Tác giả:

Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…

Chương 27

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Kim Tuyền“Hoắc Cảnh Sâm, có phải anh rất nhàn rỗi? Tổ quốc cùng người dân bạc đãi anh sao? Mới sáng sớm lại dừng chiếc xe như thế trước nhà tôi, tặc tặc, không biết còn tưởng rằng Mộ Niệm Thần tôi là làm ngành dịch vụ gì đây”.Mộ Niệm Thần nghiến răng nghiến lợi, nói ra những lời châm chọc khiêu khích, chết tiệt, mấu chốt là người này nếu vẫn cứ ở đây sẽ phát hiện sự tồn tại của con trai bảo bối của cô.Hoắc Cảnh Sâm nghiêng người dựa trên thân xe, hai tay ôm ngực, khóe miệng tràn đầy nụ cười yêu nghiệt mê hoặc lòng người:“Cô đây là đang nhắc nhở tôi? cô không thể chờ đợi được muốn tôi bao dưỡng đến thế sao?”“…”Mộ Niệm Thần muốn phối hợp cùng anh, cô không thể để bị thuyết phục.“Không biết ba mẹ anh phải hơn người cỡ nào mới có thể sinh ra anh bộ dáng yêu nghiệt, trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy?”Tặc tặc, cho nên nói giáo dục từ nhỏ là rất quan trọng, bảo bối nhà cô chỉ cần chút lưu manh là được.Lúc này Mộ Niệm Thần đại khái không biết hai chữ cha mẹ mà nói đối với Hoắc Cảnh Sâm là vô tâm châm chọc, quanh thân khí tràng trong nháy mắt Hoắc Cảnh Sâm đột nhiên lạnh lùng, Mộ Niệm Thần không có chút nào ý thức được một câu nói vô tâm của mình đang chọc người đàn ông này như thế nào.“Mộ tiểu thư là chuẩn bị đường chạy sao?”Đang nói chuyện con mắt đen của Hoắc Cảnh Sâm dần dần nheo lại, ánh mắt rơi vào Mộ Niệm Thần, ánh mắt càng ngày càng rét lạnh.Mộ Niệm Thần theo bản năng đem giấy chứng nhận đang cầm trong tay dấu ra phía sau, lại cảm giác mình làm như vậy giống như có tật giật mình, không đánh đã khai, chỉ là…“Tôi có chạy hay không mắc mớ gì tới anh, Hoắc tiên sinh tôi nhớ được chúng ta vốn không quen biết cũng chỉ hôm qua mới gặp qua một lần mà thôi.”“Không quen biết? một câu không quen biết thật tốt!”Hoắc Cảnh Sâm giận quá thành cười, khóe môi vui vẻ càng mị mê hoặc lòng người, tuyệt đối Mộ Niệm Thần không thể chống cự được sức hút này, tiếp theo đó kết quả là vòng eo Mộ Niệm Thần trực tiếp bị cánh tay Hoắc Cảnh Sâm quấn, ngả người chống đỡ trước thân xe.Mặt trực tiếp đối mặt khoảng cách rất gần, thậm chí có thể cảm giác được hai bên khoang mũi thở ra hơi thở, tim Mộ Niệm Thần đập ngày càng nhanh, gò má phiếm hồng, hơn nữa hô hấp khó khăn, nuốt vội một hớp không khí, sáng sớm anh ta sao lại như vậy đi trêu chọc người khác?Một giây sau, Hoắc Cảnh Sâm ghé vào bên tai cô, âm thanh trầm bỏng bá đạo vô cùng:“Đúng chín giờ, nếu cô chưa tới phòng giám đốc báo cáo, bằng hữu tốt của nhà cô, tin tức Hạ thị phá sản ngày mai sẽ nằm trên trang đầu các mặt báo.”“Hèn hạ!”“Cảm ơn khen ngợi.”“…”Mộ Niệm Thần nắm chặt quả đấm, bởi vì câu nói tiếp theo của anh ta toàn thân bỗng cứng ngắc.“Huống chi, cô chẳng lẽ một chút cũng không muốn gặp con trai bảo bối của mình sao?”

Editor: Kim Tuyền

“Hoắc Cảnh Sâm, có phải anh rất nhàn rỗi? Tổ quốc cùng người dân bạc
đãi anh sao? Mới sáng sớm lại dừng chiếc xe như thế trước nhà tôi, tặc
tặc, không biết còn tưởng rằng Mộ Niệm Thần tôi là làm ngành dịch vụ gì
đây”.

Mộ Niệm Thần nghiến răng nghiến lợi, nói ra những lời châm chọc khiêu khích, chết tiệt, mấu chốt là người này nếu vẫn cứ ở đây sẽ phát hiện
sự tồn tại của con trai bảo bối của cô.

Hoắc Cảnh Sâm nghiêng người dựa trên thân xe, hai tay ôm ngực, khóe miệng tràn đầy nụ cười yêu nghiệt mê hoặc lòng người:

“Cô đây là đang nhắc nhở tôi? cô không thể chờ đợi được muốn tôi bao dưỡng đến thế sao?”

“…”

Mộ Niệm Thần muốn phối hợp cùng anh, cô không thể để bị thuyết phục.

“Không biết ba mẹ anh phải hơn người cỡ nào mới có thể sinh ra anh bộ dáng yêu nghiệt, trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy?”

Tặc tặc, cho nên nói giáo dục từ nhỏ là rất quan trọng, bảo bối nhà cô chỉ cần chút lưu manh là được.

Lúc này Mộ Niệm Thần đại khái không biết hai chữ cha mẹ mà nói đối
với Hoắc Cảnh Sâm là vô tâm châm chọc, quanh thân khí tràng trong nháy
mắt Hoắc Cảnh Sâm đột nhiên lạnh lùng, Mộ Niệm Thần không có chút nào ý
thức được một câu nói vô tâm của mình đang chọc người đàn ông này như
thế nào.

“Mộ tiểu thư là chuẩn bị đường chạy sao?”

Đang nói chuyện con mắt đen của Hoắc Cảnh Sâm dần dần nheo lại, ánh mắt rơi vào Mộ Niệm Thần, ánh mắt càng ngày càng rét lạnh.

Mộ Niệm Thần theo bản năng đem giấy chứng nhận đang cầm trong tay dấu ra phía sau, lại cảm giác mình làm như vậy giống như có tật giật mình,
không đánh đã khai, chỉ là…

“Tôi có chạy hay không mắc mớ gì tới anh, Hoắc tiên sinh tôi nhớ được chúng ta vốn không quen biết cũng chỉ hôm qua mới gặp qua một lần mà
thôi.”

“Không quen biết? một câu không quen biết thật tốt!”

Hoắc Cảnh Sâm giận quá thành cười, khóe môi vui vẻ càng mị mê hoặc
lòng người, tuyệt đối Mộ Niệm Thần không thể chống cự được sức hút này,
tiếp theo đó kết quả là vòng eo Mộ Niệm Thần trực tiếp bị cánh tay Hoắc
Cảnh Sâm quấn, ngả người chống đỡ trước thân xe.

Mặt trực tiếp đối mặt khoảng cách rất gần, thậm chí có thể cảm giác
được hai bên khoang mũi thở ra hơi thở, tim Mộ Niệm Thần đập ngày càng
nhanh, gò má phiếm hồng, hơn nữa hô hấp khó khăn, nuốt vội một hớp không khí, sáng sớm anh ta sao lại như vậy đi trêu chọc người khác?

Một giây sau, Hoắc Cảnh Sâm ghé vào bên tai cô, âm thanh trầm bỏng bá đạo vô cùng:

“Đúng chín giờ, nếu cô chưa tới phòng giám đốc báo cáo, bằng hữu tốt
của nhà cô, tin tức Hạ thị phá sản ngày mai sẽ nằm trên trang đầu các
mặt báo.”

“Hèn hạ!”

“Cảm ơn khen ngợi.”

“…”

Mộ Niệm Thần nắm chặt quả đấm, bởi vì câu nói tiếp theo của anh ta toàn thân bỗng cứng ngắc.

“Huống chi, cô chẳng lẽ một chút cũng không muốn gặp con trai bảo bối của mình sao?”

Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Kim Tuyền“Hoắc Cảnh Sâm, có phải anh rất nhàn rỗi? Tổ quốc cùng người dân bạc đãi anh sao? Mới sáng sớm lại dừng chiếc xe như thế trước nhà tôi, tặc tặc, không biết còn tưởng rằng Mộ Niệm Thần tôi là làm ngành dịch vụ gì đây”.Mộ Niệm Thần nghiến răng nghiến lợi, nói ra những lời châm chọc khiêu khích, chết tiệt, mấu chốt là người này nếu vẫn cứ ở đây sẽ phát hiện sự tồn tại của con trai bảo bối của cô.Hoắc Cảnh Sâm nghiêng người dựa trên thân xe, hai tay ôm ngực, khóe miệng tràn đầy nụ cười yêu nghiệt mê hoặc lòng người:“Cô đây là đang nhắc nhở tôi? cô không thể chờ đợi được muốn tôi bao dưỡng đến thế sao?”“…”Mộ Niệm Thần muốn phối hợp cùng anh, cô không thể để bị thuyết phục.“Không biết ba mẹ anh phải hơn người cỡ nào mới có thể sinh ra anh bộ dáng yêu nghiệt, trêu hoa ghẹo nguyệt như vậy?”Tặc tặc, cho nên nói giáo dục từ nhỏ là rất quan trọng, bảo bối nhà cô chỉ cần chút lưu manh là được.Lúc này Mộ Niệm Thần đại khái không biết hai chữ cha mẹ mà nói đối với Hoắc Cảnh Sâm là vô tâm châm chọc, quanh thân khí tràng trong nháy mắt Hoắc Cảnh Sâm đột nhiên lạnh lùng, Mộ Niệm Thần không có chút nào ý thức được một câu nói vô tâm của mình đang chọc người đàn ông này như thế nào.“Mộ tiểu thư là chuẩn bị đường chạy sao?”Đang nói chuyện con mắt đen của Hoắc Cảnh Sâm dần dần nheo lại, ánh mắt rơi vào Mộ Niệm Thần, ánh mắt càng ngày càng rét lạnh.Mộ Niệm Thần theo bản năng đem giấy chứng nhận đang cầm trong tay dấu ra phía sau, lại cảm giác mình làm như vậy giống như có tật giật mình, không đánh đã khai, chỉ là…“Tôi có chạy hay không mắc mớ gì tới anh, Hoắc tiên sinh tôi nhớ được chúng ta vốn không quen biết cũng chỉ hôm qua mới gặp qua một lần mà thôi.”“Không quen biết? một câu không quen biết thật tốt!”Hoắc Cảnh Sâm giận quá thành cười, khóe môi vui vẻ càng mị mê hoặc lòng người, tuyệt đối Mộ Niệm Thần không thể chống cự được sức hút này, tiếp theo đó kết quả là vòng eo Mộ Niệm Thần trực tiếp bị cánh tay Hoắc Cảnh Sâm quấn, ngả người chống đỡ trước thân xe.Mặt trực tiếp đối mặt khoảng cách rất gần, thậm chí có thể cảm giác được hai bên khoang mũi thở ra hơi thở, tim Mộ Niệm Thần đập ngày càng nhanh, gò má phiếm hồng, hơn nữa hô hấp khó khăn, nuốt vội một hớp không khí, sáng sớm anh ta sao lại như vậy đi trêu chọc người khác?Một giây sau, Hoắc Cảnh Sâm ghé vào bên tai cô, âm thanh trầm bỏng bá đạo vô cùng:“Đúng chín giờ, nếu cô chưa tới phòng giám đốc báo cáo, bằng hữu tốt của nhà cô, tin tức Hạ thị phá sản ngày mai sẽ nằm trên trang đầu các mặt báo.”“Hèn hạ!”“Cảm ơn khen ngợi.”“…”Mộ Niệm Thần nắm chặt quả đấm, bởi vì câu nói tiếp theo của anh ta toàn thân bỗng cứng ngắc.“Huống chi, cô chẳng lẽ một chút cũng không muốn gặp con trai bảo bối của mình sao?”

Chương 27