Tác giả:

CHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu…

Chương 13: Nhập Học (1)

Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… 4h sáng, Hàn Băng đã thức dậy. cô chuẩn bị rồi bước ra vườn, lặng lẽ cầm bình nước, phun nhè nhẹ lên tâm thảm hoa xanh ngọc dịu dàngCây và hoa trong khu vườn này đều xanh tốt trong mọi loại khí hậu. Hệ thống điều hoà nhiệt tạo ra điều kiện tốt nhất cho sự phát triển của mọi loài thực vật tại đây.Bữa sáng nhẹ với Bánh mì Pháp, trứng cá hồi cùng một ly cà phê đen, cô đứng lên dọn dẹpNhững công việc bình lặng này sẽ giúp tâm trạng cô lấy lại trngj thái cân bằngTháo chiếc găng rửa bái, cô bước vào phòng ngủ, đến bên bàn trang điểmCông việc hoá trang bắt đầu...Làn da trắng nõn mịn màng phủ lên lớp da giả gắn khít, dậm phấn nền nâu sậm,Đôi môi đỏ mọng kiều diễm bị quét qua một vệt son màu tím nhẹ, thô cứng như sápGò má non mềm lấm tấm những mụn thâm cùn tàn nhan nhỏ xíuCặp kính nôbita che dấu đôi mắt thẳm sâu tuyệt đẹpMái tóc mềm mại tím biếc được cột cao, ém xuống, thay thế bằng mái đầu nấm lùm xùm, dài qua tai, mài ngố dài đến mắtTừ một tuyệt thế khuynh thành, phút chốc đã biết thành một cô nàng xấu đến ma chê quỷ hờnCô chính là muốn che giấu thân phận, lại càng chán ghét những kẻ phiền phức ngu ngốcHài lòng nhìn diện mạo của mình, cô mặc áo hoodies xam rộng thùng, quần baggy mài, xốc chiếc ba lô màu tuyết bạc, nhảy lên chiếc xe đạp thể thao màu đen tuyền phóng đến trườngđã rất lâu cô không về Việt Nam, hôm trước lại không có thời gian thăm thú, nên cô nảy sinh cuồng ý, phi xe đến hồ, mua một túi bắp rang, ngồi phịch lên ghế, từng chút một bỏ bắp vào miệng, nhai chậm rãi.Thoạt nhiên, vị ngọt tan trên đầu lưỡi, rất nhẹ...Nhưng rồi, rất nhanh cảm xúc đau đớn truyền đến...Không ổn...cơ thể cô không chấp nhận thức ăn lạ...vị chua của axit trào ngược, dak dày quặn lên từng hồi đau đớn. Hàn Băng đứng lên, mồ hôi trên trán rịn ngày càng nhiều...aaa. chết iệt. đã 7h5 rồi, chỉ còn 10'.Cô dốc viên thuốc vào miệng, đạp nhanh đến trường...cơn đau dần dịu lại.

4h sáng, Hàn Băng đã thức dậy. cô chuẩn bị rồi bước ra vườn, lặng lẽ cầm bình nước, phun nhè nhẹ lên tâm thảm hoa xanh ngọc dịu dàng

Cây và hoa trong khu vườn này đều xanh tốt trong mọi loại khí hậu. Hệ thống điều hoà nhiệt tạo ra điều kiện tốt nhất cho sự phát triển của mọi loài thực vật tại đây.

Bữa sáng nhẹ với Bánh mì Pháp, trứng cá hồi cùng một ly cà phê đen, cô đứng lên dọn dẹp

Những công việc bình lặng này sẽ giúp tâm trạng cô lấy lại trngj thái cân bằng

Tháo chiếc găng rửa bái, cô bước vào phòng ngủ, đến bên bàn trang điểm

Công việc hoá trang bắt đầu...

Làn da trắng nõn mịn màng phủ lên lớp da giả gắn khít, dậm phấn nền nâu sậm,

Đôi môi đỏ mọng kiều diễm bị quét qua một vệt son màu tím nhẹ, thô cứng như sáp

Gò má non mềm lấm tấm những mụn thâm cùn tàn nhan nhỏ xíu

Cặp kính nôbita che dấu đôi mắt thẳm sâu tuyệt đẹp

Mái tóc mềm mại tím biếc được cột cao, ém xuống, thay thế bằng mái đầu nấm lùm xùm, dài qua tai, mài ngố dài đến mắt

Từ một tuyệt thế khuynh thành, phút chốc đã biết thành một cô nàng xấu đến ma chê quỷ hờn

Cô chính là muốn che giấu thân phận, lại càng chán ghét những kẻ phiền phức ngu ngốc

Hài lòng nhìn diện mạo của mình, cô mặc áo hoodies xam rộng thùng, quần baggy mài, xốc chiếc ba lô màu tuyết bạc, nhảy lên chiếc xe đạp thể thao màu đen tuyền phóng đến trường

đã rất lâu cô không về Việt Nam, hôm trước lại không có thời gian thăm thú, nên cô nảy sinh cuồng ý, phi xe đến hồ, mua một túi bắp rang, ngồi phịch lên ghế, từng chút một bỏ bắp vào miệng, nhai chậm rãi.

Thoạt nhiên, vị ngọt tan trên đầu lưỡi, rất nhẹ...

Nhưng rồi, rất nhanh cảm xúc đau đớn truyền đến...

Không ổn...cơ thể cô không chấp nhận thức ăn lạ...vị chua của axit trào ngược, dak dày quặn lên từng hồi đau đớn. Hàn Băng đứng lên, mồ hôi trên trán rịn ngày càng nhiều...aaa. chết iệt. đã 7h5 rồi, chỉ còn 10'.

Cô dốc viên thuốc vào miệng, đạp nhanh đến trường...cơn đau dần dịu lại.

Bảo Bối Lãnh Khốc, Tôi Yêu EmTác giả: Dương Hàn DuTruyện Ngôn TìnhCHÁT...BỐP..BỊCH Những âm thanh chát chúa vang lên từ ngôi biệt thự xa hoa. Mọt cô bé với gương mặt tựa thiên thần nhưng đã lấm lem bởi những giọt nước mắt, đôi mắt ngây thơ đã nhuốm màu hận thù, tang thương và chết chóc. Người mà cô vẫn luôn gọi là mẹ đã dày vò lên giấc mơ màu hồng, giấc mơ có được tình yêu thương của người mẹ như bao đứa trẻ bình thường khác. Bị mẹ đẻ ghẻ lạnh, lãc lõng trong chính gia đình của mình. Những trân đòn, những lời nhiếc móc, xỉ vả...cứ xuyên qua lớp vỏ bọc mỏng manh của tâm hồn thơ dại, thấm qua mảnh vỡ rồi hoá băng con tim nhỏ bé. Và sự hồn nhiên, trong sáng trong cô đã chết từ ngày ấy... Tại một căn biệt thự lớn nhất thế giới nằm ở New York, trong căn phòng sang trọng bậc nhất nhưng chỉ độc một màu trắng tang tóc và đen u ám. Trên chiếc giường pha lê đen huyền bí, một thân ảnh mong manh như cơn gió nhưng lại mang sự lạnh lẽo đến rợn người. Ánh trăng hờ hững soi vào căn phòng làm lộ khuôn mặt tuyệt mỹ của người con gái. Hai hàng lông mày thanh tú nhíu… 4h sáng, Hàn Băng đã thức dậy. cô chuẩn bị rồi bước ra vườn, lặng lẽ cầm bình nước, phun nhè nhẹ lên tâm thảm hoa xanh ngọc dịu dàngCây và hoa trong khu vườn này đều xanh tốt trong mọi loại khí hậu. Hệ thống điều hoà nhiệt tạo ra điều kiện tốt nhất cho sự phát triển của mọi loài thực vật tại đây.Bữa sáng nhẹ với Bánh mì Pháp, trứng cá hồi cùng một ly cà phê đen, cô đứng lên dọn dẹpNhững công việc bình lặng này sẽ giúp tâm trạng cô lấy lại trngj thái cân bằngTháo chiếc găng rửa bái, cô bước vào phòng ngủ, đến bên bàn trang điểmCông việc hoá trang bắt đầu...Làn da trắng nõn mịn màng phủ lên lớp da giả gắn khít, dậm phấn nền nâu sậm,Đôi môi đỏ mọng kiều diễm bị quét qua một vệt son màu tím nhẹ, thô cứng như sápGò má non mềm lấm tấm những mụn thâm cùn tàn nhan nhỏ xíuCặp kính nôbita che dấu đôi mắt thẳm sâu tuyệt đẹpMái tóc mềm mại tím biếc được cột cao, ém xuống, thay thế bằng mái đầu nấm lùm xùm, dài qua tai, mài ngố dài đến mắtTừ một tuyệt thế khuynh thành, phút chốc đã biết thành một cô nàng xấu đến ma chê quỷ hờnCô chính là muốn che giấu thân phận, lại càng chán ghét những kẻ phiền phức ngu ngốcHài lòng nhìn diện mạo của mình, cô mặc áo hoodies xam rộng thùng, quần baggy mài, xốc chiếc ba lô màu tuyết bạc, nhảy lên chiếc xe đạp thể thao màu đen tuyền phóng đến trườngđã rất lâu cô không về Việt Nam, hôm trước lại không có thời gian thăm thú, nên cô nảy sinh cuồng ý, phi xe đến hồ, mua một túi bắp rang, ngồi phịch lên ghế, từng chút một bỏ bắp vào miệng, nhai chậm rãi.Thoạt nhiên, vị ngọt tan trên đầu lưỡi, rất nhẹ...Nhưng rồi, rất nhanh cảm xúc đau đớn truyền đến...Không ổn...cơ thể cô không chấp nhận thức ăn lạ...vị chua của axit trào ngược, dak dày quặn lên từng hồi đau đớn. Hàn Băng đứng lên, mồ hôi trên trán rịn ngày càng nhiều...aaa. chết iệt. đã 7h5 rồi, chỉ còn 10'.Cô dốc viên thuốc vào miệng, đạp nhanh đến trường...cơn đau dần dịu lại.

Chương 13: Nhập Học (1)