Mặc Khiếu từng nói với Lan Uyên: “Nếu tới nhân gian, ngươi nhất định chỉ biết ăn chơi trác táng.” Lan Uyên nháy mắt mấy cái, phiến tử miêu kim (cây quạt mạ vàng) mở trước ngực từ từ lay động: “Dù không ở nhân gian, ta cũng là một kẻ ăn chơi trác táng.” Lan Uyên mệnh hảo, người khác phải thanh tâm quả dục, mấy trăm năm cũng chưa chắc có thể tu thành một tiểu Tán tiên, hắn vừa sinh ra đã là thiên tộc, cái gì cũng không cần luyện, tử kim quan của thiên đế nhị thái tử đã được đặt trên đầu. Trên thiên giới chẳng có gì thú vị, cả ngày chỉ toàn một đám lão nhân, hoặc là vây quanh bàn chơi cờ, hoặc là lẩn quẩn bên lò luyện đan, nếu không chính là nhắm mắt điểm ngón tay tính thiên sổ. Nói cho dễ nghe là tiên gia thanh tĩnh, nói khó nghe một chút chính là không có chuyện gì để làm. Lan Uyên còn có một đại ca tên Huyền Thương, đây là nói, cho dù có một ngày thiên đế phụ hoàng của bọn họ mọc cánh thành tiên chuyển kiếp đi nữa, cũng chẳng tới phiên Lan Uyên đến quản sự. Huống chi, phụ hoàng của…

Truyện chữ