CHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu…
Chương 9: Tương ngộ (3)
Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Hàn Phong điềm tĩnh bước lại gần vật thể lấp lãnh kiêu kì trên tấm thảm xanh ngọc dịu dàng. Sắc hổ phách đỏ huyết lóe lên ánh bạc. Sợi dây chuyền kì lạ ẩn hiện giữa cánh hoa mềm mại, lung linh trong suốt.Ngón tay thon dài khẽ khàng nâng mặt kim cương trong suốt, ánh sáng xuyên qua bông tuyết khúc xạ thành những hoa nắng rơi rớt nhẹ nhàng.Nó thật đẹp.Tinh xảo đến hoàn mỹHương thơm toả ra tinh tế nhu hoà, mang nét bí ẩn lạnh lùng, vừa cao quý lại thuần khiết vô songĐầu ngón tay khẽ miết nhẹ, con tim lại như có luồng điện xẹt qua...Một thoáng tê dại...Người con trai tư thế nửa quỳ, nửa ngồi trên thảm hoa diễm lệ. Khuôn mặt nhìn nghiêng vẫn giữ nét lãnh đạm khó đoán, tuy nhiên tận sâu đáy mắt lại ánh lên chút say sưa ngây ngẩn. Tận sâu con tim vô cảm, nhen lên một ngọn lửa kì lạ, cơ hồ nảy lên một cái. Thật lặng...Ngọn gió vờn khẽ, mái tóc mềm mại rối loạn, hờ hững tung bay.____________________________________________________________Ngồi trên xe ôtô, Hàn Băng đưa tay vào túi áo, lục lọi. Đôi mắt phẳng lặng hiện lên một tia kinh hoảng. Chiếc xe phanh gấp trên mặt đường, toé lửa. Bằng một động tác sắc ngọt dứt khoát, đầu xe quay nhanh hướng khu vườn lao đi như tên lửa, để lại trên mặt đường nhựa những vệt lửa dài cùng làn khói xám xanh hư ảo...
Hàn Phong điềm tĩnh bước lại gần vật thể lấp lãnh kiêu kì trên tấm thảm xanh ngọc dịu dàng. Sắc hổ phách đỏ huyết lóe lên ánh bạc. Sợi dây chuyền kì lạ ẩn hiện giữa cánh hoa mềm mại, lung linh trong suốt.
Ngón tay thon dài khẽ khàng nâng mặt kim cương trong suốt, ánh sáng xuyên qua bông tuyết khúc xạ thành những hoa nắng rơi rớt nhẹ nhàng.
Nó thật đẹp.
Tinh xảo đến hoàn mỹ
Hương thơm toả ra tinh tế nhu hoà, mang nét bí ẩn lạnh lùng, vừa cao quý lại thuần khiết vô song
Đầu ngón tay khẽ miết nhẹ, con tim lại như có luồng điện xẹt qua
...Một thoáng tê dại...
Người con trai tư thế nửa quỳ, nửa ngồi trên thảm hoa diễm lệ. Khuôn mặt nhìn nghiêng vẫn giữ nét lãnh đạm khó đoán, tuy nhiên tận sâu đáy mắt lại ánh lên chút say sưa ngây ngẩn. Tận sâu con tim vô cảm, nhen lên một ngọn lửa kì lạ, cơ hồ nảy lên một cái. Thật lặng...
Ngọn gió vờn khẽ, mái tóc mềm mại rối loạn, hờ hững tung bay.
____________________________________________________________
Ngồi trên xe ôtô, Hàn Băng đưa tay vào túi áo, lục lọi. Đôi mắt phẳng lặng hiện lên một tia kinh hoảng. Chiếc xe phanh gấp trên mặt đường, toé lửa. Bằng một động tác sắc ngọt dứt khoát, đầu xe quay nhanh hướng khu vườn lao đi như tên lửa, để lại trên mặt đường nhựa những vệt lửa dài cùng làn khói xám xanh hư ảo...
Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Hàn Phong điềm tĩnh bước lại gần vật thể lấp lãnh kiêu kì trên tấm thảm xanh ngọc dịu dàng. Sắc hổ phách đỏ huyết lóe lên ánh bạc. Sợi dây chuyền kì lạ ẩn hiện giữa cánh hoa mềm mại, lung linh trong suốt.Ngón tay thon dài khẽ khàng nâng mặt kim cương trong suốt, ánh sáng xuyên qua bông tuyết khúc xạ thành những hoa nắng rơi rớt nhẹ nhàng.Nó thật đẹp.Tinh xảo đến hoàn mỹHương thơm toả ra tinh tế nhu hoà, mang nét bí ẩn lạnh lùng, vừa cao quý lại thuần khiết vô songĐầu ngón tay khẽ miết nhẹ, con tim lại như có luồng điện xẹt qua...Một thoáng tê dại...Người con trai tư thế nửa quỳ, nửa ngồi trên thảm hoa diễm lệ. Khuôn mặt nhìn nghiêng vẫn giữ nét lãnh đạm khó đoán, tuy nhiên tận sâu đáy mắt lại ánh lên chút say sưa ngây ngẩn. Tận sâu con tim vô cảm, nhen lên một ngọn lửa kì lạ, cơ hồ nảy lên một cái. Thật lặng...Ngọn gió vờn khẽ, mái tóc mềm mại rối loạn, hờ hững tung bay.____________________________________________________________Ngồi trên xe ôtô, Hàn Băng đưa tay vào túi áo, lục lọi. Đôi mắt phẳng lặng hiện lên một tia kinh hoảng. Chiếc xe phanh gấp trên mặt đường, toé lửa. Bằng một động tác sắc ngọt dứt khoát, đầu xe quay nhanh hướng khu vườn lao đi như tên lửa, để lại trên mặt đường nhựa những vệt lửa dài cùng làn khói xám xanh hư ảo...