Tác giả:

-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn:   - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy…

Chương 23: Chăm Sóc Tốt Cho Bản Thân Nhé!

Nhất Định Chị Sẽ Phải Yêu TôiTác giả: Napie ChipiTruyện Ngôn Tình-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn:   - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy… ----Đã 5 ngày trôi qua, My ở bệnh viện. Cô bé đã phát chán cái mùi ghê tởm của bệnh viện rồi. đêm nào cũng ngủ không ngon. Nhưng đã 5 ngày Duy không đến thăm cô, kể từ buổi tối hôm đó..Cũng may, Diệp Thảo ngày nào cũng đến chơi với cô. Giúp cô đỡ chán hơn. Không thì ở đây 2 ngày cô trốn viện về nhà mất.----9h tối. trên hành lang bệnh viện vắng tanh , bóng dáng một thanh niên sấp xỉ 20 tuổi bước đi nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động. Từng bước chân uyển chuyển bước tới phòng 0428..Vừa bước đến cửa phòng. Chỉ cần đứng ở ngoài thôi, đã nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ của nam lẫn nữ. Cậu biết rõ bên trong không chỉ có My mà còn có Nhật Anh.Hai người đó đã được chuyển đến cùng một phòng. Và đây cũng chính là lý do, Duy không đến thăm My. Cậu không muốn bị coi là người cản trở hạnh phúc. Cậu khẽ mở một khe hở nhỏ, đủ để nhìn thấy tất cả..Bên trong là hai bệnh nhân, đang chơi một trò chơi rất vui vẻ " Búa, bao, kéo ", ai thua bị nhéo tai. .Dường như My thua rất nhiều, mới nhìn đã biết trình tự Búa, búa, kéo, bao, búa....Cô thật ngốc nghếch.. Mắc dù thua, nhưng nụ cười trên khuôn mặt luôn hiện hữu. Có vẻ cô rất hạnh phúc khi ở bên Nhật Anh. - Anh đáng ghét. Sao cứ thẳng mãi vậy? - My phụng phịu- Tại em ngốc chứ. Chỉ ra theo một thứ tự, thì ai chả thắng em. - Nhật Anh cười đápNói rồi Nhật Anh ôm My vào lòng dỗ dành. My cũng đáp trả, ôm thật chặt Nhật Anh----Phía bên ngoài, chàng trai đứng nhìn mà lòng đau như cắt. Khẽ mỉm cười " Tôi có thể yên tâm rồi! Chị hãy chăm sóc tốt cho bản thân của mình nhé ". Cậu lại bước đi, trong đêm tối.. Bước chân nhẹ nhàng, nên không ai để ý đến cậu. Không biết cậu rất buồn. Nhưng ông trời không thương cậu, Bất chợt mưa rơi, cậu vẫn đi, đi mãi. Không dừng lại, cũng không tìm chỗ trú mưa. Mưa rất to, mưa không trút nước. Ngoài đường vắng tanh bóng người, chỉ có xe cộ đi lại trong mưa.Mưa như vậy, không ai để ý thấy cậu đã khóc, nước mắt mặn chát hòa vào mưa. Đây là lần đầu tiên cậu khóc. Khóc vì một người con gái hơn tuổi.. Cậu cũng không hiểu nổi bản thân mình đang nghĩ gì. Bao lần cậu cố quên đi My, nhưng trái tim ngang bướng không nghe lời. Giá như một lần được hoán đổi cho nhau, thì cô sẽ hiểu được tình cảm của Duy sâu nặng đến mức nào.." Khoảnh khắc đau khổ nhất của con người không phải là chia tay người yêu , mà là Yêu đơn phương"

----

Đã 5 ngày trôi qua, My ở bệnh viện. Cô bé đã phát chán cái mùi ghê tởm của bệnh viện rồi. đêm nào cũng ngủ không ngon. Nhưng đã 5 ngày Duy không đến thăm cô, kể từ buổi tối hôm đó.

.

Cũng may, Diệp Thảo ngày nào cũng đến chơi với cô. Giúp cô đỡ chán hơn. Không thì ở đây 2 ngày cô trốn viện về nhà mất.

----

9h tối. trên hành lang bệnh viện vắng tanh , bóng dáng một thanh niên sấp xỉ 20 tuổi bước đi nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động. Từng bước chân uyển chuyển bước tới phòng 0428.

.

Vừa bước đến cửa phòng. Chỉ cần đứng ở ngoài thôi, đã nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ của nam lẫn nữ. Cậu biết rõ bên trong không chỉ có My mà còn có Nhật Anh.

Hai người đó đã được chuyển đến cùng một phòng. Và đây cũng chính là lý do, Duy không đến thăm My. Cậu không muốn bị coi là người cản trở hạnh phúc. Cậu khẽ mở một khe hở nhỏ, đủ để nhìn thấy tất cả.

.

Bên trong là hai bệnh nhân, đang chơi một trò chơi rất vui vẻ " Búa, bao, kéo ", ai thua bị nhéo tai. 

.

Dường như My thua rất nhiều, mới nhìn đã biết trình tự Búa, búa, kéo, bao, búa....Cô thật ngốc nghếch.

Mắc dù thua, nhưng nụ cười trên khuôn mặt luôn hiện hữu. Có vẻ cô rất hạnh phúc khi ở bên Nhật Anh. 

- Anh đáng ghét. Sao cứ thẳng mãi vậy? - My phụng phịu

- Tại em ngốc chứ. Chỉ ra theo một thứ tự, thì ai chả thắng em. - Nhật Anh cười đáp

Nói rồi Nhật Anh ôm My vào lòng dỗ dành. My cũng đáp trả, ôm thật chặt Nhật Anh

----

Phía bên ngoài, chàng trai đứng nhìn mà lòng đau như cắt. Khẽ mỉm cười " Tôi có thể yên tâm rồi! Chị hãy chăm sóc tốt cho bản thân của mình nhé ". Cậu lại bước đi, trong đêm tối.

Bước chân nhẹ nhàng, nên không ai để ý đến cậu. Không biết cậu rất buồn. Nhưng ông trời không thương cậu, Bất chợt mưa rơi, cậu vẫn đi, đi mãi. Không dừng lại, cũng không tìm chỗ trú mưa. 

Mưa rất to, mưa không trút nước. Ngoài đường vắng tanh bóng người, chỉ có xe cộ đi lại trong mưa.

Mưa như vậy, không ai để ý thấy cậu đã khóc, nước mắt mặn chát hòa vào mưa. Đây là lần đầu tiên cậu khóc. Khóc vì một người con gái hơn tuổi.

Cậu cũng không hiểu nổi bản thân mình đang nghĩ gì. Bao lần cậu cố quên đi My, nhưng trái tim ngang bướng không nghe lời. Giá như một lần được hoán đổi cho nhau, thì cô sẽ hiểu được tình cảm của Duy sâu nặng đến mức nào.

.

" Khoảnh khắc đau khổ nhất của con người không phải là chia tay người yêu , mà là Yêu đơn phương"

Nhất Định Chị Sẽ Phải Yêu TôiTác giả: Napie ChipiTruyện Ngôn Tình-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn:   - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy… ----Đã 5 ngày trôi qua, My ở bệnh viện. Cô bé đã phát chán cái mùi ghê tởm của bệnh viện rồi. đêm nào cũng ngủ không ngon. Nhưng đã 5 ngày Duy không đến thăm cô, kể từ buổi tối hôm đó..Cũng may, Diệp Thảo ngày nào cũng đến chơi với cô. Giúp cô đỡ chán hơn. Không thì ở đây 2 ngày cô trốn viện về nhà mất.----9h tối. trên hành lang bệnh viện vắng tanh , bóng dáng một thanh niên sấp xỉ 20 tuổi bước đi nhẹ nhàng, không gây ra tiếng động. Từng bước chân uyển chuyển bước tới phòng 0428..Vừa bước đến cửa phòng. Chỉ cần đứng ở ngoài thôi, đã nghe thấy tiếng cười đùa vui vẻ của nam lẫn nữ. Cậu biết rõ bên trong không chỉ có My mà còn có Nhật Anh.Hai người đó đã được chuyển đến cùng một phòng. Và đây cũng chính là lý do, Duy không đến thăm My. Cậu không muốn bị coi là người cản trở hạnh phúc. Cậu khẽ mở một khe hở nhỏ, đủ để nhìn thấy tất cả..Bên trong là hai bệnh nhân, đang chơi một trò chơi rất vui vẻ " Búa, bao, kéo ", ai thua bị nhéo tai. .Dường như My thua rất nhiều, mới nhìn đã biết trình tự Búa, búa, kéo, bao, búa....Cô thật ngốc nghếch.. Mắc dù thua, nhưng nụ cười trên khuôn mặt luôn hiện hữu. Có vẻ cô rất hạnh phúc khi ở bên Nhật Anh. - Anh đáng ghét. Sao cứ thẳng mãi vậy? - My phụng phịu- Tại em ngốc chứ. Chỉ ra theo một thứ tự, thì ai chả thắng em. - Nhật Anh cười đápNói rồi Nhật Anh ôm My vào lòng dỗ dành. My cũng đáp trả, ôm thật chặt Nhật Anh----Phía bên ngoài, chàng trai đứng nhìn mà lòng đau như cắt. Khẽ mỉm cười " Tôi có thể yên tâm rồi! Chị hãy chăm sóc tốt cho bản thân của mình nhé ". Cậu lại bước đi, trong đêm tối.. Bước chân nhẹ nhàng, nên không ai để ý đến cậu. Không biết cậu rất buồn. Nhưng ông trời không thương cậu, Bất chợt mưa rơi, cậu vẫn đi, đi mãi. Không dừng lại, cũng không tìm chỗ trú mưa. Mưa rất to, mưa không trút nước. Ngoài đường vắng tanh bóng người, chỉ có xe cộ đi lại trong mưa.Mưa như vậy, không ai để ý thấy cậu đã khóc, nước mắt mặn chát hòa vào mưa. Đây là lần đầu tiên cậu khóc. Khóc vì một người con gái hơn tuổi.. Cậu cũng không hiểu nổi bản thân mình đang nghĩ gì. Bao lần cậu cố quên đi My, nhưng trái tim ngang bướng không nghe lời. Giá như một lần được hoán đổi cho nhau, thì cô sẽ hiểu được tình cảm của Duy sâu nặng đến mức nào.." Khoảnh khắc đau khổ nhất của con người không phải là chia tay người yêu , mà là Yêu đơn phương"

Chương 23: Chăm Sóc Tốt Cho Bản Thân Nhé!