Tác giả:

CHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu…

Chương 12: Emotional?What

Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Bình minh rực rỡ, ánh mai tinh khiết trườn nhẹ trên mặt kính lớn, sáng lên lấp lánh diệu kìHàn Băng khoác chiếc áo ngủ nhẹ, một thân váy trắng thuần khiết bay lượn, rèm củă nhẹ phấp phớiKhung cảnh tươi đẹp này, đã là sự mong chờ biết bao của cô thời thơ béĐến bây giờ khắc sâu trong một tâm hồn lạnh lẽo, chỉ còn lại một sự đau đớn kìm kẹpLàn mi cong mềm khẽ chớp...Cô yêu bóng tối đến điên cuồng, nhưng lại càng khát khao ánh sángMuốn an yên tắm mình trong sự cô độc tuyệt đẹp của bóng tối, song con tim lại xoay vặn khổ sở trước một ban mai lạnh giá đơn độc.Gái như, có hai chữ giá như,...Cô đã được sống...như một con ngườiCó cảm xúc...có yêu thương...Không....Con ngươi đột ngột mở to xoáy vào khoảng không...Đôi đồng tử xanh tím căng lên giận dữ với sự căm phẫn tột cùng cuộn trào như một trận cuồng phong khủng khiếpGió nổi lên ngày cảng mạnh, giật tung, cào xé mọi thứđúng...cô không được yếu đuối, càng không được phép từ bỏKhông lâu nữa, những kẻ đó sẽ bị đày đoạ đến tận cùng của địa ngụcCái gia đắt nhất của kẻ phản bội...________________________________________________________________________________________________________________________________________Thay một bộ đồ đơn giản với áo hoodies và quần bó nhẹ, giày thể thao với chiếc mũ kín đầu, Hàn băng lấy chiếc xe đạp màu đen chạy đến ngôi nhà nhỏ cô đã đặt mua.Căn nhà nằm trong một khoảng đất nhỏ, xung quanh là hàng rào trắng. Bao quanh căn nhà là tấm thảm nemophila xanh mềm mại, tách thành hai lối điHàng rào trắng với những bông tú cầu trắng tuyết thanh nhã...Thoạt qua rất đẹp, nhưng giản dị và yên tĩnh.Tuy nhiên, cả căn nhà là một hệ thống bảo mật cao cấp, không một sơ hởổ khoá gắn camera siêu nhỏ và một con chíp siêu việt chỉ xác nhận một dấu vân tay duy nhất, nguỵ trang trong lớp vỏ bình thuởng. Xung quanh là lớp barie vô hình ngăn chặn bất kì một thiết bị thu sóng, máy nghe lén cùng vô hiệu hoá mọi thiết bị điện tử...Và hơn nữa, chủ nhân của nó...Chính là một atula chính hiệu (_ ___')Muốn đột nhập vào đây, so với lên trời xem ra còn khó hơn vạn phần...Hàn băng nhàn nhã bước vào, cô tự mình trang trí và sắp xếp đồ đạc. Căn nhà bằng gỗ huỳnh đàn, không cần điều hoà cũng vô cùng dịu mát. Gồm một phòng khách chính, một phòng ngủ, phòng tắm và phòng bếp. Các vật dụng nhẹ nhàng, trang nhã và giản dị, song khó ai biết được giá trị khổng lổ thật sự của chúng...Trời tối, anfn đêm tịch mịch bao trùm cảnh vật. Hàn Băng nấu một bữa tối nhẹ với Mì ý và một cốc sữa mạch. Cô rửa bát và tự pha một cốc cà phê, thong thả đi dạo...Có lẽ đã từ lâu lắm cô không thư thái như vậy. Hận thù dày vò cùng công việc điều hành một công ty khổng lổ, quá trình huấn luyện nghiêm khắc không cho cô một chút nào ngơi nghỉ, dù để làm những việc bình thường nhất...HHẽ nghiêng đầu nhìn lên bầu trơi, chỉ duy nhất một vì sao đơn độc lẻ loi giữa vòm mây đen.Phải chăng cô cũng thế, sẽ luôn đơn độc như thế, ở riêng một khoảng trời xa xăm, không một ai chia sẻ, vĩnh viễn chìm đắm trong hận thù

Bình minh rực rỡ, ánh mai tinh khiết trườn nhẹ trên mặt kính lớn, sáng lên lấp lánh diệu kì

Hàn Băng khoác chiếc áo ngủ nhẹ, một thân váy trắng thuần khiết bay lượn, rèm củă nhẹ phấp phới

Khung cảnh tươi đẹp này, đã là sự mong chờ biết bao của cô thời thơ bé

Đến bây giờ khắc sâu trong một tâm hồn lạnh lẽo, chỉ còn lại một sự đau đớn kìm kẹp

Làn mi cong mềm khẽ chớp...

Cô yêu bóng tối đến điên cuồng, nhưng lại càng khát khao ánh sáng

Muốn an yên tắm mình trong sự cô độc tuyệt đẹp của bóng tối, song con tim lại xoay vặn khổ sở trước một ban mai lạnh giá đơn độc.

Gái như, có hai chữ giá như,...Cô đã được sống...như một con người

Có cảm xúc...có yêu thương...

Không....

Con ngươi đột ngột mở to xoáy vào khoảng không...

Đôi đồng tử xanh tím căng lên giận dữ với sự căm phẫn tột cùng cuộn trào như một trận cuồng phong khủng khiếp

Gió nổi lên ngày cảng mạnh, giật tung, cào xé mọi thứ

đúng...cô không được yếu đuối, càng không được phép từ bỏ

Không lâu nữa, những kẻ đó sẽ bị đày đoạ đến tận cùng của địa ngục

Cái gia đắt nhất của kẻ phản bội...

________________________________________________________________________________________________________________________________________

Thay một bộ đồ đơn giản với áo hoodies và quần bó nhẹ, giày thể thao với chiếc mũ kín đầu, Hàn băng lấy chiếc xe đạp màu đen chạy đến ngôi nhà nhỏ cô đã đặt mua.

Căn nhà nằm trong một khoảng đất nhỏ, xung quanh là hàng rào trắng. Bao quanh căn nhà là tấm thảm nemophila xanh mềm mại, tách thành hai lối đi

Hàng rào trắng với những bông tú cầu trắng tuyết thanh nhã...Thoạt qua rất đẹp, nhưng giản dị và yên tĩnh.

Tuy nhiên, cả căn nhà là một hệ thống bảo mật cao cấp, không một sơ hở

ổ khoá gắn camera siêu nhỏ và một con chíp siêu việt chỉ xác nhận một dấu vân tay duy nhất, nguỵ trang trong lớp vỏ bình thuởng. Xung quanh là lớp barie vô hình ngăn chặn bất kì một thiết bị thu sóng, máy nghe lén cùng vô hiệu hoá mọi thiết bị điện tử...

Và hơn nữa, chủ nhân của nó...Chính là một atula chính hiệu (_ ___')

Muốn đột nhập vào đây, so với lên trời xem ra còn khó hơn vạn phần...

Hàn băng nhàn nhã bước vào, cô tự mình trang trí và sắp xếp đồ đạc. Căn nhà bằng gỗ huỳnh đàn, không cần điều hoà cũng vô cùng dịu mát. Gồm một phòng khách chính, một phòng ngủ, phòng tắm và phòng bếp. Các vật dụng nhẹ nhàng, trang nhã và giản dị, song khó ai biết được giá trị khổng lổ thật sự của chúng...

Trời tối, anfn đêm tịch mịch bao trùm cảnh vật. Hàn Băng nấu một bữa tối nhẹ với Mì ý và một cốc sữa mạch. Cô rửa bát và tự pha một cốc cà phê, thong thả đi dạo...

Có lẽ đã từ lâu lắm cô không thư thái như vậy. Hận thù dày vò cùng công việc điều hành một công ty khổng lổ, quá trình huấn luyện nghiêm khắc không cho cô một chút nào ngơi nghỉ, dù để làm những việc bình thường nhất...

HHẽ nghiêng đầu nhìn lên bầu trơi, chỉ duy nhất một vì sao đơn độc lẻ loi giữa vòm mây đen.

Phải chăng cô cũng thế, sẽ luôn đơn độc như thế, ở riêng một khoảng trời xa xăm, không một ai chia sẻ, vĩnh viễn chìm đắm trong hận thù

Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… Bình minh rực rỡ, ánh mai tinh khiết trườn nhẹ trên mặt kính lớn, sáng lên lấp lánh diệu kìHàn Băng khoác chiếc áo ngủ nhẹ, một thân váy trắng thuần khiết bay lượn, rèm củă nhẹ phấp phớiKhung cảnh tươi đẹp này, đã là sự mong chờ biết bao của cô thời thơ béĐến bây giờ khắc sâu trong một tâm hồn lạnh lẽo, chỉ còn lại một sự đau đớn kìm kẹpLàn mi cong mềm khẽ chớp...Cô yêu bóng tối đến điên cuồng, nhưng lại càng khát khao ánh sángMuốn an yên tắm mình trong sự cô độc tuyệt đẹp của bóng tối, song con tim lại xoay vặn khổ sở trước một ban mai lạnh giá đơn độc.Gái như, có hai chữ giá như,...Cô đã được sống...như một con ngườiCó cảm xúc...có yêu thương...Không....Con ngươi đột ngột mở to xoáy vào khoảng không...Đôi đồng tử xanh tím căng lên giận dữ với sự căm phẫn tột cùng cuộn trào như một trận cuồng phong khủng khiếpGió nổi lên ngày cảng mạnh, giật tung, cào xé mọi thứđúng...cô không được yếu đuối, càng không được phép từ bỏKhông lâu nữa, những kẻ đó sẽ bị đày đoạ đến tận cùng của địa ngụcCái gia đắt nhất của kẻ phản bội...________________________________________________________________________________________________________________________________________Thay một bộ đồ đơn giản với áo hoodies và quần bó nhẹ, giày thể thao với chiếc mũ kín đầu, Hàn băng lấy chiếc xe đạp màu đen chạy đến ngôi nhà nhỏ cô đã đặt mua.Căn nhà nằm trong một khoảng đất nhỏ, xung quanh là hàng rào trắng. Bao quanh căn nhà là tấm thảm nemophila xanh mềm mại, tách thành hai lối điHàng rào trắng với những bông tú cầu trắng tuyết thanh nhã...Thoạt qua rất đẹp, nhưng giản dị và yên tĩnh.Tuy nhiên, cả căn nhà là một hệ thống bảo mật cao cấp, không một sơ hởổ khoá gắn camera siêu nhỏ và một con chíp siêu việt chỉ xác nhận một dấu vân tay duy nhất, nguỵ trang trong lớp vỏ bình thuởng. Xung quanh là lớp barie vô hình ngăn chặn bất kì một thiết bị thu sóng, máy nghe lén cùng vô hiệu hoá mọi thiết bị điện tử...Và hơn nữa, chủ nhân của nó...Chính là một atula chính hiệu (_ ___')Muốn đột nhập vào đây, so với lên trời xem ra còn khó hơn vạn phần...Hàn băng nhàn nhã bước vào, cô tự mình trang trí và sắp xếp đồ đạc. Căn nhà bằng gỗ huỳnh đàn, không cần điều hoà cũng vô cùng dịu mát. Gồm một phòng khách chính, một phòng ngủ, phòng tắm và phòng bếp. Các vật dụng nhẹ nhàng, trang nhã và giản dị, song khó ai biết được giá trị khổng lổ thật sự của chúng...Trời tối, anfn đêm tịch mịch bao trùm cảnh vật. Hàn Băng nấu một bữa tối nhẹ với Mì ý và một cốc sữa mạch. Cô rửa bát và tự pha một cốc cà phê, thong thả đi dạo...Có lẽ đã từ lâu lắm cô không thư thái như vậy. Hận thù dày vò cùng công việc điều hành một công ty khổng lổ, quá trình huấn luyện nghiêm khắc không cho cô một chút nào ngơi nghỉ, dù để làm những việc bình thường nhất...HHẽ nghiêng đầu nhìn lên bầu trơi, chỉ duy nhất một vì sao đơn độc lẻ loi giữa vòm mây đen.Phải chăng cô cũng thế, sẽ luôn đơn độc như thế, ở riêng một khoảng trời xa xăm, không một ai chia sẻ, vĩnh viễn chìm đắm trong hận thù

Chương 12: Emotional?What