-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi…
Chương 23: Vui vẻ
Hãy Giữ Trái Tim Anh Thật Cẩn Thận Em NhéTác giả: YuriTruyện Ngôn Tình-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi… 6h tại nhà Gia Hân-Gia Hân dậy đi đừng ngủ nữa_Tiếng mẹ Gia Hân từ dưới lầu vọng lên. 5 phút trôi qua vẫn chưa thấy động tĩnh gì, bực mình mẹ cô đi lên, mở cửa bước vào phòng cô:-Cái con bé này dậy đi_Mẹ cô quát ầm lên.-Mama à cho con 5' nữa thôi nha_Gia Hân nói sau đó kéo chăn lên đầu định ngủ tiếp thì:-Có bạn con đến chở con đi học kìa, thằng Thiên Long á_Mẹ cô nói nhấn rõ chữ Thiên Long cho cô nghe thấy. Gia Hân bật dậy vội vào làm VSCN thay đồ và bước xuống phòng ăn.-Trời ơi sao lại đến chở mình đi học nữa_Gia Hân lẩm bẩm nhưng cô ngó tới ngó lui ngó ra trước sân thì không thấy ai cả, Gia Hân quay ra nhìn mẹ cô:-Mama hết trò đùa rồi hay sao vậy?-Mẹ thấy hôm qua nói tên thằng đó ra có hiệu quả nên mẹ sử dụng...Haha công nhận rất hay_Mẹ Gia Hân nói rồi bước vào bếp. Gia Hân hậm hực:"Baba mama con đi học" Sau đó bước ra khỏi nhà. Nhờ cái chiêu độc đáo của mẹ cô mà hôm nay cô tới sớm hơn mọi khi rất nhiều.-Tanđa...Xem ai tới kìa, hôm này mày sẽ là ngôi sao của trường á_Hương Mai đứng trước cửa lớp thấy Gia Hân vào liền chọc một câu.-Khi nào mà tao chẳng được làm ngôi sao, sáng đâu không thấy nhưng u tối thì quá trời. Tao mệt rồi tụi nó muốn bàn tán sao cũng được_Gia Hân ủ rũ đi vào.-Ê mày biết chuyện gì chưa?_Hương Mai theo sau Gia Hân-Chuyện gì nữa_Gia Hân chau mày nhìn Hương Mai không quên để cặp xuống bàn. Sau đó lại nhìn bàn nhìn ghế xem có thứ gì không và cô không thấy gì cả. Đúng là rất may khi không phải dọn những thứ ghê gớm từ bọn con gái như trước nữa. Gia Hân yên tâm ngồi xuống.-Hôm bữa mày về nửa chừng nên không biết đó thôi nhỏ Nguyệt Lam xin nghỉ học và chuyển ra chỗ khác ở rồi. Từ nay không phải gặp nhỏ chướng tai gai mắt nữa_Hương Mai vui vẻ-Ukm.Chuyện đó liên quan gì đến tao?_Gia Hân nhìn con bạn rõ là bà tám.-Có liên quan chứ sao không. Lí do là vì nó đăng mấy bức hình đó lên trang web trường, bị Thiên Long bắt nghỉ học và chuyển ra chỗ khác sống_Hương Mai.-Mệt quá, không phải mấy bức hình đó sẽ làm xấu mặt anh ta sao? Cho nên Thiên Long anh ta làm vậy là vì anh ta_Gia Hân-Chứ không phải anh ta lo cho mày sao?_Hương Mai-Đầu óc đen tối! Anh ta đời nào lo lắng đến tao mày có biết hôm qua tao phải khổ sở thế nào không khi phải..._Gia Hân nói nửa chừng thì chợt nhận ra quá giới hạn.-Phải làm sao?_Hương Mai nhìn Gia Hân, miệng cười gian-Ừ thì...Thì phải làm việc nhà chứ sao_Gia Hân-Mày khùng hả? Tao đang nói chuyện Thiên Long mày lại nói về chuyện khác. Có liên quan ha!_Hương Mai cáu.-Ukm...Tao mệt rồi không nói nữa_Gia Hân gục xuống bàn.Hương Mai thấy Gia Hân không vui cô cũng không muốn nói thêm gì, về chỗ ngồi của mình.-Gia Hân hôm nay tớ bao cậu và Hương Mai đi ăn quán tớ làm chịu không?_Minh Huy đã tới lớp thấy Gia Hân buồn bực gục xuống bàn nên lên tiếng.-Ukm.Được á_Gia Hân tự nhiên vui trở lại.-Tốt quá vậy chiều nay 5h sau khi tan học đi ăn nhé_Minh Huy cười nhẹ. Cô quả thật rất giống một đứa bé khi buồn thì ăn uống sẽ quên ngay.-Hừ cái con ham ăn_Hương Mai cốc nhẹ vào đầu Gia Hân. Còn Minh Huy lại xoa đầu cô nhẹ nhàng như thể với một đứa bé bướng bỉnh nhưng cần được chăm sóc, bảo vệ.-Nè hai người hẹn nhau từ trước phải không? Một người thì cốc một người thì xoa. Ở đâu ra cái kiểu ăn h**p bạn thế hả?_Gia Hân cáu. Hương Mai và Minh Huy nhìn nhau sau đó cười vui vẻ. Gia Hân cũng cười theo:" Thật hết nói nổi với đám bạn này".
6h tại nhà Gia Hân
-Gia Hân dậy đi đừng
ngủ nữa_Tiếng mẹ Gia Hân từ dưới lầu vọng lên. 5 phút trôi qua vẫn chưa thấy
động tĩnh gì, bực mình mẹ cô đi lên, mở cửa bước vào phòng cô:
-Cái con bé này dậy
đi_Mẹ cô quát ầm lên.
-Mama à cho con 5'
nữa thôi nha_Gia Hân nói sau đó kéo chăn lên đầu định ngủ tiếp thì:
-Có bạn con đến chở
con đi học kìa, thằng Thiên Long á_Mẹ cô nói nhấn rõ chữ Thiên Long cho cô nghe
thấy. Gia Hân bật dậy vội vào làm VSCN thay đồ và bước xuống phòng ăn.
-Trời ơi sao lại đến
chở mình đi học nữa_Gia Hân lẩm bẩm nhưng cô ngó tới ngó lui ngó ra trước sân
thì không thấy ai cả, Gia Hân quay ra nhìn mẹ cô:
-Mama hết trò đùa
rồi hay sao vậy?
-Mẹ thấy hôm qua nói
tên thằng đó ra có hiệu quả nên mẹ sử dụng...Haha công nhận rất hay_Mẹ Gia Hân
nói rồi bước vào bếp. Gia Hân hậm hực:"Baba mama con đi học" Sau đó
bước ra khỏi nhà. Nhờ cái chiêu độc đáo của mẹ cô mà hôm nay cô tới sớm hơn mọi
khi rất nhiều.
-Tanđa...Xem ai tới
kìa, hôm này mày sẽ là ngôi sao của trường á_Hương Mai đứng trước cửa lớp thấy
Gia Hân vào liền chọc một câu.
-Khi nào mà tao
chẳng được làm ngôi sao, sáng đâu không thấy nhưng u tối thì quá trời. Tao mệt
rồi tụi nó muốn bàn tán sao cũng được_Gia Hân ủ rũ đi vào.
-Ê mày biết chuyện
gì chưa?_Hương Mai theo sau Gia Hân
-Chuyện gì nữa_Gia
Hân chau mày nhìn Hương Mai không quên để cặp xuống bàn. Sau đó lại nhìn bàn
nhìn ghế xem có thứ gì không và cô không thấy gì cả. Đúng là rất may khi không
phải dọn những thứ ghê gớm từ bọn con gái như trước nữa. Gia Hân yên tâm ngồi
xuống.
-Hôm bữa mày về nửa
chừng nên không biết đó thôi nhỏ Nguyệt Lam xin nghỉ học và chuyển ra chỗ khác
ở rồi. Từ nay không phải gặp nhỏ chướng tai gai mắt nữa_Hương Mai vui vẻ
-Ukm.Chuyện đó liên
quan gì đến tao?_Gia Hân nhìn con bạn rõ là bà tám.
-Có liên quan chứ
sao không. Lí do là vì nó đăng mấy bức hình đó lên trang web trường, bị Thiên
Long bắt nghỉ học và chuyển ra chỗ khác sống_Hương Mai.
-Mệt quá, không phải
mấy bức hình đó sẽ làm xấu mặt anh ta sao? Cho nên Thiên Long anh ta làm vậy là
vì anh ta_Gia Hân
-Chứ không phải anh
ta lo cho mày sao?_Hương Mai
-Đầu óc đen tối! Anh
ta đời nào lo lắng đến tao mày có biết hôm qua tao phải khổ sở thế nào không
khi phải..._Gia Hân nói nửa chừng thì chợt nhận ra quá giới hạn.
-Phải làm sao?_Hương
Mai nhìn Gia Hân, miệng cười gian
-Ừ thì...Thì phải
làm việc nhà chứ sao_Gia Hân
-Mày khùng hả? Tao
đang nói chuyện Thiên Long mày lại nói về chuyện khác. Có liên quan ha!_Hương
Mai cáu.
-Ukm...Tao mệt rồi
không nói nữa_Gia Hân gục xuống bàn.
Hương Mai thấy Gia
Hân không vui cô cũng không muốn nói thêm gì, về chỗ ngồi của mình.
-Gia Hân hôm nay tớ
bao cậu và Hương Mai đi ăn quán tớ làm chịu không?_Minh Huy đã tới lớp thấy Gia
Hân buồn bực gục xuống bàn nên lên tiếng.
-Ukm.Được á_Gia Hân
tự nhiên vui trở lại.
-Tốt quá vậy chiều
nay 5h sau khi tan học đi ăn nhé_Minh Huy cười nhẹ. Cô quả thật rất giống một
đứa bé khi buồn thì ăn uống sẽ quên ngay.
-Hừ cái con ham
ăn_Hương Mai cốc nhẹ vào đầu Gia Hân. Còn Minh Huy lại xoa đầu cô nhẹ nhàng như
thể với một đứa bé bướng bỉnh nhưng cần được chăm sóc, bảo vệ.
-Nè hai người hẹn
nhau từ trước phải không? Một người thì cốc một người thì xoa. Ở đâu ra cái
kiểu ăn h**p bạn thế hả?_Gia Hân cáu. Hương Mai và Minh Huy nhìn nhau sau đó
cười vui vẻ. Gia Hân cũng cười theo:" Thật hết nói nổi với đám bạn này".
Hãy Giữ Trái Tim Anh Thật Cẩn Thận Em NhéTác giả: YuriTruyện Ngôn Tình-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi… 6h tại nhà Gia Hân-Gia Hân dậy đi đừng ngủ nữa_Tiếng mẹ Gia Hân từ dưới lầu vọng lên. 5 phút trôi qua vẫn chưa thấy động tĩnh gì, bực mình mẹ cô đi lên, mở cửa bước vào phòng cô:-Cái con bé này dậy đi_Mẹ cô quát ầm lên.-Mama à cho con 5' nữa thôi nha_Gia Hân nói sau đó kéo chăn lên đầu định ngủ tiếp thì:-Có bạn con đến chở con đi học kìa, thằng Thiên Long á_Mẹ cô nói nhấn rõ chữ Thiên Long cho cô nghe thấy. Gia Hân bật dậy vội vào làm VSCN thay đồ và bước xuống phòng ăn.-Trời ơi sao lại đến chở mình đi học nữa_Gia Hân lẩm bẩm nhưng cô ngó tới ngó lui ngó ra trước sân thì không thấy ai cả, Gia Hân quay ra nhìn mẹ cô:-Mama hết trò đùa rồi hay sao vậy?-Mẹ thấy hôm qua nói tên thằng đó ra có hiệu quả nên mẹ sử dụng...Haha công nhận rất hay_Mẹ Gia Hân nói rồi bước vào bếp. Gia Hân hậm hực:"Baba mama con đi học" Sau đó bước ra khỏi nhà. Nhờ cái chiêu độc đáo của mẹ cô mà hôm nay cô tới sớm hơn mọi khi rất nhiều.-Tanđa...Xem ai tới kìa, hôm này mày sẽ là ngôi sao của trường á_Hương Mai đứng trước cửa lớp thấy Gia Hân vào liền chọc một câu.-Khi nào mà tao chẳng được làm ngôi sao, sáng đâu không thấy nhưng u tối thì quá trời. Tao mệt rồi tụi nó muốn bàn tán sao cũng được_Gia Hân ủ rũ đi vào.-Ê mày biết chuyện gì chưa?_Hương Mai theo sau Gia Hân-Chuyện gì nữa_Gia Hân chau mày nhìn Hương Mai không quên để cặp xuống bàn. Sau đó lại nhìn bàn nhìn ghế xem có thứ gì không và cô không thấy gì cả. Đúng là rất may khi không phải dọn những thứ ghê gớm từ bọn con gái như trước nữa. Gia Hân yên tâm ngồi xuống.-Hôm bữa mày về nửa chừng nên không biết đó thôi nhỏ Nguyệt Lam xin nghỉ học và chuyển ra chỗ khác ở rồi. Từ nay không phải gặp nhỏ chướng tai gai mắt nữa_Hương Mai vui vẻ-Ukm.Chuyện đó liên quan gì đến tao?_Gia Hân nhìn con bạn rõ là bà tám.-Có liên quan chứ sao không. Lí do là vì nó đăng mấy bức hình đó lên trang web trường, bị Thiên Long bắt nghỉ học và chuyển ra chỗ khác sống_Hương Mai.-Mệt quá, không phải mấy bức hình đó sẽ làm xấu mặt anh ta sao? Cho nên Thiên Long anh ta làm vậy là vì anh ta_Gia Hân-Chứ không phải anh ta lo cho mày sao?_Hương Mai-Đầu óc đen tối! Anh ta đời nào lo lắng đến tao mày có biết hôm qua tao phải khổ sở thế nào không khi phải..._Gia Hân nói nửa chừng thì chợt nhận ra quá giới hạn.-Phải làm sao?_Hương Mai nhìn Gia Hân, miệng cười gian-Ừ thì...Thì phải làm việc nhà chứ sao_Gia Hân-Mày khùng hả? Tao đang nói chuyện Thiên Long mày lại nói về chuyện khác. Có liên quan ha!_Hương Mai cáu.-Ukm...Tao mệt rồi không nói nữa_Gia Hân gục xuống bàn.Hương Mai thấy Gia Hân không vui cô cũng không muốn nói thêm gì, về chỗ ngồi của mình.-Gia Hân hôm nay tớ bao cậu và Hương Mai đi ăn quán tớ làm chịu không?_Minh Huy đã tới lớp thấy Gia Hân buồn bực gục xuống bàn nên lên tiếng.-Ukm.Được á_Gia Hân tự nhiên vui trở lại.-Tốt quá vậy chiều nay 5h sau khi tan học đi ăn nhé_Minh Huy cười nhẹ. Cô quả thật rất giống một đứa bé khi buồn thì ăn uống sẽ quên ngay.-Hừ cái con ham ăn_Hương Mai cốc nhẹ vào đầu Gia Hân. Còn Minh Huy lại xoa đầu cô nhẹ nhàng như thể với một đứa bé bướng bỉnh nhưng cần được chăm sóc, bảo vệ.-Nè hai người hẹn nhau từ trước phải không? Một người thì cốc một người thì xoa. Ở đâu ra cái kiểu ăn h**p bạn thế hả?_Gia Hân cáu. Hương Mai và Minh Huy nhìn nhau sau đó cười vui vẻ. Gia Hân cũng cười theo:" Thật hết nói nổi với đám bạn này".