CHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu…
Chương 5: Trở về. Oan gia gặp gỡ (4)
Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Một chàng trai đẹp tựa tiên nhân xuất hiện. Mái tóc nâu ánh bạc với phần mái gợn sóng rủ xuống mềm mại đầy quyến rũ, đôi mắt hổ phách hút hồn lạnh lẽo, làn môi mỏng nhếch lên thực mê người...Vẻ đẹp hoàn mỹ không chút tì vết, khí chất cao ngạo lạnh lùng. Mẫu người khiến muôn vạn nữ tử xin chết dưới chân. Hàn Băng tựa hồ như ko nghe thấy, vẫn lạnh lùng bước đi, không chút lưu tâm. Đôi mày kiếm thoáng chau lại. Hàn Phong nhếch môi lạnh lẽo. Có thể loại con gái lơ được hắn sao, hơn nữa thái độ rất ngạo mạn, với lời nói của hắn ko chút kinh sợ, ngược lại còn dửng dưng bỏ đi. Thật thú vị nha. - Có người bị điếc? Hắn trầm giọng, lời nói lãnh đạmNó khựng lại một chút, khẽ quay người:- Ko biết điều. Giọng nói lướt qua như cơn gió lạnh song ko kém phần quyến rũ. Đê mê, đầy mị hoặc. Thoáng làm hắn có chút say, một chút ngỡ ngàng cùng tức giận. Nhìn bóng lưng nó bước đi, Hắn thật tò mò muốn chiêm ngưỡng dung nhan người con gái này. Khỉ thật, tâm hắn từ bao giờ lại xao động.Quên đi.Bóng nó vừa khuất, hắn cũng lạnh lùng quay đi: Chia tay, tôi chán rồi. Bỏ mặc con nhỏ son phấn đang gào khóc như điên dại.
Một chàng trai đẹp tựa tiên nhân xuất hiện. Mái tóc nâu ánh bạc với phần mái gợn sóng rủ xuống mềm mại đầy quyến rũ, đôi mắt hổ phách hút hồn lạnh lẽo, làn môi mỏng nhếch lên thực mê người...Vẻ đẹp hoàn mỹ không chút tì vết, khí chất cao ngạo lạnh lùng. Mẫu người khiến muôn vạn nữ tử xin chết dưới chân.
Hàn Băng tựa hồ như ko nghe thấy, vẫn lạnh lùng bước đi, không chút lưu tâm.
Đôi mày kiếm thoáng chau lại. Hàn Phong nhếch môi lạnh lẽo. Có thể loại con gái lơ được hắn sao, hơn nữa thái độ rất ngạo mạn, với lời nói của hắn ko chút kinh sợ, ngược lại còn dửng dưng bỏ đi. Thật thú vị nha.
- Có người bị điếc? Hắn trầm giọng, lời nói lãnh đạm
Nó khựng lại một chút, khẽ quay người:
- Ko biết điều. Giọng nói lướt qua như cơn gió lạnh song ko kém phần quyến rũ. Đê mê, đầy mị hoặc. Thoáng làm hắn có chút say, một chút ngỡ ngàng cùng tức giận. Nhìn bóng lưng nó bước đi, Hắn thật tò mò muốn chiêm ngưỡng dung nhan người con gái này.
Khỉ thật, tâm hắn từ bao giờ lại xao động.Quên đi.
Bóng nó vừa khuất, hắn cũng lạnh lùng quay đi: Chia tay, tôi chán rồi. Bỏ mặc con nhỏ son phấn đang gào khóc như điên dại.
Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Một chàng trai đẹp tựa tiên nhân xuất hiện. Mái tóc nâu ánh bạc với phần mái gợn sóng rủ xuống mềm mại đầy quyến rũ, đôi mắt hổ phách hút hồn lạnh lẽo, làn môi mỏng nhếch lên thực mê người...Vẻ đẹp hoàn mỹ không chút tì vết, khí chất cao ngạo lạnh lùng. Mẫu người khiến muôn vạn nữ tử xin chết dưới chân. Hàn Băng tựa hồ như ko nghe thấy, vẫn lạnh lùng bước đi, không chút lưu tâm. Đôi mày kiếm thoáng chau lại. Hàn Phong nhếch môi lạnh lẽo. Có thể loại con gái lơ được hắn sao, hơn nữa thái độ rất ngạo mạn, với lời nói của hắn ko chút kinh sợ, ngược lại còn dửng dưng bỏ đi. Thật thú vị nha. - Có người bị điếc? Hắn trầm giọng, lời nói lãnh đạmNó khựng lại một chút, khẽ quay người:- Ko biết điều. Giọng nói lướt qua như cơn gió lạnh song ko kém phần quyến rũ. Đê mê, đầy mị hoặc. Thoáng làm hắn có chút say, một chút ngỡ ngàng cùng tức giận. Nhìn bóng lưng nó bước đi, Hắn thật tò mò muốn chiêm ngưỡng dung nhan người con gái này. Khỉ thật, tâm hắn từ bao giờ lại xao động.Quên đi.Bóng nó vừa khuất, hắn cũng lạnh lùng quay đi: Chia tay, tôi chán rồi. Bỏ mặc con nhỏ son phấn đang gào khóc như điên dại.