ánh mặt trời tháng sáu làm người ta hận không thể tiến vào trong thùng tắm ngâm vào không bao giờ phải đi ra nữa, vậy mà có một tiểu cô nương mặc váy hoa, dường như không có cảm giác được chút nóng bức nào, đứng ở một gốc cây nghiêng cổ sang một bên, đã suốt hơn hai giờ. Ánh mặt trời đã sớm làm cho khuôn mặt của cô đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, ánh mắt của cô lại nhìn chằm chằm vào một ổ ruồi đen sì trên cây không lệch khỏi quỹ đạo, sau đó thỉnh thoảng vươn tay, muốn dùng cây gậy trong tay thăm dò thử, chọc một thoáng, thế nhưng mà mỗi lần cây gậy trong tay cô sắp tiếp cận ổ ruồi, sẽ có mấy con ruồi đặc biệt lớn hướng phía cô bay đi. Thật đáng ghét! Cô gái phẫn hận trừng mắt nhìn mấy “Con ruồi” bay trước mắt . Sau đó chơi trò nó đuổi, cô trốn, đợi chúng không đuổi nữa, cô lại cầm gậy chọc tiếp, thử nghiệm đến lần thứ năm, đột nhiên phát hiện, chỉ cần nhẹ nhàng từng chút một đem gậy hướng trong sào huyệt đâm tới, những con ruồi siêu lớn này cũng sẽ không hướng phía cô bay. Vì vậy cô bỏ ra…

Chương 55: Xem phim

Trân Bảo Vợ YêuTác giả: Tha Hài Hoàng HậuTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh mặt trời tháng sáu làm người ta hận không thể tiến vào trong thùng tắm ngâm vào không bao giờ phải đi ra nữa, vậy mà có một tiểu cô nương mặc váy hoa, dường như không có cảm giác được chút nóng bức nào, đứng ở một gốc cây nghiêng cổ sang một bên, đã suốt hơn hai giờ. Ánh mặt trời đã sớm làm cho khuôn mặt của cô đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, ánh mắt của cô lại nhìn chằm chằm vào một ổ ruồi đen sì trên cây không lệch khỏi quỹ đạo, sau đó thỉnh thoảng vươn tay, muốn dùng cây gậy trong tay thăm dò thử, chọc một thoáng, thế nhưng mà mỗi lần cây gậy trong tay cô sắp tiếp cận ổ ruồi, sẽ có mấy con ruồi đặc biệt lớn hướng phía cô bay đi. Thật đáng ghét! Cô gái phẫn hận trừng mắt nhìn mấy “Con ruồi” bay trước mắt . Sau đó chơi trò nó đuổi, cô trốn, đợi chúng không đuổi nữa, cô lại cầm gậy chọc tiếp, thử nghiệm đến lần thứ năm, đột nhiên phát hiện, chỉ cần nhẹ nhàng từng chút một đem gậy hướng trong sào huyệt đâm tới, những con ruồi siêu lớn này cũng sẽ không hướng phía cô bay. Vì vậy cô bỏ ra… Vừa rạng sáng ngày thứ hai Thẩm Kỷ Lương đã thức dậy, tinh thần sảng khoái đi ăn sáng, kết quả phát hiện người nhà này, ngoại trừ Tiểu Đông ở bên ngoài quét sân, thì chưa có ai thức dậy: “Bọn họ vẫn còn đang ngủ sao?”“Thẩm lão sư dậy sớm rồi, Thiếu nãi nãi chưa tới mười giờ là không có rời giường đâu. Thiếu gia thì dậy muộn đã quen, Thẩm mẹ thức khuya, nên cửa hàng mở cửa cũng muộn.” Nói trắng ra là, cái nhà này, đều rất lười.Thẩm Kỷ Lương luôn được nhà giáo huấn nghiêm khắc, từ nhỏ đã dậy rất sớm. Đối với người nhà này, cảm thấy rất không thể tưởng tượng nổi, chẳng những chủ tử dậy trể, người hầu cũng có thể ngủ nướng.Ngày hôm nay, Thẩm Kỷ Lương mang theo tâm tình không thể tưởng tượng nổi dạy Bảo Châu một ngày, phương thức dạy học của hắn rất sinh động, Bảo Châu thích gì thì từ cái đó mà bắt đầu dạy, Bảo Châu thích ăn, chữ đầu tiên Thẩm Kỷ Lương dạy cô, chính là tên đồ ăn, Bảo Châu bắt đầu có chút không nhớ được, nhưng Thẩm Kỷ Lương có biện pháp, ví dụ như dạy cô ghi tên hai loại bánh bao, ghi đúng sẽ ban thưởng một cái bánh bao, viết đúng toàn bộ tên các loại bánh bao thì sẽ được thưởng mỗi loại một cái.Ngày hôm sau, Thẩm Kỷ Lương thức dậy so với ngày hôm qua muộn hơn, Bảo Châu rất vui vẻ nhìn hắn: “Lão sư, hôm nay anh còn muốn dạy tôi tên các loại đồ ăn nữa chứ? Tôi muốn ăn tất cả thức ăn ngon.”Thẩm Kỷ Lương cũng nhếch miệng cười, trở nên gian trá. Nói đùa, hắn phải đáp ứng, sau này không học được vài ngày, vài loại nguyên liệu nấu đều ăn qua. Thẩm Kỷ Lương làm một bản thực đơn, để cô nhận thức những chữ trên thực đơn, Bảo Châu học liên tục được ba bốn ngày đã viết được hết, Thẩm Kỷ Lương lập tức bảo người làm một bàn đồ ăn ngon lớn.Buổi tối Côn Sơn trở về, chỉ thấy Bảo Châu một miệng toàn dầu mỡ cao hứng chạy tới chạy lui trong phòng, hắn hôm nay trực ca đêm, vừa trở về, thấy cô hưng phấn như thế, hỏi một câu: “Có chuyện gì vui vậy?”“Hôm nay em ăn thịt nướng, em có chừa lại cho anh, mau tới nếm thử.” Bảo Châu tựa như hiến vật quý lôi kéo hắn đi đến bên bàn ngồi xuống.Côn Sơn nhìn thấy cái đầu con heo thì buồn bực: “Tại sao là đầu heo?”“Hắc hắc! Thẩm đại ca đem thịt heo phân cho hàng xóm hết rồi, lúc em phát hiện, chỉ còn lại có đầu heo và mông heo thôi.”Lại là cái tên họ Thẩm kia, đã biết rõ hắn ta không an phận, khá tốt hắn sớm có chuẩn bị: “Ngày mai là tết Trung thu, trong thành phố tổ chức chiếu phim điện ảnh, anh dẫn em đi xem.”“Điện ảnh?” Bảo Châu đã nhìn thấy qua trên báo, rất thú vị.Côn Sơn gật đầu: “Ừm, tối ngày mai ăn cơm xong, thì đi.”Bảo Châu ưa thích mới lạ, nên cao hứng không muốn ngủ, chạy vào trong sân cùng mọi người tuyên bố ngày mai đi xem phim.Thẩm Kỷ Lương vốn cũng muốn đi, nhưng lúc này vé xem phim rất khó cầu, Côn Sơn bởi vì là làm trong sở cảnh sát mới miễn cưỡng lấy được hai tấm vé, ở đâu còn phần cho tên bóng đèn như hắn. (giống như kỳ đà cản mũi ý :D)Bảo Châu lần đầu tiên đi xem phim, Thẩm mẹ nói không thể keo kiệt, chọn lấy một khúc vải tốt nhất trong tiệm, dựa theo hình vẽ trên báo, may cho Bảo Châu một bộ quần áo kiểu mới nhất. Bảo Châu là người tham ăn, xem phim cũng không quên mang đồ ăn, rất khoa trương đem theo một rỗ lớn.Côn Sơn mở ra nhìn nhìn, vẫn còn chê ít, bên trong không có bánh quai chèo Bảo Châu thích nhất, bảo Thẩm mẹ đi lấy một bao ra, sau khi cất kỹ, Côn Sơn giúp cô mang theo, một tay cầm rổ, một tay kéo vợ yêu, hướng nơi chiếu phim đi đến.

Vừa rạng sáng ngày thứ hai Thẩm Kỷ Lương đã thức dậy, tinh thần sảng khoái đi ăn sáng, kết quả phát hiện người nhà này, ngoại trừ Tiểu Đông ở bên ngoài quét sân, thì chưa có ai thức dậy: “Bọn họ vẫn còn đang ngủ sao?”

“Thẩm lão sư dậy sớm rồi, Thiếu nãi nãi chưa tới mười giờ là không có rời giường đâu. Thiếu gia thì dậy muộn đã quen, Thẩm mẹ thức khuya, nên cửa hàng mở cửa cũng muộn.” Nói trắng ra là, cái nhà này, đều rất lười.

Thẩm Kỷ Lương luôn được nhà giáo huấn nghiêm khắc, từ nhỏ đã dậy rất sớm. Đối với người nhà này, cảm thấy rất không thể tưởng tượng nổi, chẳng những chủ tử dậy trể, người hầu cũng có thể ngủ nướng.

Ngày hôm nay, Thẩm Kỷ Lương mang theo tâm tình không thể tưởng tượng nổi dạy Bảo Châu một ngày, phương thức dạy học của hắn rất sinh động, Bảo Châu thích gì thì từ cái đó mà bắt đầu dạy, Bảo Châu thích ăn, chữ đầu tiên Thẩm Kỷ Lương dạy cô, chính là tên đồ ăn, Bảo Châu bắt đầu có chút không nhớ được, nhưng Thẩm Kỷ Lương có biện pháp, ví dụ như dạy cô ghi tên hai loại bánh bao, ghi đúng sẽ ban thưởng một cái bánh bao, viết đúng toàn bộ tên các loại bánh bao thì sẽ được thưởng mỗi loại một cái.

Ngày hôm sau, Thẩm Kỷ Lương thức dậy so với ngày hôm qua muộn hơn, Bảo Châu rất vui vẻ nhìn hắn: “Lão sư, hôm nay anh còn muốn dạy tôi tên các loại đồ ăn nữa chứ? Tôi muốn ăn tất cả thức ăn ngon.”

Thẩm Kỷ Lương cũng nhếch miệng cười, trở nên gian trá. Nói đùa, hắn phải đáp ứng, sau này không học được vài ngày, vài loại nguyên liệu nấu đều ăn qua. Thẩm Kỷ Lương làm một bản thực đơn, để cô nhận thức những chữ trên thực đơn, Bảo Châu học liên tục được ba bốn ngày đã viết được hết, Thẩm Kỷ Lương lập tức bảo người làm một bàn đồ ăn ngon lớn.

Buổi tối Côn Sơn trở về, chỉ thấy Bảo Châu một miệng toàn dầu mỡ cao hứng chạy tới chạy lui trong phòng, hắn hôm nay trực ca đêm, vừa trở về, thấy cô hưng phấn như thế, hỏi một câu: “Có chuyện gì vui vậy?”

“Hôm nay em ăn thịt nướng, em có chừa lại cho anh, mau tới nếm thử.” Bảo Châu tựa như hiến vật quý lôi kéo hắn đi đến bên bàn ngồi xuống.

Côn Sơn nhìn thấy cái đầu con heo thì buồn bực: “Tại sao là đầu heo?”

“Hắc hắc! Thẩm đại ca đem thịt heo phân cho hàng xóm hết rồi, lúc em phát hiện, chỉ còn lại có đầu heo và mông heo thôi.”

Lại là cái tên họ Thẩm kia, đã biết rõ hắn ta không an phận, khá tốt hắn sớm có chuẩn bị: “Ngày mai là tết Trung thu, trong thành phố tổ chức chiếu phim điện ảnh, anh dẫn em đi xem.”

“Điện ảnh?” Bảo Châu đã nhìn thấy qua trên báo, rất thú vị.

Côn Sơn gật đầu: “Ừm, tối ngày mai ăn cơm xong, thì đi.”

Bảo Châu ưa thích mới lạ, nên cao hứng không muốn ngủ, chạy vào trong sân cùng mọi người tuyên bố ngày mai đi xem phim.

Thẩm Kỷ Lương vốn cũng muốn đi, nhưng lúc này vé xem phim rất khó cầu, Côn Sơn bởi vì là làm trong sở cảnh sát mới miễn cưỡng lấy được hai tấm vé, ở đâu còn phần cho tên bóng đèn như hắn. (giống như kỳ đà cản mũi ý :D)

Bảo Châu lần đầu tiên đi xem phim, Thẩm mẹ nói không thể keo kiệt, chọn lấy một khúc vải tốt nhất trong tiệm, dựa theo hình vẽ trên báo, may cho Bảo Châu một bộ quần áo kiểu mới nhất. Bảo Châu là người tham ăn, xem phim cũng không quên mang đồ ăn, rất khoa trương đem theo một rỗ lớn.

Côn Sơn mở ra nhìn nhìn, vẫn còn chê ít, bên trong không có bánh quai chèo Bảo Châu thích nhất, bảo Thẩm mẹ đi lấy một bao ra, sau khi cất kỹ, Côn Sơn giúp cô mang theo, một tay cầm rổ, một tay kéo vợ yêu, hướng nơi chiếu phim đi đến.

Trân Bảo Vợ YêuTác giả: Tha Hài Hoàng HậuTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh mặt trời tháng sáu làm người ta hận không thể tiến vào trong thùng tắm ngâm vào không bao giờ phải đi ra nữa, vậy mà có một tiểu cô nương mặc váy hoa, dường như không có cảm giác được chút nóng bức nào, đứng ở một gốc cây nghiêng cổ sang một bên, đã suốt hơn hai giờ. Ánh mặt trời đã sớm làm cho khuôn mặt của cô đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, ánh mắt của cô lại nhìn chằm chằm vào một ổ ruồi đen sì trên cây không lệch khỏi quỹ đạo, sau đó thỉnh thoảng vươn tay, muốn dùng cây gậy trong tay thăm dò thử, chọc một thoáng, thế nhưng mà mỗi lần cây gậy trong tay cô sắp tiếp cận ổ ruồi, sẽ có mấy con ruồi đặc biệt lớn hướng phía cô bay đi. Thật đáng ghét! Cô gái phẫn hận trừng mắt nhìn mấy “Con ruồi” bay trước mắt . Sau đó chơi trò nó đuổi, cô trốn, đợi chúng không đuổi nữa, cô lại cầm gậy chọc tiếp, thử nghiệm đến lần thứ năm, đột nhiên phát hiện, chỉ cần nhẹ nhàng từng chút một đem gậy hướng trong sào huyệt đâm tới, những con ruồi siêu lớn này cũng sẽ không hướng phía cô bay. Vì vậy cô bỏ ra… Vừa rạng sáng ngày thứ hai Thẩm Kỷ Lương đã thức dậy, tinh thần sảng khoái đi ăn sáng, kết quả phát hiện người nhà này, ngoại trừ Tiểu Đông ở bên ngoài quét sân, thì chưa có ai thức dậy: “Bọn họ vẫn còn đang ngủ sao?”“Thẩm lão sư dậy sớm rồi, Thiếu nãi nãi chưa tới mười giờ là không có rời giường đâu. Thiếu gia thì dậy muộn đã quen, Thẩm mẹ thức khuya, nên cửa hàng mở cửa cũng muộn.” Nói trắng ra là, cái nhà này, đều rất lười.Thẩm Kỷ Lương luôn được nhà giáo huấn nghiêm khắc, từ nhỏ đã dậy rất sớm. Đối với người nhà này, cảm thấy rất không thể tưởng tượng nổi, chẳng những chủ tử dậy trể, người hầu cũng có thể ngủ nướng.Ngày hôm nay, Thẩm Kỷ Lương mang theo tâm tình không thể tưởng tượng nổi dạy Bảo Châu một ngày, phương thức dạy học của hắn rất sinh động, Bảo Châu thích gì thì từ cái đó mà bắt đầu dạy, Bảo Châu thích ăn, chữ đầu tiên Thẩm Kỷ Lương dạy cô, chính là tên đồ ăn, Bảo Châu bắt đầu có chút không nhớ được, nhưng Thẩm Kỷ Lương có biện pháp, ví dụ như dạy cô ghi tên hai loại bánh bao, ghi đúng sẽ ban thưởng một cái bánh bao, viết đúng toàn bộ tên các loại bánh bao thì sẽ được thưởng mỗi loại một cái.Ngày hôm sau, Thẩm Kỷ Lương thức dậy so với ngày hôm qua muộn hơn, Bảo Châu rất vui vẻ nhìn hắn: “Lão sư, hôm nay anh còn muốn dạy tôi tên các loại đồ ăn nữa chứ? Tôi muốn ăn tất cả thức ăn ngon.”Thẩm Kỷ Lương cũng nhếch miệng cười, trở nên gian trá. Nói đùa, hắn phải đáp ứng, sau này không học được vài ngày, vài loại nguyên liệu nấu đều ăn qua. Thẩm Kỷ Lương làm một bản thực đơn, để cô nhận thức những chữ trên thực đơn, Bảo Châu học liên tục được ba bốn ngày đã viết được hết, Thẩm Kỷ Lương lập tức bảo người làm một bàn đồ ăn ngon lớn.Buổi tối Côn Sơn trở về, chỉ thấy Bảo Châu một miệng toàn dầu mỡ cao hứng chạy tới chạy lui trong phòng, hắn hôm nay trực ca đêm, vừa trở về, thấy cô hưng phấn như thế, hỏi một câu: “Có chuyện gì vui vậy?”“Hôm nay em ăn thịt nướng, em có chừa lại cho anh, mau tới nếm thử.” Bảo Châu tựa như hiến vật quý lôi kéo hắn đi đến bên bàn ngồi xuống.Côn Sơn nhìn thấy cái đầu con heo thì buồn bực: “Tại sao là đầu heo?”“Hắc hắc! Thẩm đại ca đem thịt heo phân cho hàng xóm hết rồi, lúc em phát hiện, chỉ còn lại có đầu heo và mông heo thôi.”Lại là cái tên họ Thẩm kia, đã biết rõ hắn ta không an phận, khá tốt hắn sớm có chuẩn bị: “Ngày mai là tết Trung thu, trong thành phố tổ chức chiếu phim điện ảnh, anh dẫn em đi xem.”“Điện ảnh?” Bảo Châu đã nhìn thấy qua trên báo, rất thú vị.Côn Sơn gật đầu: “Ừm, tối ngày mai ăn cơm xong, thì đi.”Bảo Châu ưa thích mới lạ, nên cao hứng không muốn ngủ, chạy vào trong sân cùng mọi người tuyên bố ngày mai đi xem phim.Thẩm Kỷ Lương vốn cũng muốn đi, nhưng lúc này vé xem phim rất khó cầu, Côn Sơn bởi vì là làm trong sở cảnh sát mới miễn cưỡng lấy được hai tấm vé, ở đâu còn phần cho tên bóng đèn như hắn. (giống như kỳ đà cản mũi ý :D)Bảo Châu lần đầu tiên đi xem phim, Thẩm mẹ nói không thể keo kiệt, chọn lấy một khúc vải tốt nhất trong tiệm, dựa theo hình vẽ trên báo, may cho Bảo Châu một bộ quần áo kiểu mới nhất. Bảo Châu là người tham ăn, xem phim cũng không quên mang đồ ăn, rất khoa trương đem theo một rỗ lớn.Côn Sơn mở ra nhìn nhìn, vẫn còn chê ít, bên trong không có bánh quai chèo Bảo Châu thích nhất, bảo Thẩm mẹ đi lấy một bao ra, sau khi cất kỹ, Côn Sơn giúp cô mang theo, một tay cầm rổ, một tay kéo vợ yêu, hướng nơi chiếu phim đi đến.

Chương 55: Xem phim