CHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu…
Chương 8: Tương ngộ (2)
Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Chiếc Lamborghini vừa đi khuất thì một chiếc MV Agusta xuất hiện. Dáng người cao ngạo tôn quý, lãnh mâu lạnh lẽo như băng, thờ ơ vô cảm. Mái tóc kiêu hãnh rối loạn trong gió, hai tay hờ hững đút hờ nơi túi quần. Từng bước chân mạnh mẽ toả ra hàn khí bức người, lại vạn phần thêm cô tịch đơn côi.Khu vườn kì diệu này là hắn vô tình phát hiện ra trong phòng người mẹ đã khuất. Bức ảnh đẹp như tiên cảnh được kẹp cẩn thận trong quyển nhật kí, phía sau là dòng chữ nho nhỏ ghi địa điểm. Không hiểu sao từ khi nhìn thấy nó, trái tim hắn lại co rút từng hồi. Một nỗi chông chênh, hoang mang từ đâu ùa đến bủa vây tâm trí. Nhanh đến mức sững sờ, cái mơ hồ kì dị đến hoảng loạn, sợ hãi. Hắn kinh sợ cảm giác ấy của chính mình. Hắn_Một kẻ vô tâm vô phế, xem cái chết là chuyện thường, lại e ngại một bức ảnh tầm phào nhỏ bé. Hắn đã cố gạt bỏ nhưng nỗi ám ảnh ấy luôn đeo đẳng và dẫn hắn đến tận nơi này.Lâm Phong khe khẽ thở dài. Ánh mắt thẳm sâu lãng du xuyên đến một điểm nhìn bất định, lang thang trên từng cánh nemophila mềm mại, ngây ngẩn đến say mê...Mây trôi, mặt trời ken qua dàn fuji một vệt nắng rạng rỡ, từ tấm thảm ngọc bích mềm mại loé lên tia sáng tuyệt đẹp, lấp lánh như tráng bạc. Tia sáng hiên ngang đâm thẳng vào con ngươi hổ phách đang hằn lên những tò mò đầy nghi hoặc...
Chiếc Lamborghini vừa đi khuất thì một chiếc MV Agusta xuất hiện. Dáng người cao ngạo tôn quý, lãnh mâu lạnh lẽo như băng, thờ ơ vô cảm. Mái tóc kiêu hãnh rối loạn trong gió, hai tay hờ hững đút hờ nơi túi quần. Từng bước chân mạnh mẽ toả ra hàn khí bức người, lại vạn phần thêm cô tịch đơn côi.
Khu vườn kì diệu này là hắn vô tình phát hiện ra trong phòng người mẹ đã khuất. Bức ảnh đẹp như tiên cảnh được kẹp cẩn thận trong quyển nhật kí, phía sau là dòng chữ nho nhỏ ghi địa điểm. Không hiểu sao từ khi nhìn thấy nó, trái tim hắn lại co rút từng hồi. Một nỗi chông chênh, hoang mang từ đâu ùa đến bủa vây tâm trí. Nhanh đến mức sững sờ, cái mơ hồ kì dị đến hoảng loạn, sợ hãi. Hắn kinh sợ cảm giác ấy của chính mình. Hắn_Một kẻ vô tâm vô phế, xem cái chết là chuyện thường, lại e ngại một bức ảnh tầm phào nhỏ bé. Hắn đã cố gạt bỏ nhưng nỗi ám ảnh ấy luôn đeo đẳng và dẫn hắn đến tận nơi này.
Lâm Phong khe khẽ thở dài. Ánh mắt thẳm sâu lãng du xuyên đến một điểm nhìn bất định, lang thang trên từng cánh nemophila mềm mại, ngây ngẩn đến say mê...
Mây trôi, mặt trời ken qua dàn fuji một vệt nắng rạng rỡ, từ tấm thảm ngọc bích mềm mại loé lên tia sáng tuyệt đẹp, lấp lánh như tráng bạc.
Tia sáng hiên ngang đâm thẳng vào con ngươi hổ phách đang hằn lên những tò mò đầy nghi hoặc...
Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Chiếc Lamborghini vừa đi khuất thì một chiếc MV Agusta xuất hiện. Dáng người cao ngạo tôn quý, lãnh mâu lạnh lẽo như băng, thờ ơ vô cảm. Mái tóc kiêu hãnh rối loạn trong gió, hai tay hờ hững đút hờ nơi túi quần. Từng bước chân mạnh mẽ toả ra hàn khí bức người, lại vạn phần thêm cô tịch đơn côi.Khu vườn kì diệu này là hắn vô tình phát hiện ra trong phòng người mẹ đã khuất. Bức ảnh đẹp như tiên cảnh được kẹp cẩn thận trong quyển nhật kí, phía sau là dòng chữ nho nhỏ ghi địa điểm. Không hiểu sao từ khi nhìn thấy nó, trái tim hắn lại co rút từng hồi. Một nỗi chông chênh, hoang mang từ đâu ùa đến bủa vây tâm trí. Nhanh đến mức sững sờ, cái mơ hồ kì dị đến hoảng loạn, sợ hãi. Hắn kinh sợ cảm giác ấy của chính mình. Hắn_Một kẻ vô tâm vô phế, xem cái chết là chuyện thường, lại e ngại một bức ảnh tầm phào nhỏ bé. Hắn đã cố gạt bỏ nhưng nỗi ám ảnh ấy luôn đeo đẳng và dẫn hắn đến tận nơi này.Lâm Phong khe khẽ thở dài. Ánh mắt thẳm sâu lãng du xuyên đến một điểm nhìn bất định, lang thang trên từng cánh nemophila mềm mại, ngây ngẩn đến say mê...Mây trôi, mặt trời ken qua dàn fuji một vệt nắng rạng rỡ, từ tấm thảm ngọc bích mềm mại loé lên tia sáng tuyệt đẹp, lấp lánh như tráng bạc. Tia sáng hiên ngang đâm thẳng vào con ngươi hổ phách đang hằn lên những tò mò đầy nghi hoặc...