Ánh mặt trời tháng sáu làm người ta hận không thể tiến vào trong thùng tắm ngâm vào không bao giờ phải đi ra nữa, vậy mà có một tiểu cô nương mặc váy hoa, dường như không có cảm giác được chút nóng bức nào, đứng ở một gốc cây nghiêng cổ sang một bên, đã suốt hơn hai giờ. Ánh mặt trời đã sớm làm cho khuôn mặt của cô đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, ánh mắt của cô lại nhìn chằm chằm vào một ổ ruồi đen sì trên cây không lệch khỏi quỹ đạo, sau đó thỉnh thoảng vươn tay, muốn dùng cây gậy trong tay thăm dò thử, chọc một thoáng, thế nhưng mà mỗi lần cây gậy trong tay cô sắp tiếp cận ổ ruồi, sẽ có mấy con ruồi đặc biệt lớn hướng phía cô bay đi. Thật đáng ghét! Cô gái phẫn hận trừng mắt nhìn mấy “Con ruồi” bay trước mắt . Sau đó chơi trò nó đuổi, cô trốn, đợi chúng không đuổi nữa, cô lại cầm gậy chọc tiếp, thử nghiệm đến lần thứ năm, đột nhiên phát hiện, chỉ cần nhẹ nhàng từng chút một đem gậy hướng trong sào huyệt đâm tới, những con ruồi siêu lớn này cũng sẽ không hướng phía cô bay. Vì vậy cô bỏ ra…
Chương 70: Sinh bảo bảo?
Trân Bảo Vợ YêuTác giả: Tha Hài Hoàng HậuTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh mặt trời tháng sáu làm người ta hận không thể tiến vào trong thùng tắm ngâm vào không bao giờ phải đi ra nữa, vậy mà có một tiểu cô nương mặc váy hoa, dường như không có cảm giác được chút nóng bức nào, đứng ở một gốc cây nghiêng cổ sang một bên, đã suốt hơn hai giờ. Ánh mặt trời đã sớm làm cho khuôn mặt của cô đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, ánh mắt của cô lại nhìn chằm chằm vào một ổ ruồi đen sì trên cây không lệch khỏi quỹ đạo, sau đó thỉnh thoảng vươn tay, muốn dùng cây gậy trong tay thăm dò thử, chọc một thoáng, thế nhưng mà mỗi lần cây gậy trong tay cô sắp tiếp cận ổ ruồi, sẽ có mấy con ruồi đặc biệt lớn hướng phía cô bay đi. Thật đáng ghét! Cô gái phẫn hận trừng mắt nhìn mấy “Con ruồi” bay trước mắt . Sau đó chơi trò nó đuổi, cô trốn, đợi chúng không đuổi nữa, cô lại cầm gậy chọc tiếp, thử nghiệm đến lần thứ năm, đột nhiên phát hiện, chỉ cần nhẹ nhàng từng chút một đem gậy hướng trong sào huyệt đâm tới, những con ruồi siêu lớn này cũng sẽ không hướng phía cô bay. Vì vậy cô bỏ ra… Nói đến đứa nhỏ, Bảo Châu kết hôn cũng đã mấy tháng rồi, còn chưa có tin tức gì, Bảo Châu đơn thuần có lẽ còn không có để ở trong lòng, Côn Sơn lại bề bộn, không được ông làm cha phải sớm vì con gái quyết định, buổi trưa ăn cơm xong, Vạn Phú Quý gọi Bảo Châu vào thư phòng, vẻ mặt tươi cười lấy ra một bức tranh vẻ tiểu oa nhi đưa tới cho Bảo Châu xem: “Bảo Châu, có thấy có đáng yêu không?”“Đáng yêu.”“Vậy con có muốn sinh một Bảo Bảo?”“Bảo Bảo? Con? Sinh như thế nào?” Từ nhỏ Bảo Châu đã không có mẹ chiếu cố, ông nội lại là đại nam nhân không có dạy cô, cho nên cô tuyệt không hiểu, cô tuy rằng nghe cũng muốn sinh Bảo Bảo, thế nhưng không có người dạy cô phải sinh như thế nào a!“Khục khục… cái này…” Vạn Phú Quý do dự một chút, cái này bảo ông phải mở miệng như thế nào, nghĩ nghĩ, rất không nghiêm túc nói: “Đến hỏi con rể a! Con l*t s*ch quần áo của nó, ngồi ở trên người nó, nó sẽ dạy con cách sinh Bảo Bảo .”“Dễ dàng như vậy a!” Bảo Châu nghĩ thầm cái này rất dễ dàng mà! b* m*ng vừa nhấc đứng lên, cao hứng về nhà ngồi đợi Côn Sơn trở về hỏi thăm nhiệm vụ sinh Bảo Bảo.
Nói đến đứa nhỏ, Bảo Châu kết hôn cũng đã mấy tháng rồi, còn chưa có tin tức gì, Bảo Châu đơn thuần có lẽ còn không có để ở trong lòng, Côn Sơn lại bề bộn, không được ông làm cha phải sớm vì con gái quyết định, buổi trưa ăn cơm xong, Vạn Phú Quý gọi Bảo Châu vào thư phòng, vẻ mặt tươi cười lấy ra một bức tranh vẻ tiểu oa nhi đưa tới cho Bảo Châu xem: “Bảo Châu, có thấy có đáng yêu không?”
“Đáng yêu.”
“Vậy con có muốn sinh một Bảo Bảo?”
“Bảo Bảo? Con? Sinh như thế nào?” Từ nhỏ Bảo Châu đã không có mẹ chiếu cố, ông nội lại là đại nam nhân không có dạy cô, cho nên cô tuyệt không hiểu, cô tuy rằng nghe cũng muốn sinh Bảo Bảo, thế nhưng không có người dạy cô phải sinh như thế nào a!
“Khục khục… cái này…” Vạn Phú Quý do dự một chút, cái này bảo ông phải mở miệng như thế nào, nghĩ nghĩ, rất không nghiêm túc nói: “Đến hỏi con rể a! Con l*t s*ch quần áo của nó, ngồi ở trên người nó, nó sẽ dạy con cách sinh Bảo Bảo .”
“Dễ dàng như vậy a!” Bảo Châu nghĩ thầm cái này rất dễ dàng mà! b* m*ng vừa nhấc đứng lên, cao hứng về nhà ngồi đợi Côn Sơn trở về hỏi thăm nhiệm vụ sinh Bảo Bảo.
Trân Bảo Vợ YêuTác giả: Tha Hài Hoàng HậuTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh mặt trời tháng sáu làm người ta hận không thể tiến vào trong thùng tắm ngâm vào không bao giờ phải đi ra nữa, vậy mà có một tiểu cô nương mặc váy hoa, dường như không có cảm giác được chút nóng bức nào, đứng ở một gốc cây nghiêng cổ sang một bên, đã suốt hơn hai giờ. Ánh mặt trời đã sớm làm cho khuôn mặt của cô đỏ bừng, mồ hôi đầm đìa, ánh mắt của cô lại nhìn chằm chằm vào một ổ ruồi đen sì trên cây không lệch khỏi quỹ đạo, sau đó thỉnh thoảng vươn tay, muốn dùng cây gậy trong tay thăm dò thử, chọc một thoáng, thế nhưng mà mỗi lần cây gậy trong tay cô sắp tiếp cận ổ ruồi, sẽ có mấy con ruồi đặc biệt lớn hướng phía cô bay đi. Thật đáng ghét! Cô gái phẫn hận trừng mắt nhìn mấy “Con ruồi” bay trước mắt . Sau đó chơi trò nó đuổi, cô trốn, đợi chúng không đuổi nữa, cô lại cầm gậy chọc tiếp, thử nghiệm đến lần thứ năm, đột nhiên phát hiện, chỉ cần nhẹ nhàng từng chút một đem gậy hướng trong sào huyệt đâm tới, những con ruồi siêu lớn này cũng sẽ không hướng phía cô bay. Vì vậy cô bỏ ra… Nói đến đứa nhỏ, Bảo Châu kết hôn cũng đã mấy tháng rồi, còn chưa có tin tức gì, Bảo Châu đơn thuần có lẽ còn không có để ở trong lòng, Côn Sơn lại bề bộn, không được ông làm cha phải sớm vì con gái quyết định, buổi trưa ăn cơm xong, Vạn Phú Quý gọi Bảo Châu vào thư phòng, vẻ mặt tươi cười lấy ra một bức tranh vẻ tiểu oa nhi đưa tới cho Bảo Châu xem: “Bảo Châu, có thấy có đáng yêu không?”“Đáng yêu.”“Vậy con có muốn sinh một Bảo Bảo?”“Bảo Bảo? Con? Sinh như thế nào?” Từ nhỏ Bảo Châu đã không có mẹ chiếu cố, ông nội lại là đại nam nhân không có dạy cô, cho nên cô tuyệt không hiểu, cô tuy rằng nghe cũng muốn sinh Bảo Bảo, thế nhưng không có người dạy cô phải sinh như thế nào a!“Khục khục… cái này…” Vạn Phú Quý do dự một chút, cái này bảo ông phải mở miệng như thế nào, nghĩ nghĩ, rất không nghiêm túc nói: “Đến hỏi con rể a! Con l*t s*ch quần áo của nó, ngồi ở trên người nó, nó sẽ dạy con cách sinh Bảo Bảo .”“Dễ dàng như vậy a!” Bảo Châu nghĩ thầm cái này rất dễ dàng mà! b* m*ng vừa nhấc đứng lên, cao hứng về nhà ngồi đợi Côn Sơn trở về hỏi thăm nhiệm vụ sinh Bảo Bảo.