-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy…
Chương 24: Xuất Viện
Nhất Định Chị Sẽ Phải Yêu TôiTác giả: Napie ChipiTruyện Ngôn Tình-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy… 1 tuần trôi qua, My cuối cùng đã được xuất viện. Cô đợi ngày này lâu lắm rồiTrước cổng bệnh viện, là ô tô của gia đình. Mẹ cô đang đứng trước xe đợi- Huyền My! Ta về nhà thôi- Mẹ! Con có một người cần giới thiệu. - My nói- Đây là Nhật Anh là người đã cứu con hôm trướcNhật Anh biết ý, lễ phép chào hỏi:- Chào cô! Rất vui được gặp cô, cháu là bạn trai của Huyền My - Nhật Anh nở nụ cười tuyệt đẹp, nhưng từ sâu trong đôi mắt là sự thù hận. Nhìn mẹ của MyMẹ My bất ngờ.- Đây là bạn trai con sao? Con có bạn trai sao không nói cho mẹ biết?My không trả lời gì hết, chỉ làm mặt xấu nũng nịu- Chào cháu! Ta tên là Trịnh Vân Khuê. - Mẹ my đápCó vẻ mẹ My có cái nhìn rất tối đối với Nhật Anh. Bà mỉm cười hiền hậu.- Nếu cháu rảnh! Hãy đến nhà ta dùng bữa. - Bà đôn hậu, thành khẩn mời- Dạ, vâng. - Duy lễ phép đồng ý,------Chiếc xe Toyota Camry dừng lại trước một căn nhà được xây theo kiểu Mỹ. Được bao quanh bởi rất nhiều cây cảnh. Bước vào trong, căn nhà được bài trí rất đẹp, Nguy nga. Có sử dụng hệ thống tự động. Trần nhà thạch cao, có lắp thêm đèn chùm. Xung quanh bốn bức tường được treo rất nhiều bức tranh đẹp, quý giá. Cách bài trí căn nhà rất đẹp. Bước ra một phòng nhỏ, có thể nhìn thấy khu vườn xanh, và rất nhiều loại hoa đẹp qua cửa kính cường lực." Bà khiến mẹ tôi ra nông nỗi như vậy mà vẫn còn muốn sống sung sướng như vậy sao"..Nhật Anh đi một vòng thăm quan ngôi nhà lộng lẫy. Riêng phòng My anh chưa được bước vào- My này! Anh có thể vào xem qua phòng em không.My có hơi thắc mắc. Nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Khác vật khung cảnh bên dưới. Phòng My được bài trí rất đáng yêu, chắc đây là phong cách của cô, thật đáng yêu. Phòng cô không lắp cửa ra vào, cô dùng tường gương. Cài đặt mật mã, chỉ cần ghi đúng mật mã. Chỉ cần đẩy là có thể ra vào dễ dàng. Cô thật giống trẻ con. Trong phòng có rất nhiều gấu bông. .Trên bàn là rất nhiều ảnh của cô hồi nhỏ. Cô rất đẹp, đẹp từ khi còn bé. Anh bịt miệng cười, khi thấy bức ảnh nào của cô cũng nhăn nhó. Không giống bây giờ tý nào, lúc nào cô cũng cười.- Anh đang cười gì vậy? - My bất thình lình đứng sau anh hỏi.- Không có gì - Nhật Anh bị My dọa hết hồn, anh cố giấu bức ảnh của cô sau lưng.- Anh đang giấu gì vậy? - My hỏi- Ơ không...không có gì đâu mà - Nhật Anh vẫn phủ nhậnBất chợt cô nhìn thấy một phần của tấm ảnh. Cô tức giận nói- Sao anh dám xem ảnh em vậy hả? Trả lại đây Duy biết là không giấu được nữa, nên cố gắng dơ cao bức ảnh lên. Do cô chỉ cao 1m67 còn anh 1m81 nên muốn lấy được ảnh cũng thật khó khăn.- Có giỏi thì lấy đi này - Nhật Anh trêu trọcCô nhảy lên để với tới bức ảnh. Nhưng thật không may, cô vô tình ngã vào người anh. Lát sau, cả người cô đang nằm lên người anh. Cô đỏ mặt, nhịp tim đập rất nhanh, như muốn b*n r* ngoài vậy. . Nhật Anh hiểu hoàn cảnh bây giờ, nhưng anh không đẩy cô ra, nhẹ nhàng tiến sát mặt cô hơn. Cô giật mình, vô thức đẩy anh ra, rồi đứng lên. Đáng ra cô không nên như vậy, nhưng cô không hiểu tại sao mình lại từ chối nụ hôn vừa nãy của anh..Đúng lúc, tiếng cô giúp việc bên ngoài vang lên- Mời tiểu thư và Nhật Anh thiếu gia xuống dùng cơm.My mặt đỏ bừng bừng, chạy ra ngoài trước. Nhật Anh ra theo sau, khóe miệng khẽ nhếch lên. " Em dám từ chối tôi, tôi sẽ khiến em phải chịu khổ thay mẹ em gấp nhiều lần"
1 tuần trôi qua, My cuối cùng đã được xuất viện. Cô đợi ngày này lâu lắm rồi
Trước cổng bệnh viện, là ô tô của gia đình. Mẹ cô đang đứng trước xe đợi
- Huyền My! Ta về nhà thôi
- Mẹ! Con có một người cần giới thiệu. - My nói
- Đây là Nhật Anh là người đã cứu con hôm trước
Nhật Anh biết ý, lễ phép chào hỏi:
- Chào cô! Rất vui được gặp cô, cháu là bạn trai của Huyền My - Nhật Anh nở nụ cười tuyệt đẹp, nhưng từ sâu trong đôi mắt là sự thù hận. Nhìn mẹ của My
Mẹ My bất ngờ.
- Đây là bạn trai con sao? Con có bạn trai sao không nói cho mẹ biết?
My không trả lời gì hết, chỉ làm mặt xấu nũng nịu
- Chào cháu! Ta tên là Trịnh Vân Khuê. - Mẹ my đáp
Có vẻ mẹ My có cái nhìn rất tối đối với Nhật Anh. Bà mỉm cười hiền hậu.
- Nếu cháu rảnh! Hãy đến nhà ta dùng bữa. - Bà đôn hậu, thành khẩn mời
- Dạ, vâng. - Duy lễ phép đồng ý,
------
Chiếc xe Toyota Camry dừng lại trước một căn nhà được xây theo kiểu Mỹ. Được bao quanh bởi rất nhiều cây cảnh
.
Bước vào trong, căn nhà được bài trí rất đẹp, Nguy nga. Có sử dụng hệ thống tự động. Trần nhà thạch cao, có lắp thêm đèn chùm. Xung quanh bốn bức tường được treo rất nhiều bức tranh đẹp, quý giá. Cách bài trí căn nhà rất đẹp. Bước ra một phòng nhỏ, có thể nhìn thấy khu vườn xanh, và rất nhiều loại hoa đẹp qua cửa kính cường lực.
" Bà khiến mẹ tôi ra nông nỗi như vậy mà vẫn còn muốn sống sung sướng như vậy sao".
.
Nhật Anh đi một vòng thăm quan ngôi nhà lộng lẫy. Riêng phòng My anh chưa được bước vào
- My này! Anh có thể vào xem qua phòng em không.
My có hơi thắc mắc. Nhưng vẫn gật đầu đồng ý
.
Khác vật khung cảnh bên dưới. Phòng My được bài trí rất đáng yêu, chắc đây là phong cách của cô, thật đáng yêu. Phòng cô không lắp cửa ra vào, cô dùng tường gương. Cài đặt mật mã, chỉ cần ghi đúng mật mã. Chỉ cần đẩy là có thể ra vào dễ dàng.
Cô thật giống trẻ con. Trong phòng có rất nhiều gấu bông.
.
Trên bàn là rất nhiều ảnh của cô hồi nhỏ. Cô rất đẹp, đẹp từ khi còn bé. Anh bịt miệng cười, khi thấy bức ảnh nào của cô cũng nhăn nhó. Không giống bây giờ tý nào, lúc nào cô cũng cười.
- Anh đang cười gì vậy? - My bất thình lình đứng sau anh hỏi.
- Không có gì - Nhật Anh bị My dọa hết hồn, anh cố giấu bức ảnh của cô sau lưng.
- Anh đang giấu gì vậy? - My hỏi
- Ơ không...không có gì đâu mà - Nhật Anh vẫn phủ nhận
Bất chợt cô nhìn thấy một phần của tấm ảnh. Cô tức giận nói
- Sao anh dám xem ảnh em vậy hả? Trả lại đây
Duy biết là không giấu được nữa, nên cố gắng dơ cao bức ảnh lên. Do cô chỉ cao 1m67 còn anh 1m81 nên muốn lấy được ảnh cũng thật khó khăn.
- Có giỏi thì lấy đi này - Nhật Anh trêu trọc
Cô nhảy lên để với tới bức ảnh. Nhưng thật không may, cô vô tình ngã vào người anh. Lát sau, cả người cô đang nằm lên người anh. Cô đỏ mặt, nhịp tim đập rất nhanh, như muốn b*n r* ngoài vậy.
.
Nhật Anh hiểu hoàn cảnh bây giờ, nhưng anh không đẩy cô ra, nhẹ nhàng tiến sát mặt cô hơn. Cô giật mình, vô thức đẩy anh ra, rồi đứng lên. Đáng ra cô không nên như vậy, nhưng cô không hiểu tại sao mình lại từ chối nụ hôn vừa nãy của anh.
.
Đúng lúc, tiếng cô giúp việc bên ngoài vang lên
- Mời tiểu thư và Nhật Anh thiếu gia xuống dùng cơm.
My mặt đỏ bừng bừng, chạy ra ngoài trước. Nhật Anh ra theo sau, khóe miệng khẽ nhếch lên. " Em dám từ chối tôi, tôi sẽ khiến em phải chịu khổ thay mẹ em gấp nhiều lần"
Nhất Định Chị Sẽ Phải Yêu TôiTác giả: Napie ChipiTruyện Ngôn Tình-Huyền My ! Anh yêu em...Anh yêu em Những tiếng hò reo vang lên không ngớt. Nhưng My hình như đã quen với những việc này. Cô cứ lặng lẽ bước đi kiêu sa trước những ánh mắt thèm muốn của những nam sinh. Còn những nữ sinh thì nhìn cô đố kị ghen ghét. Cũng đơn giản thôi vì cô có khuôn mặt rất đẹp mà. Mặt V-line, mũi sọc dừa, làn da trắng, dáng người cũng chuẩn. Đủ tiêu chuẩn của một hoa hậu. Có được khuôn mặt như vậy biết bao nữ sinh mơ ước mà không được. Người đẹp không hề để ý đến mọi thứ xung quanh, cứ thế là bước vào lớp. Cô ngồi xuống bàn và đeo tai phone nghe nhạc ----- Lát sau, tiếng hò reo lại vang lên. Cô không còn lạ gì vì ở trường này không phải riêng cô là hot girl mà còn bạn thân của cô nữa Diệp Thảo. Cô thầm nghĩ :"Lòng dạ đàn ông thật khó lường". Diệp Thảo đến ngồi bên cạnh My mệt mỏi, than vãn: - Tớ chán cái cảnh ngày nào đến trường cũng bị bao vây làm phiền như này. Tại sao ông trời bất công cho ta khuôn mặt quá đẹp như vậy làm gì chứ T.T My nghe vậy liền chọc ngoáy… 1 tuần trôi qua, My cuối cùng đã được xuất viện. Cô đợi ngày này lâu lắm rồiTrước cổng bệnh viện, là ô tô của gia đình. Mẹ cô đang đứng trước xe đợi- Huyền My! Ta về nhà thôi- Mẹ! Con có một người cần giới thiệu. - My nói- Đây là Nhật Anh là người đã cứu con hôm trướcNhật Anh biết ý, lễ phép chào hỏi:- Chào cô! Rất vui được gặp cô, cháu là bạn trai của Huyền My - Nhật Anh nở nụ cười tuyệt đẹp, nhưng từ sâu trong đôi mắt là sự thù hận. Nhìn mẹ của MyMẹ My bất ngờ.- Đây là bạn trai con sao? Con có bạn trai sao không nói cho mẹ biết?My không trả lời gì hết, chỉ làm mặt xấu nũng nịu- Chào cháu! Ta tên là Trịnh Vân Khuê. - Mẹ my đápCó vẻ mẹ My có cái nhìn rất tối đối với Nhật Anh. Bà mỉm cười hiền hậu.- Nếu cháu rảnh! Hãy đến nhà ta dùng bữa. - Bà đôn hậu, thành khẩn mời- Dạ, vâng. - Duy lễ phép đồng ý,------Chiếc xe Toyota Camry dừng lại trước một căn nhà được xây theo kiểu Mỹ. Được bao quanh bởi rất nhiều cây cảnh. Bước vào trong, căn nhà được bài trí rất đẹp, Nguy nga. Có sử dụng hệ thống tự động. Trần nhà thạch cao, có lắp thêm đèn chùm. Xung quanh bốn bức tường được treo rất nhiều bức tranh đẹp, quý giá. Cách bài trí căn nhà rất đẹp. Bước ra một phòng nhỏ, có thể nhìn thấy khu vườn xanh, và rất nhiều loại hoa đẹp qua cửa kính cường lực." Bà khiến mẹ tôi ra nông nỗi như vậy mà vẫn còn muốn sống sung sướng như vậy sao"..Nhật Anh đi một vòng thăm quan ngôi nhà lộng lẫy. Riêng phòng My anh chưa được bước vào- My này! Anh có thể vào xem qua phòng em không.My có hơi thắc mắc. Nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Khác vật khung cảnh bên dưới. Phòng My được bài trí rất đáng yêu, chắc đây là phong cách của cô, thật đáng yêu. Phòng cô không lắp cửa ra vào, cô dùng tường gương. Cài đặt mật mã, chỉ cần ghi đúng mật mã. Chỉ cần đẩy là có thể ra vào dễ dàng. Cô thật giống trẻ con. Trong phòng có rất nhiều gấu bông. .Trên bàn là rất nhiều ảnh của cô hồi nhỏ. Cô rất đẹp, đẹp từ khi còn bé. Anh bịt miệng cười, khi thấy bức ảnh nào của cô cũng nhăn nhó. Không giống bây giờ tý nào, lúc nào cô cũng cười.- Anh đang cười gì vậy? - My bất thình lình đứng sau anh hỏi.- Không có gì - Nhật Anh bị My dọa hết hồn, anh cố giấu bức ảnh của cô sau lưng.- Anh đang giấu gì vậy? - My hỏi- Ơ không...không có gì đâu mà - Nhật Anh vẫn phủ nhậnBất chợt cô nhìn thấy một phần của tấm ảnh. Cô tức giận nói- Sao anh dám xem ảnh em vậy hả? Trả lại đây Duy biết là không giấu được nữa, nên cố gắng dơ cao bức ảnh lên. Do cô chỉ cao 1m67 còn anh 1m81 nên muốn lấy được ảnh cũng thật khó khăn.- Có giỏi thì lấy đi này - Nhật Anh trêu trọcCô nhảy lên để với tới bức ảnh. Nhưng thật không may, cô vô tình ngã vào người anh. Lát sau, cả người cô đang nằm lên người anh. Cô đỏ mặt, nhịp tim đập rất nhanh, như muốn b*n r* ngoài vậy. . Nhật Anh hiểu hoàn cảnh bây giờ, nhưng anh không đẩy cô ra, nhẹ nhàng tiến sát mặt cô hơn. Cô giật mình, vô thức đẩy anh ra, rồi đứng lên. Đáng ra cô không nên như vậy, nhưng cô không hiểu tại sao mình lại từ chối nụ hôn vừa nãy của anh..Đúng lúc, tiếng cô giúp việc bên ngoài vang lên- Mời tiểu thư và Nhật Anh thiếu gia xuống dùng cơm.My mặt đỏ bừng bừng, chạy ra ngoài trước. Nhật Anh ra theo sau, khóe miệng khẽ nhếch lên. " Em dám từ chối tôi, tôi sẽ khiến em phải chịu khổ thay mẹ em gấp nhiều lần"