CHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu…
Chương 6: Fuji
Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Rời Royal Plaza, chiếc Lamborghini trắng bạc lao trên đường với một tốc độ kinh hồn. Xe chạy đến một vùng hoang vắng, trong bán kính 1km không hề có một bóng người.Tiếng phanh xe đột ngột vang lên, bánh sau vì dừng gấp mà xoay lệch, mặt đường in hằn vết bánh xe lạnh lẽo.Khung cảnh trước mắt hiện lên đẹp đến mê người.Sắc tím oải hương quyện cùng màu mơ phai của tử đằng, lá xanh vert dịu êm vươn ra những ngón tay mảnh mai mềm mại, mùi hương ngọt ngào nhu hoà quấn lấy đầu mũi, từng phân tử không khí như rợn ngợp run rẩy, vội vã mà quyến luyến, khiến đầu óc con người ta vì hương khí tuyệt diệu này mà trở nên mơ hồ, hư huyễn. Cửa xe bật mở, mái tóc tím theo gió tung bay, những lon tóc mềm xuyên qua lớp không gian mờ ảo. Thân ảnh nhỏ bé diễm lệ, lại kiên cường, gai góc. Khuôn mặt ấy như bức tử cả không gian mê hồn kia, tất cả rung động như ngưng lại.Hàn Băng nhàn nhã bước, cả mình hoà vào, một luồng khí lạnh bao trùm cảnh vật.Cánh đồng này thật đẹp, thật hoàn hảo kinh diễm động lòng người....Cũng như người ấy...Nơi mà Hàn Băng cô nhớ nhung nhất...Đau đớn thay, cũng là nơi cô căm hận nhất. Những ngón tay trắng muốt khẽ đan vào đoá bạch tử đằng nơi cuối khu vườn, hai sắc tinh khiết hoà vào nhau, loé lên thứ ánh sáng mông lung.Khóm tú cầu khẽ khàng dịch chuyển, để lộ một ngôi mộ được tạo dựng vô cùng tinh xảo, ngôi mộ một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần.Hai bên một duy nhất có hai loại hoa.Bên phải là tử đằng...Bên trái lại là lục liên.Hàn băng chậm rãi ngồi xuống, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên khuôn mặt người phụ nữ.Nhứng kí ức đau đớn bật chợt ùa về, cô giật mình, một giọt lệ duy nhất suốt 12 năm, kể từ ngày đó lặng lẽ rơi xuống, vỡ tan như vêt cắt lạnh lẽo đâm ngang tâm hồn.Là cô hại bà, là cô nợ bà nhiều quá, chính vì nha đầu ngốc cô nhu nhược.Đôi môi đỏ mọng mấp máy, âm thanh lặng lẽ như tan vào thinh không."..."Quá khứ của cô, nỗi đau của cô và người đó đã chịu, những kẻ đã sống hạnh phúc trên máu và lệ cô đổ suốt 17 năm qua, nhất định sẽ phải trả giá. Hận thù này, 17 năm cũng là quá đủ. Cũng đến lúc phải kết thúc rồi...
Rời Royal Plaza, chiếc Lamborghini trắng bạc lao trên đường với một tốc độ kinh hồn.
Xe chạy đến một vùng hoang vắng, trong bán kính 1km không hề có một bóng người.
Tiếng phanh xe đột ngột vang lên, bánh sau vì dừng gấp mà xoay lệch, mặt đường in hằn vết bánh xe lạnh lẽo.
Khung cảnh trước mắt hiện lên đẹp đến mê người.
Sắc tím oải hương quyện cùng màu mơ phai của tử đằng, lá xanh vert dịu êm vươn ra những ngón tay mảnh mai mềm mại, mùi hương ngọt ngào nhu hoà quấn lấy đầu mũi, từng phân tử không khí như rợn ngợp run rẩy, vội vã mà quyến luyến, khiến đầu óc con người ta vì hương khí tuyệt diệu này mà trở nên mơ hồ, hư huyễn. Cửa xe bật mở, mái tóc tím theo gió tung bay, những lon tóc mềm xuyên qua lớp không gian mờ ảo.
Thân ảnh nhỏ bé diễm lệ, lại kiên cường, gai góc. Khuôn mặt ấy như bức tử cả không gian mê hồn kia, tất cả rung động như ngưng lại.
Hàn Băng nhàn nhã bước, cả mình hoà vào, một luồng khí lạnh bao trùm cảnh vật.
Cánh đồng này thật đẹp, thật hoàn hảo kinh diễm động lòng người.
...Cũng như người ấy...
Nơi mà Hàn Băng cô nhớ nhung nhất...Đau đớn thay, cũng là nơi cô căm hận nhất.
Những ngón tay trắng muốt khẽ đan vào đoá bạch tử đằng nơi cuối khu vườn, hai sắc tinh khiết hoà vào nhau, loé lên thứ ánh sáng mông lung.
Khóm tú cầu khẽ khàng dịch chuyển, để lộ một ngôi mộ được tạo dựng vô cùng tinh xảo, ngôi mộ một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần.
Hai bên một duy nhất có hai loại hoa.
Bên phải là tử đằng
...Bên trái lại là lục liên.
Hàn băng chậm rãi ngồi xuống, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên khuôn mặt người phụ nữ.Nhứng kí ức đau đớn bật chợt ùa về, cô giật mình, một giọt lệ duy nhất suốt 12 năm, kể từ ngày đó lặng lẽ rơi xuống, vỡ tan như vêt cắt lạnh lẽo đâm ngang tâm hồn.
Là cô hại bà, là cô nợ bà nhiều quá, chính vì nha đầu ngốc cô nhu nhược.
Đôi môi đỏ mọng mấp máy, âm thanh lặng lẽ như tan vào thinh không."..."
Quá khứ của cô, nỗi đau của cô và người đó đã chịu, những kẻ đã sống hạnh phúc trên máu và lệ cô đổ suốt 17 năm qua, nhất định sẽ phải trả giá.
Hận thù này, 17 năm cũng là quá đủ. Cũng đến lúc phải kết thúc rồi...
Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Rời Royal Plaza, chiếc Lamborghini trắng bạc lao trên đường với một tốc độ kinh hồn. Xe chạy đến một vùng hoang vắng, trong bán kính 1km không hề có một bóng người.Tiếng phanh xe đột ngột vang lên, bánh sau vì dừng gấp mà xoay lệch, mặt đường in hằn vết bánh xe lạnh lẽo.Khung cảnh trước mắt hiện lên đẹp đến mê người.Sắc tím oải hương quyện cùng màu mơ phai của tử đằng, lá xanh vert dịu êm vươn ra những ngón tay mảnh mai mềm mại, mùi hương ngọt ngào nhu hoà quấn lấy đầu mũi, từng phân tử không khí như rợn ngợp run rẩy, vội vã mà quyến luyến, khiến đầu óc con người ta vì hương khí tuyệt diệu này mà trở nên mơ hồ, hư huyễn. Cửa xe bật mở, mái tóc tím theo gió tung bay, những lon tóc mềm xuyên qua lớp không gian mờ ảo. Thân ảnh nhỏ bé diễm lệ, lại kiên cường, gai góc. Khuôn mặt ấy như bức tử cả không gian mê hồn kia, tất cả rung động như ngưng lại.Hàn Băng nhàn nhã bước, cả mình hoà vào, một luồng khí lạnh bao trùm cảnh vật.Cánh đồng này thật đẹp, thật hoàn hảo kinh diễm động lòng người....Cũng như người ấy...Nơi mà Hàn Băng cô nhớ nhung nhất...Đau đớn thay, cũng là nơi cô căm hận nhất. Những ngón tay trắng muốt khẽ đan vào đoá bạch tử đằng nơi cuối khu vườn, hai sắc tinh khiết hoà vào nhau, loé lên thứ ánh sáng mông lung.Khóm tú cầu khẽ khàng dịch chuyển, để lộ một ngôi mộ được tạo dựng vô cùng tinh xảo, ngôi mộ một người phụ nữ xinh đẹp tuyệt trần.Hai bên một duy nhất có hai loại hoa.Bên phải là tử đằng...Bên trái lại là lục liên.Hàn băng chậm rãi ngồi xuống, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên khuôn mặt người phụ nữ.Nhứng kí ức đau đớn bật chợt ùa về, cô giật mình, một giọt lệ duy nhất suốt 12 năm, kể từ ngày đó lặng lẽ rơi xuống, vỡ tan như vêt cắt lạnh lẽo đâm ngang tâm hồn.Là cô hại bà, là cô nợ bà nhiều quá, chính vì nha đầu ngốc cô nhu nhược.Đôi môi đỏ mọng mấp máy, âm thanh lặng lẽ như tan vào thinh không."..."Quá khứ của cô, nỗi đau của cô và người đó đã chịu, những kẻ đã sống hạnh phúc trên máu và lệ cô đổ suốt 17 năm qua, nhất định sẽ phải trả giá. Hận thù này, 17 năm cũng là quá đủ. Cũng đến lúc phải kết thúc rồi...