Sắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ…
Chương 24
Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Ngồi trong phòng y tế, nhìn đầu gối của mình được cuốn một lớp vải băng, nơi vết thương vẫn truyền đến cảm giác đau âm ỉ. Đang ngồi thất thần nhìn vết thương, Băng Hi giật mình khi điện thoại bỗng "đing" một tiếng báo hiệu tin nhắn mới"Có việc. Sẽ cho người tới đón em."Xe dừng lại trước "Casino Center", Băng Hi không do dự bước ra khỏi xe nhưng lại bị giọng nói của người lái xe kéo lại."Tiểu thư, liệu có được không? Cậu chủ bảo tôi đưa tiểu thư về.""Không sao. Tôi vào lấy đồ rồi sẽ ra ngay."Sau đó cô từng bước khập khiễng từng bước vào trong. Dường như ở nơi đây chẳng bao giờ yên tĩnh được chút nào cả. Thật ồn ào!"Què rồi còn đến đây để ăn vạ sao?"Băng Hi quay lại nhìn chủ nhân của câu nói vừa lướt qua cô, cô ta đang bưng rượu mời khách, ánh mắt cố tình liếc nhìn về phía này đầy ẩn ý. Băng Hi không hề cảm thấy tức giận mà ngược lại đứng khoanh tay trước ngực, khóe môi nhếch lên thành đường cong hoàn hảo một cách khiêu khích, đôi đòng tử đen láy linh động cũng nhìn lại cô ta.Đây chính là ánh mắt cô học được từ anh , ánh mắt ngạo mạn, lạnh lùng áp đảo khi nhìn người khác. Sau đó cao ngạo bước đi cho đến khi tới căn phòng lúc trước cô tới mới khôi phục dáng đi tập tễnh lúc ban đầu. Cảm nhận được cơn đau truyền đến từ đầu gối, Băng Hi bất giác nhíu mày."Giả bộ chẳng dễ chút nào. Đau quá!"Vừa bước vào phòng đã chạm ngay phải khuôn mặt âm u lạnh lẽo của anh đang nhìn cô. Băng Hi chột dạ bước vào, nhưng tâm trạng u ám của anh bây giờ chắc nguyên nhân không phải cô đâu. Nhưng mới bước được vài bước giọng nói của anh bỗng vang lên."Ai cho em đến đây?"Băng Hi dừng bước chân rồi quay người lại nhìn anh, đáp lại bằng giọng nói thản nhiên."Em tới tìm đồ, không được sao?""Tìm đồ?""Đúng vậy, là chiếc máy ảnh hôm nọ."Mặc dù là nói tìm đồ nhưng cô lại tiến về phía sofa nằm nghịch máy tình bảng của anh một cách tự nhiên, hoàn toàn phớt lờ người ở đằng kia với tâm trạng u ám.
Ngồi trong phòng y tế, nhìn đầu gối của mình được cuốn một lớp vải băng, nơi vết thương vẫn truyền đến cảm giác đau âm ỉ. Đang ngồi thất thần nhìn vết thương, Băng Hi giật mình khi điện thoại bỗng "đing" một tiếng báo hiệu tin nhắn mới
"Có việc. Sẽ cho người tới đón em."
Xe dừng lại trước "Casino Center", Băng Hi không do dự bước ra khỏi xe nhưng lại bị giọng nói của người lái xe kéo lại.
"Tiểu thư, liệu có được không? Cậu chủ bảo tôi đưa tiểu thư về."
"Không sao. Tôi vào lấy đồ rồi sẽ ra ngay."
Sau đó cô từng bước khập khiễng từng bước vào trong. Dường như ở nơi đây chẳng bao giờ yên tĩnh được chút nào cả. Thật ồn ào!
"Què rồi còn đến đây để ăn vạ sao?"
Băng Hi quay lại nhìn chủ nhân của câu nói vừa lướt qua cô, cô ta đang bưng rượu mời khách, ánh mắt cố tình liếc nhìn về phía này đầy ẩn ý. Băng Hi không hề cảm thấy tức giận mà ngược lại đứng khoanh tay trước ngực, khóe môi nhếch lên thành đường cong hoàn hảo một cách khiêu khích, đôi đòng tử đen láy linh động cũng nhìn lại cô ta.
Đây chính là ánh mắt cô học được từ anh , ánh mắt ngạo mạn, lạnh lùng áp đảo khi nhìn người khác. Sau đó cao ngạo bước đi cho đến khi tới căn phòng lúc trước cô tới mới khôi phục dáng đi tập tễnh lúc ban đầu. Cảm nhận được cơn đau truyền đến từ đầu gối, Băng Hi bất giác nhíu mày.
"Giả bộ chẳng dễ chút nào. Đau quá!"
Vừa bước vào phòng đã chạm ngay phải khuôn mặt âm u lạnh lẽo của anh đang nhìn cô. Băng Hi chột dạ bước vào, nhưng tâm trạng u ám của anh bây giờ chắc nguyên nhân không phải cô đâu. Nhưng mới bước được vài bước giọng nói của anh bỗng vang lên.
"Ai cho em đến đây?"
Băng Hi dừng bước chân rồi quay người lại nhìn anh, đáp lại bằng giọng nói thản nhiên.
"Em tới tìm đồ, không được sao?"
"Tìm đồ?"
"Đúng vậy, là chiếc máy ảnh hôm nọ."
Mặc dù là nói tìm đồ nhưng cô lại tiến về phía sofa nằm nghịch máy tình bảng của anh một cách tự nhiên, hoàn toàn phớt lờ người ở đằng kia với tâm trạng u ám.
Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Ngồi trong phòng y tế, nhìn đầu gối của mình được cuốn một lớp vải băng, nơi vết thương vẫn truyền đến cảm giác đau âm ỉ. Đang ngồi thất thần nhìn vết thương, Băng Hi giật mình khi điện thoại bỗng "đing" một tiếng báo hiệu tin nhắn mới"Có việc. Sẽ cho người tới đón em."Xe dừng lại trước "Casino Center", Băng Hi không do dự bước ra khỏi xe nhưng lại bị giọng nói của người lái xe kéo lại."Tiểu thư, liệu có được không? Cậu chủ bảo tôi đưa tiểu thư về.""Không sao. Tôi vào lấy đồ rồi sẽ ra ngay."Sau đó cô từng bước khập khiễng từng bước vào trong. Dường như ở nơi đây chẳng bao giờ yên tĩnh được chút nào cả. Thật ồn ào!"Què rồi còn đến đây để ăn vạ sao?"Băng Hi quay lại nhìn chủ nhân của câu nói vừa lướt qua cô, cô ta đang bưng rượu mời khách, ánh mắt cố tình liếc nhìn về phía này đầy ẩn ý. Băng Hi không hề cảm thấy tức giận mà ngược lại đứng khoanh tay trước ngực, khóe môi nhếch lên thành đường cong hoàn hảo một cách khiêu khích, đôi đòng tử đen láy linh động cũng nhìn lại cô ta.Đây chính là ánh mắt cô học được từ anh , ánh mắt ngạo mạn, lạnh lùng áp đảo khi nhìn người khác. Sau đó cao ngạo bước đi cho đến khi tới căn phòng lúc trước cô tới mới khôi phục dáng đi tập tễnh lúc ban đầu. Cảm nhận được cơn đau truyền đến từ đầu gối, Băng Hi bất giác nhíu mày."Giả bộ chẳng dễ chút nào. Đau quá!"Vừa bước vào phòng đã chạm ngay phải khuôn mặt âm u lạnh lẽo của anh đang nhìn cô. Băng Hi chột dạ bước vào, nhưng tâm trạng u ám của anh bây giờ chắc nguyên nhân không phải cô đâu. Nhưng mới bước được vài bước giọng nói của anh bỗng vang lên."Ai cho em đến đây?"Băng Hi dừng bước chân rồi quay người lại nhìn anh, đáp lại bằng giọng nói thản nhiên."Em tới tìm đồ, không được sao?""Tìm đồ?""Đúng vậy, là chiếc máy ảnh hôm nọ."Mặc dù là nói tìm đồ nhưng cô lại tiến về phía sofa nằm nghịch máy tình bảng của anh một cách tự nhiên, hoàn toàn phớt lờ người ở đằng kia với tâm trạng u ám.