Sắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ…
Chương 25
Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Cảm giác được từng ngón tay mát lạnh đang động vào mặt cô, Băng Hi mở mắt liền chạm vào ánh mắt đen lạnh sâu thẳm của anh. Trái tim cô bỗng cảm giác sự rung động nhẹ nhàng, tình yêu chân thực đâu phải chỉ vượt qua khó khăn mới có được.Anh ở ngay trước mặt để cô gối lên đầu mình, sau đó từ từ tháo chiếc headphone đeo bên tai khi cô ngủ say. Đây là điều chân thực nhất cũng như một sự rung cảm khó diễn tả nhất trong lòng cô lúc này."Cạch."Cánh cửa bỗng mở ra đột ngột, Băng Hi lập tức xoay người vào trong, khuôn mặt cô áp sát vào phía bụng của anh. Nếu để người khác nhìn thấy cô trong hoàn cảnh mờ ám này thì quả thực là quá mất mặt rồi."Ông chủ...""Cứ để đấy. Ra ngoài."Cho đến khi cảm nhận cánh cửa đã hoàn toàn đóng lại, Băng Hi mới dám ngồi dậy, khuôn mặt đỏ lên vì xấu hổ, ngón tay thon nhỏ khẽ vuốt mái tóc hơi xù. Nhưng ánh mắt lanh lợi bỗng dừng lại chỗ chiếc cốc đựng thứ chất lỏng màu xanh kia. Thấy vậy, Tú Khang vươn người cầm lấy chiếc cốc đặt bên môi cô trầm giọng nói."Muốn thử không?"Băng HI liếc nhìn anh khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Cảm giác thanh khiết, man mát lại hơi mang vị chua ngọt đặc trưng tràn vào khoang miệng. Sau khi uống xong dư vị còn lại cũng rất hấp dẫn."Táo xanh?""Ừ."Tú Khang ngồi bên cạnh nhìn dáng vẻ của cô, khóe miệng lại nhếch lên, ngay cả ánh mắt cũng xẹt qua ý cười nhẹ. Nhưng cô bỗng nhíu mày nhìn chiếc cốc, một lúc lâu sau mới quay sang hỏi anh."Người mang đồ lúc nãy là cô gái lúc trước đứng ở của phòng?""Đúng vậy.""Vậy táo này không phải từ mụ phù thủy cung cấp đấy chứ?"Nghe cô nói vậy, anh khẽ nhướn mày, ý cười trong mắt cũng vì thế mà ngày càng sâu.Từng ngón tay thon dài giơ lên nắm lấy chiếc cằm hoàn hảo của cô gian xảo nói."Vậy sao? Nước thì cũng uống rồi, em định làm gì?"Băng Hi ngẩng đầu ghé sát vào mặt anh, ánh mắt không kiêng dè gì mà nhìn thẳng. Ngón tay cùng lúc đó cũng đưa lên chạm vào chiếc cúc áo thứ hai của anh khẽ đùa nghịch."Đuổi việc cô ấy đi!""Là ông chủ, tôi không thể tùy tiện đuổi việc nhân viên của mình."
Cảm giác được từng ngón tay mát lạnh đang động vào mặt cô, Băng Hi mở mắt liền chạm vào ánh mắt đen lạnh sâu thẳm của anh. Trái tim cô bỗng cảm giác sự rung động nhẹ nhàng, tình yêu chân thực đâu phải chỉ vượt qua khó khăn mới có được.
Anh ở ngay trước mặt để cô gối lên đầu mình, sau đó từ từ tháo chiếc headphone đeo bên tai khi cô ngủ say. Đây là điều chân thực nhất cũng như một sự rung cảm khó diễn tả nhất trong lòng cô lúc này.
"Cạch."
Cánh cửa bỗng mở ra đột ngột, Băng Hi lập tức xoay người vào trong, khuôn mặt cô áp sát vào phía bụng của anh. Nếu để người khác nhìn thấy cô trong hoàn cảnh mờ ám này thì quả thực là quá mất mặt rồi.
"Ông chủ..."
"Cứ để đấy. Ra ngoài."
Cho đến khi cảm nhận cánh cửa đã hoàn toàn đóng lại, Băng Hi mới dám ngồi dậy, khuôn mặt đỏ lên vì xấu hổ, ngón tay thon nhỏ khẽ vuốt mái tóc hơi xù. Nhưng ánh mắt lanh lợi bỗng dừng lại chỗ chiếc cốc đựng thứ chất lỏng màu xanh kia. Thấy vậy, Tú Khang vươn người cầm lấy chiếc cốc đặt bên môi cô trầm giọng nói.
"Muốn thử không?"
Băng HI liếc nhìn anh khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Cảm giác thanh khiết, man mát lại hơi mang vị chua ngọt đặc trưng tràn vào khoang miệng. Sau khi uống xong dư vị còn lại cũng rất hấp dẫn.
"Táo xanh?"
"Ừ."
Tú Khang ngồi bên cạnh nhìn dáng vẻ của cô, khóe miệng lại nhếch lên, ngay cả ánh mắt cũng xẹt qua ý cười nhẹ. Nhưng cô bỗng nhíu mày nhìn chiếc cốc, một lúc lâu sau mới quay sang hỏi anh.
"Người mang đồ lúc nãy là cô gái lúc trước đứng ở của phòng?"
"Đúng vậy."
"Vậy táo này không phải từ mụ phù thủy cung cấp đấy chứ?"
Nghe cô nói vậy, anh khẽ nhướn mày, ý cười trong mắt cũng vì thế mà ngày càng sâu.Từng ngón tay thon dài giơ lên nắm lấy chiếc cằm hoàn hảo của cô gian xảo nói.
"Vậy sao? Nước thì cũng uống rồi, em định làm gì?"
Băng Hi ngẩng đầu ghé sát vào mặt anh, ánh mắt không kiêng dè gì mà nhìn thẳng. Ngón tay cùng lúc đó cũng đưa lên chạm vào chiếc cúc áo thứ hai của anh khẽ đùa nghịch.
"Đuổi việc cô ấy đi!"
"Là ông chủ, tôi không thể tùy tiện đuổi việc nhân viên của mình."
Yêu Em Không Cần Vội (Khuynh Thành Là Em)Tác giả: Chẩm ChẩmTruyện Ngôn TìnhSắc trời u ám như muốn nuốt chửng mọi thứ, từng cơn gió lạnh thổi qua thân hình mỏng manh của cô gái đang đứng bất động.Nhưng ánh mắt cô nhìn hai người đang đứng ôm nhau ở đằng xa còn lạnh hơn nhiệt độ bên ngoài. Người con trai phát hiện cô đang đứng nhìn lập tức buông người kia ra, anh nhìn cô hốt hoảng, bối rối tiến lại gần, giọng nói còn có chút khẩn trương. "Băng Hi đừng hiểu lầm. Anh và Thiên Vi không như em nghĩ đâu!" Khi bàn tay anh định nắm lấy tay cô, Băng Hi lách nhẹ người khiến bàn tay anh rơi vào khoảng không. Giọng nói trong trẻo lạnh nhạt không nhanh không chậm vang lên. "Tôi nghĩ cái gì? Hai người thân thiết có liên quan đến tôi?" Anh ngỡ ngàng khi nghe câu câu trả lời mới nghe được, ánh mắt nhìn cô chứa đựng sự hoài nghi, đôi môi mỏng khẽ mấp máy. "Em nói gì? Không liên quan sao?" " Đúng vậy. Mọi chuyện trước đây đều không liên quan" "Vậy từ trước tới nay em đối với tôi là gì?" Bàn tay anh càng lúc càng dùng lực nắm chặt lấy tay cô, cô có thể cảm nhận được sự sụp đổ… Cảm giác được từng ngón tay mát lạnh đang động vào mặt cô, Băng Hi mở mắt liền chạm vào ánh mắt đen lạnh sâu thẳm của anh. Trái tim cô bỗng cảm giác sự rung động nhẹ nhàng, tình yêu chân thực đâu phải chỉ vượt qua khó khăn mới có được.Anh ở ngay trước mặt để cô gối lên đầu mình, sau đó từ từ tháo chiếc headphone đeo bên tai khi cô ngủ say. Đây là điều chân thực nhất cũng như một sự rung cảm khó diễn tả nhất trong lòng cô lúc này."Cạch."Cánh cửa bỗng mở ra đột ngột, Băng Hi lập tức xoay người vào trong, khuôn mặt cô áp sát vào phía bụng của anh. Nếu để người khác nhìn thấy cô trong hoàn cảnh mờ ám này thì quả thực là quá mất mặt rồi."Ông chủ...""Cứ để đấy. Ra ngoài."Cho đến khi cảm nhận cánh cửa đã hoàn toàn đóng lại, Băng Hi mới dám ngồi dậy, khuôn mặt đỏ lên vì xấu hổ, ngón tay thon nhỏ khẽ vuốt mái tóc hơi xù. Nhưng ánh mắt lanh lợi bỗng dừng lại chỗ chiếc cốc đựng thứ chất lỏng màu xanh kia. Thấy vậy, Tú Khang vươn người cầm lấy chiếc cốc đặt bên môi cô trầm giọng nói."Muốn thử không?"Băng HI liếc nhìn anh khẽ nhấp một ngụm nhỏ. Cảm giác thanh khiết, man mát lại hơi mang vị chua ngọt đặc trưng tràn vào khoang miệng. Sau khi uống xong dư vị còn lại cũng rất hấp dẫn."Táo xanh?""Ừ."Tú Khang ngồi bên cạnh nhìn dáng vẻ của cô, khóe miệng lại nhếch lên, ngay cả ánh mắt cũng xẹt qua ý cười nhẹ. Nhưng cô bỗng nhíu mày nhìn chiếc cốc, một lúc lâu sau mới quay sang hỏi anh."Người mang đồ lúc nãy là cô gái lúc trước đứng ở của phòng?""Đúng vậy.""Vậy táo này không phải từ mụ phù thủy cung cấp đấy chứ?"Nghe cô nói vậy, anh khẽ nhướn mày, ý cười trong mắt cũng vì thế mà ngày càng sâu.Từng ngón tay thon dài giơ lên nắm lấy chiếc cằm hoàn hảo của cô gian xảo nói."Vậy sao? Nước thì cũng uống rồi, em định làm gì?"Băng Hi ngẩng đầu ghé sát vào mặt anh, ánh mắt không kiêng dè gì mà nhìn thẳng. Ngón tay cùng lúc đó cũng đưa lên chạm vào chiếc cúc áo thứ hai của anh khẽ đùa nghịch."Đuổi việc cô ấy đi!""Là ông chủ, tôi không thể tùy tiện đuổi việc nhân viên của mình."