Ánh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên…
Chương 28: Như thế nào mới bằng lòng để cho tôi trông thấy con trai?
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Kim TuyềnMộ Niệm Thần có chút hồn bay phách lạc trở lại nhà trọ, ánh mắt ngu ngốc, nhìn thấy Anh bạn nhỏ Tây Hàn đang ngồi ở trên ghế sofa loay hoay với máy tính. Xông lên ôm con trai mình nức nở nghẹn ngào, mà cô không biết đoạn đối thoại vừa rồi cậu nhóc cũng nghe được hoàn toàn, cảm thấy khiếp sợ chỉ là không có biểu hiện ra ngoài.“Con trai… con trai ngoan của mẹ, con vĩnh viễn cũng sẽ không rời mẹ phải không?”Đã vô số ngày đêm mỗi khi Mộ Niệm Thần cảm giác sắp chống đỡ không được đều là như thế này ôm bảo bối nhà mình. Trời mới biết mỗi lần muốn buông tay, nỗ lực không muốn nghĩ đến đứa con trai khác của cô. Lúc đó Anh bạn nhỏ Tây Hàn cho cô bao nhiêu dũng khí, cô dù sao cũng là mẹ của đứa nhỏ, mẹ con liền tâm, làm sao có thể hoàn toàn không nhớ đến kia chứ?“Mẹ đừng khóc, mặc kệ như thế nào mẹ vẫn còn có con.”Biểu hiện rên mặt nhóc hoàn toàn không giống với độ tuổi hiện tại của cậu, quả đấm nhỏ nắm chặt, trong lòng âm thầm quyết định một chuyện gì đó.- – - – - – - – - -Chiếc xe xa xỉ khí phách Lamborghini vững vàng chạy ở trên đường cao tốc, Hoắc Cảnh Sâm bấm phím gọi một dãy số, sau đó chờ đợi bên kia trả lời.“boss.”Vài giây điện thoại được tiếp thông.“Tại sao là cậu? Tiểu thiếu gia đâu?”“Tiểu thiếu gia tối hôm qua mang theo chú chó Boa đi Las Vegas, nói là gần đây kinh tế đình trệ không xong, cho nên cần chuẩn bị vài thứ…”“…”Trên gương mặt tuấn mỹ thoáng vẻ buồn cười, con trai mình thật đúng là đi đâu đều thích mang theo chú chó kia, chỉ là nó so với nhóc to gấp hai ba lần, có đôi khi ngay cả anh ta cũng bị làm cho không rõ ràng lắm. Con trai mình dắt con chó kia, đến tột cùng là nhóc dắt chó đi dạo hay là chó trượt nhóc. Không biết như thế nào trong đầu hiện lên hình ảnh đáng yêu của Mộ Niệm Thần, rồi đối với người bên kia điện thoại phân phó nói:“Hắc ưng, âm thầm bảo vệ tiểu thiếu gia thật tốt, tôi không hi vọng nhóc có chút sơ xuất nào.”“Vâng. Cậu chủ có cần bảo tiểu thiếu sau khi trở về gọi điện thoại cho người không?”Người đầu bên kia điện thoại cung kính hỏi.“Không cần.”Chấm dứt cuộc điện thoại, ánh mắt anh nhìn hình ảnh bé trai trên màn hình điện thoại di động, khóe môi nở nụ cười không tự giác mềm mại vài phần. Lại nghĩ đến tình thân ruột thịt thật kì lạ làm cho người ta cảm thấy ấm áp, vui vẻ lạ thường. Mỗi khi tâm trạng không tốt nhưng khi nghĩ đến hình dáng đáng yêu của con trai, anh cảm thấy ấm áp, đầy tình thường dành cho nhóc. Đúng là sự ràng buộc của tình thâm ruột thịt thật kì dịu.- – - – - – - – - -Chín giờ, Mộ Niệm Thần vội vã đi vào phòng làm việc giám đốc, hai mắt sưng đỏ sau khi khóc, cô tức giận bất bình nhìn người đàn ông giờ phút này vẫn như cũ nhàn nhã cúi đầu làm việc:“Hoắc Cảnh Sâm, muốn thế nào anh mới hài lòng? Muốn như thế nào anh mới bằng lòng để cho tôi trông thấy con? Chỉ cần anh nói tôi sẽ thực hiện.”
Editor: Kim Tuyền
Mộ Niệm Thần có chút hồn bay phách lạc trở lại nhà trọ, ánh mắt ngu
ngốc, nhìn thấy Anh bạn nhỏ Tây Hàn đang ngồi ở trên ghế sofa loay hoay
với máy tính. Xông lên ôm con trai mình nức nở nghẹn ngào, mà cô không
biết đoạn đối thoại vừa rồi cậu nhóc cũng nghe được hoàn toàn, cảm thấy
khiếp sợ chỉ là không có biểu hiện ra ngoài.
“Con trai… con trai ngoan của mẹ, con vĩnh viễn cũng sẽ không rời mẹ phải không?”
Đã vô số ngày đêm mỗi khi Mộ Niệm Thần cảm giác sắp chống đỡ không
được đều là như thế này ôm bảo bối nhà mình. Trời mới biết mỗi lần muốn
buông tay, nỗ lực không muốn nghĩ đến đứa con trai khác của cô. Lúc đó
Anh bạn nhỏ Tây Hàn cho cô bao nhiêu dũng khí, cô dù sao cũng là mẹ của
đứa nhỏ, mẹ con liền tâm, làm sao có thể hoàn toàn không nhớ đến kia
chứ?
“Mẹ đừng khóc, mặc kệ như thế nào mẹ vẫn còn có con.”
Biểu hiện rên mặt nhóc hoàn toàn không giống với độ tuổi hiện tại của cậu, quả đấm nhỏ nắm chặt, trong lòng âm thầm quyết định một chuyện gì
đó.
- – - – - – - – - -
Chiếc xe xa xỉ khí phách Lamborghini vững vàng chạy ở trên đường cao
tốc, Hoắc Cảnh Sâm bấm phím gọi một dãy số, sau đó chờ đợi bên kia trả
lời.
“boss.”
Vài giây điện thoại được tiếp thông.
“Tại sao là cậu? Tiểu thiếu gia đâu?”
“Tiểu thiếu gia tối hôm qua mang theo chú chó Boa đi Las Vegas, nói
là gần đây kinh tế đình trệ không xong, cho nên cần chuẩn bị vài thứ…”
“…”
Trên gương mặt tuấn mỹ thoáng vẻ buồn cười, con trai mình thật đúng
là đi đâu đều thích mang theo chú chó kia, chỉ là nó so với nhóc to gấp
hai ba lần, có đôi khi ngay cả anh ta cũng bị làm cho không rõ ràng lắm. Con trai mình dắt con chó kia, đến tột cùng là nhóc dắt chó đi dạo hay
là chó trượt nhóc. Không biết như thế nào trong đầu hiện lên hình ảnh
đáng yêu của Mộ Niệm Thần, rồi đối với người bên kia điện thoại phân phó nói:
“Hắc ưng, âm thầm bảo vệ tiểu thiếu gia thật tốt, tôi không hi vọng nhóc có chút sơ xuất nào.”
“Vâng. Cậu chủ có cần bảo tiểu thiếu sau khi trở về gọi điện thoại cho người không?”
Người đầu bên kia điện thoại cung kính hỏi.
“Không cần.”
Chấm dứt cuộc điện thoại, ánh mắt anh nhìn hình ảnh bé trai trên màn
hình điện thoại di động, khóe môi nở nụ cười không tự giác mềm mại vài
phần. Lại nghĩ đến tình thân ruột thịt thật kì lạ làm cho người ta cảm
thấy ấm áp, vui vẻ lạ thường. Mỗi khi tâm trạng không tốt nhưng khi nghĩ đến hình dáng đáng yêu của con trai, anh cảm thấy ấm áp, đầy tình
thường dành cho nhóc. Đúng là sự ràng buộc của tình thâm ruột thịt thật
kì dịu.
- – - – - – - – - -
Chín giờ, Mộ Niệm Thần vội vã đi vào phòng làm việc giám đốc, hai mắt sưng đỏ sau khi khóc, cô tức giận bất bình nhìn người đàn ông giờ phút
này vẫn như cũ nhàn nhã cúi đầu làm việc:
“Hoắc Cảnh Sâm, muốn thế nào anh mới hài lòng? Muốn như thế nào anh
mới bằng lòng để cho tôi trông thấy con? Chỉ cần anh nói tôi sẽ thực
hiện.”
Cục Cưng Lật Bàn: Con Là Mẹ Trộm Được?Tác giả: Ninh CẩnTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn TìnhÁnh đèn rực rỡ vừa mới thắp sáng mang theo một cỗ mưa gió rục rịch nổi lên . Ở đại sảnh Mộ gia, tiệc sinh nhật Mộ tiên sinh mới bắt đầu, trần nhà đèn thủy tinh khổng lồ khúc xạánh sáng lạnh nhạt, Mộ Niệm Thần bị cha gọi vào một góc tối không người, bên kia trên mặt bác gái cùng chị gái chợt hiện lên nụ cười trào phúng “Niệm Thần, những năm này ba đối đãi với con không tệ, như vậy ba nhờ con giúp chút việc nhỏ con cũng nguyện ý đúng không?” Mộ Thiên Hùng mắt lạnh nhìn tiểu nữ nhi trước mắt. Tuy khúm núm nhưng khuôn mặt chắc chắn là xinh đẹp nhất đêm nay. Là quân bài tốt để hắn lợi dụng. Tuy là giọng điệu thương lượng, lại mang theo một sự nghiêm túc không cho cự tuyệt. “Ba ba, ngài muốn con làm cái gì thì nói thẳng ra đi.” Mộ Niệm Thần, mười bảy tuổi, là con nuôi trên danh nghĩa của Mộ gia, nhưng không giống những người con riêng khác, bề ngoài ôn nhu, bên trong hung hãn. “COn biết đêm nay ai là nhân vật chính chứ?” Lời nói vừa ra khỏi miệng, tầm mắt Mộ Niệm Thần nhìn theo Mộ Thiên… Editor: Kim TuyềnMộ Niệm Thần có chút hồn bay phách lạc trở lại nhà trọ, ánh mắt ngu ngốc, nhìn thấy Anh bạn nhỏ Tây Hàn đang ngồi ở trên ghế sofa loay hoay với máy tính. Xông lên ôm con trai mình nức nở nghẹn ngào, mà cô không biết đoạn đối thoại vừa rồi cậu nhóc cũng nghe được hoàn toàn, cảm thấy khiếp sợ chỉ là không có biểu hiện ra ngoài.“Con trai… con trai ngoan của mẹ, con vĩnh viễn cũng sẽ không rời mẹ phải không?”Đã vô số ngày đêm mỗi khi Mộ Niệm Thần cảm giác sắp chống đỡ không được đều là như thế này ôm bảo bối nhà mình. Trời mới biết mỗi lần muốn buông tay, nỗ lực không muốn nghĩ đến đứa con trai khác của cô. Lúc đó Anh bạn nhỏ Tây Hàn cho cô bao nhiêu dũng khí, cô dù sao cũng là mẹ của đứa nhỏ, mẹ con liền tâm, làm sao có thể hoàn toàn không nhớ đến kia chứ?“Mẹ đừng khóc, mặc kệ như thế nào mẹ vẫn còn có con.”Biểu hiện rên mặt nhóc hoàn toàn không giống với độ tuổi hiện tại của cậu, quả đấm nhỏ nắm chặt, trong lòng âm thầm quyết định một chuyện gì đó.- – - – - – - – - -Chiếc xe xa xỉ khí phách Lamborghini vững vàng chạy ở trên đường cao tốc, Hoắc Cảnh Sâm bấm phím gọi một dãy số, sau đó chờ đợi bên kia trả lời.“boss.”Vài giây điện thoại được tiếp thông.“Tại sao là cậu? Tiểu thiếu gia đâu?”“Tiểu thiếu gia tối hôm qua mang theo chú chó Boa đi Las Vegas, nói là gần đây kinh tế đình trệ không xong, cho nên cần chuẩn bị vài thứ…”“…”Trên gương mặt tuấn mỹ thoáng vẻ buồn cười, con trai mình thật đúng là đi đâu đều thích mang theo chú chó kia, chỉ là nó so với nhóc to gấp hai ba lần, có đôi khi ngay cả anh ta cũng bị làm cho không rõ ràng lắm. Con trai mình dắt con chó kia, đến tột cùng là nhóc dắt chó đi dạo hay là chó trượt nhóc. Không biết như thế nào trong đầu hiện lên hình ảnh đáng yêu của Mộ Niệm Thần, rồi đối với người bên kia điện thoại phân phó nói:“Hắc ưng, âm thầm bảo vệ tiểu thiếu gia thật tốt, tôi không hi vọng nhóc có chút sơ xuất nào.”“Vâng. Cậu chủ có cần bảo tiểu thiếu sau khi trở về gọi điện thoại cho người không?”Người đầu bên kia điện thoại cung kính hỏi.“Không cần.”Chấm dứt cuộc điện thoại, ánh mắt anh nhìn hình ảnh bé trai trên màn hình điện thoại di động, khóe môi nở nụ cười không tự giác mềm mại vài phần. Lại nghĩ đến tình thân ruột thịt thật kì lạ làm cho người ta cảm thấy ấm áp, vui vẻ lạ thường. Mỗi khi tâm trạng không tốt nhưng khi nghĩ đến hình dáng đáng yêu của con trai, anh cảm thấy ấm áp, đầy tình thường dành cho nhóc. Đúng là sự ràng buộc của tình thâm ruột thịt thật kì dịu.- – - – - – - – - -Chín giờ, Mộ Niệm Thần vội vã đi vào phòng làm việc giám đốc, hai mắt sưng đỏ sau khi khóc, cô tức giận bất bình nhìn người đàn ông giờ phút này vẫn như cũ nhàn nhã cúi đầu làm việc:“Hoắc Cảnh Sâm, muốn thế nào anh mới hài lòng? Muốn như thế nào anh mới bằng lòng để cho tôi trông thấy con? Chỉ cần anh nói tôi sẽ thực hiện.”