Tác giả:

-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi…

Chương 24: Bực bội

Hãy Giữ Trái Tim Anh Thật Cẩn Thận Em NhéTác giả: YuriTruyện Ngôn Tình-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi…  Những giây phút vui vẻ ngắn ngủi cũng trôi qua nhanh cuối cùng cũng phải đối mặt với những phút giây không vui.Vào giờ ra chơi, tại phòng hội trưởng:-Đến nhà tôi lấy một xấp hồ sơ ở phòng tôi để trên bàn làm việc, nó rất quan trọng nên cô lấy mau đi, cho cô 15' nếu không xong thì đừng trách_Thiên Long lạnh lùng ra lệnh.-Sao anh không tự đi mà lấy, rõ lười_Gia Hân lẩm bẩm trong miệng-Tôi lười?_Thiên Long chau mày. Những lời nói xấu anh tưởng chừng được cô nói rất nhỏ nhưng đều lọt hết vào tai anh.-Trời siêu nhân à tôi nói nhỏ vậy mà anh cũng nghe_Gia Hân ngây thơ (vô) số tội-ĐI NGAY ĐI TRƯỚC KHI TÔI BỰC_Thiên Long sức kiến nhẫn có hạn, quát ầm lên.-À được rồi_Gia Hân vội chạy đi....................................................................................................................................Gia Hân xuống taxi bước đến trước cổng nhà Thiên Long, bấm chuông. Ngay sau đó một người đàn ông lớn tuổi đi ra:-Cô là...-Cháu là osin của Thiên Long, anh ấy nói cháu lấy xấp hồ sơ trên bàn làm việc_Gia Hân miệng nói rất nhanh vẻ rất vội.-Được, vậy để tôi vào lấy, cô chờ một chút đi_Người đàn ông đó chính là quản gia Kim hôm bữa ông có việc bận nên Gia Hân không thấy.-Dạ cảm ơn bác nhiều_Gia Hân lễ phép.-Nó đây_Bác quản gia Kim đưa cho Gia Hân.Cũng vừa lúc đó trời bắt đầu mưa to. Gia Hân để xấp hồ sơ vào áo khoác, cô sợ nó bị ướt.-Cô vào nhà trú mưa đi lát hẵn đi_Quản gia Kim lo lắng nhìn Gia Hân, người cô bắt đầu ướt.-Dạ cảm ơn bác nhưng nó rất quan trọng cháu phải đưa gấp cho Thiên Long_Gia Hân nói rồi chạy đi không quên nói:"Chào bác ạ"Gia Hân vội chạy nhanh hết sức có thể, vừa nãy chờ taxi nhưng không thấy nên đành vậy. Từ nhà Thiên Long tới trường cũng không xa nhưng đủ làm người cô ướt sũng vì mưa. Gia Hân nhanh chân chạy vào phòng hội trưởng đầu thầm nghĩ:"May quá vừa về kịp"Gia Hân thấy Thiên Long đang ngồi bình thản trên ghế nhưng cũng không để ý gì thêm nói:-Nó đây_Gia Hân lấy xấp tài liệu từ áo khoác ra_ Nó bị ướt một chút để tôi làm khô cho_Nói rồi cô định mang nó ra trước quạt thì:-Không cần nữa tôi đã làm xấp khác rồi_Thiên Long nói. Gia Hân nghe xong thì cô như muốn lao đến đánh anh ngay lập tức. Rõ ràng lúc nãy nói nó rất quan trọng nên cô mới đi lấy nó gấp. Vậy mà giờ lại nói làm cái khác rồi. Đúng là coi thường công sức của người khác mà.-Vậy sao còn bắt tôi đi lấy nó? Anh có biết tôi phải lội mưa đến đây chỉ vì đưa cho anh cái thứ này_Gia Hân thật sự rất bực-Không phải cô đi là vì thời gian tôi nói sao?_Thiên Long khẽ nhếch mép-Tôi đi là vì anh nói nó rất quan trọng, tôi sợ không kịp sẽ ảnh hưởng đến anh_Gia Hân lớn tiếng, cô thật sự không chịu được nữa.-Cô lo cho tôi? Không phải cô thích tôi rồi chứ?_Thiên Long đôi môi khẽ cong lên. Gia Hân chợt giật mình khi vừa nói một câu cô không hề nghĩ với tên này lại là có ý đồ khác, vội nói:-Ai thích anh chứ, đồ điên, đồ hoang tưởng_Gia Hân nói rồi chạy đi.Thiên Long lại một lần nữa bị cô làm cho bất ngờ. Lần đầu trong đời anh bị chửi bằng những lời lẽ này chắc có lẽ anh sẽ nhớ nó suốt đời mất. Cũng thật lạ khi nghe những lời này anh lại không thấy bực ngược lại còn rất vui. Vì sao ư? Vì cô thật sự rất khác biệt: cứng đầu, bưởng bỉnh và thú vị!

 Những giây phút vui vẻ ngắn ngủi cũng trôi qua
nhanh cuối cùng cũng phải đối mặt với những phút giây không vui.

Vào giờ ra chơi, tại
phòng hội trưởng:

-Đến nhà tôi lấy một
xấp hồ sơ ở phòng tôi để trên bàn làm việc, nó rất quan trọng nên cô lấy mau
đi, cho cô 15' nếu không xong thì đừng trách_Thiên Long lạnh lùng ra lệnh.

-Sao anh không tự đi
mà lấy, rõ lười_Gia Hân lẩm bẩm trong miệng

-Tôi lười?_Thiên
Long chau mày. Những lời nói xấu anh tưởng chừng được cô nói rất nhỏ nhưng đều
lọt hết vào tai anh.

-Trời siêu nhân à
tôi nói nhỏ vậy mà anh cũng nghe_Gia Hân ngây thơ (vô) số tội

-ĐI NGAY ĐI TRƯỚC
KHI TÔI BỰC_Thiên Long sức kiến nhẫn có hạn, quát ầm lên.

-À được rồi_Gia Hân
vội chạy đi.

...................................................................................................................................

Gia Hân xuống taxi
bước đến trước cổng nhà Thiên Long, bấm chuông. Ngay sau đó một người đàn ông
lớn tuổi đi ra:

-Cô là...

-Cháu là osin của
Thiên Long, anh ấy nói cháu lấy xấp hồ sơ trên bàn làm việc_Gia Hân miệng nói
rất nhanh vẻ rất vội.

-Được, vậy để tôi
vào lấy, cô chờ một chút đi_Người đàn ông đó chính là quản gia Kim hôm bữa ông
có việc bận nên Gia Hân không thấy.

-Dạ cảm ơn bác
nhiều_Gia Hân lễ phép.

-Nó đây_Bác quản gia
Kim đưa cho Gia Hân.

Cũng vừa lúc đó trời
bắt đầu mưa to. Gia Hân để xấp hồ sơ vào áo khoác, cô sợ nó bị ướt.

-Cô vào nhà trú mưa
đi lát hẵn đi_Quản gia Kim lo lắng nhìn Gia Hân, người cô bắt đầu ướt.

-Dạ cảm ơn bác nhưng
nó rất quan trọng cháu phải đưa gấp cho Thiên Long_Gia Hân nói rồi chạy đi
không quên nói:"Chào bác ạ"

Gia Hân vội chạy
nhanh hết sức có thể, vừa nãy chờ taxi nhưng không thấy nên đành vậy. Từ nhà
Thiên Long tới trường cũng không xa nhưng đủ làm người cô ướt sũng vì mưa. Gia
Hân nhanh chân chạy vào phòng hội trưởng đầu thầm nghĩ:"May quá vừa về
kịp"

Gia Hân thấy Thiên
Long đang ngồi bình thản trên ghế nhưng cũng không để ý gì thêm nói:

-Nó đây_Gia Hân lấy
xấp tài liệu từ áo khoác ra_ Nó bị ướt một chút để tôi làm khô cho_Nói rồi cô
định mang nó ra trước quạt thì:

-Không cần nữa tôi
đã làm xấp khác rồi_Thiên Long nói. Gia Hân nghe xong thì cô như muốn lao đến
đánh anh ngay lập tức. Rõ ràng lúc nãy nói nó rất quan trọng nên cô mới đi lấy
nó gấp. Vậy mà giờ lại nói làm cái khác rồi. Đúng là coi thường công sức của
người khác mà.

-Vậy sao còn bắt tôi
đi lấy nó? Anh có biết tôi phải lội mưa đến đây chỉ vì đưa cho anh cái thứ
này_Gia Hân thật sự rất bực

-Không phải cô đi là
vì thời gian tôi nói sao?_Thiên Long khẽ nhếch mép

-Tôi đi là vì anh
nói nó rất quan trọng, tôi sợ không kịp sẽ ảnh hưởng đến anh_Gia Hân lớn tiếng,
cô thật sự không chịu được nữa.

-Cô lo cho
tôi? Không phải cô thích tôi rồi chứ?_Thiên Long đôi môi khẽ cong lên. Gia Hân chợt giật mình khi vừa nói một
câu cô không hề nghĩ với tên này lại là có ý đồ khác, vội nói:

-Ai thích anh chứ,
đồ điên, đồ hoang tưởng_Gia Hân nói rồi chạy đi.

Thiên Long lại một
lần nữa bị cô làm cho bất ngờ. Lần đầu trong đời anh bị chửi bằng những lời lẽ
này chắc có lẽ anh sẽ nhớ nó suốt đời mất. Cũng thật lạ khi nghe những lời này
anh lại không thấy bực ngược lại còn rất vui. Vì sao ư? Vì cô thật sự rất khác
biệt: cứng đầu, bưởng bỉnh và thú vị!

Hãy Giữ Trái Tim Anh Thật Cẩn Thận Em NhéTác giả: YuriTruyện Ngôn Tình-Reng...Reng...Reng_Tiếng chuông báo thức vang liên hồi. Một cô gái đang nằm ngủ trên giường bị tiếng chuông đánh thức tức mình cô đưa tay với lấy chiếc đồng hồ ném vào tường. Sau 3s chiếc đồng hồ iu vấu của cô đã tiếp đất nhẹ nhàng: "Bộp" Rồi vỡ tan tành. 5' sau một âm thanh vang lên: "Rầm!" -Gia Hân giờ này còn ngủ được sao dậy mau đi_Mẹ cô quát Nhưng cô vẫn chưa muốn rời khỏi chiếc giường thân yêu, lấy tay kéo chiếc chăn mềm mại phủ kín đầu. -Mẹ cho con 1' để xuống dưới nếu trễ thì nhịn ăn sáng_Mẹ cô bực mình nói lớn sau đó quay người bước xuống. Sau 5s thông não cô mới bật dậy, phóng như bay vào nhà tắm, VSCN, thay bộ bijama bằng bộ đồng phục trường Bright Star-ngôi trường cô đang học và không quên lấy chiếc ba lô màu xanh nhạt trước khi bước xuống. -Chào buổi sáng baba, mama_Gia Hân mỉm cười với ba mẹ cô,thuận tay lấy chiếc bánh sandwich trên bàn bỏ vào miệng ăn vội. -Chịu dậy rồi hả? Còn 5' nữa sẽ vào học chúc con may mắn_Ba cô bỏ tờ báo xuống nhìn cô mỉm cười. -Hả? Trễ vậy rồi…  Những giây phút vui vẻ ngắn ngủi cũng trôi qua nhanh cuối cùng cũng phải đối mặt với những phút giây không vui.Vào giờ ra chơi, tại phòng hội trưởng:-Đến nhà tôi lấy một xấp hồ sơ ở phòng tôi để trên bàn làm việc, nó rất quan trọng nên cô lấy mau đi, cho cô 15' nếu không xong thì đừng trách_Thiên Long lạnh lùng ra lệnh.-Sao anh không tự đi mà lấy, rõ lười_Gia Hân lẩm bẩm trong miệng-Tôi lười?_Thiên Long chau mày. Những lời nói xấu anh tưởng chừng được cô nói rất nhỏ nhưng đều lọt hết vào tai anh.-Trời siêu nhân à tôi nói nhỏ vậy mà anh cũng nghe_Gia Hân ngây thơ (vô) số tội-ĐI NGAY ĐI TRƯỚC KHI TÔI BỰC_Thiên Long sức kiến nhẫn có hạn, quát ầm lên.-À được rồi_Gia Hân vội chạy đi....................................................................................................................................Gia Hân xuống taxi bước đến trước cổng nhà Thiên Long, bấm chuông. Ngay sau đó một người đàn ông lớn tuổi đi ra:-Cô là...-Cháu là osin của Thiên Long, anh ấy nói cháu lấy xấp hồ sơ trên bàn làm việc_Gia Hân miệng nói rất nhanh vẻ rất vội.-Được, vậy để tôi vào lấy, cô chờ một chút đi_Người đàn ông đó chính là quản gia Kim hôm bữa ông có việc bận nên Gia Hân không thấy.-Dạ cảm ơn bác nhiều_Gia Hân lễ phép.-Nó đây_Bác quản gia Kim đưa cho Gia Hân.Cũng vừa lúc đó trời bắt đầu mưa to. Gia Hân để xấp hồ sơ vào áo khoác, cô sợ nó bị ướt.-Cô vào nhà trú mưa đi lát hẵn đi_Quản gia Kim lo lắng nhìn Gia Hân, người cô bắt đầu ướt.-Dạ cảm ơn bác nhưng nó rất quan trọng cháu phải đưa gấp cho Thiên Long_Gia Hân nói rồi chạy đi không quên nói:"Chào bác ạ"Gia Hân vội chạy nhanh hết sức có thể, vừa nãy chờ taxi nhưng không thấy nên đành vậy. Từ nhà Thiên Long tới trường cũng không xa nhưng đủ làm người cô ướt sũng vì mưa. Gia Hân nhanh chân chạy vào phòng hội trưởng đầu thầm nghĩ:"May quá vừa về kịp"Gia Hân thấy Thiên Long đang ngồi bình thản trên ghế nhưng cũng không để ý gì thêm nói:-Nó đây_Gia Hân lấy xấp tài liệu từ áo khoác ra_ Nó bị ướt một chút để tôi làm khô cho_Nói rồi cô định mang nó ra trước quạt thì:-Không cần nữa tôi đã làm xấp khác rồi_Thiên Long nói. Gia Hân nghe xong thì cô như muốn lao đến đánh anh ngay lập tức. Rõ ràng lúc nãy nói nó rất quan trọng nên cô mới đi lấy nó gấp. Vậy mà giờ lại nói làm cái khác rồi. Đúng là coi thường công sức của người khác mà.-Vậy sao còn bắt tôi đi lấy nó? Anh có biết tôi phải lội mưa đến đây chỉ vì đưa cho anh cái thứ này_Gia Hân thật sự rất bực-Không phải cô đi là vì thời gian tôi nói sao?_Thiên Long khẽ nhếch mép-Tôi đi là vì anh nói nó rất quan trọng, tôi sợ không kịp sẽ ảnh hưởng đến anh_Gia Hân lớn tiếng, cô thật sự không chịu được nữa.-Cô lo cho tôi? Không phải cô thích tôi rồi chứ?_Thiên Long đôi môi khẽ cong lên. Gia Hân chợt giật mình khi vừa nói một câu cô không hề nghĩ với tên này lại là có ý đồ khác, vội nói:-Ai thích anh chứ, đồ điên, đồ hoang tưởng_Gia Hân nói rồi chạy đi.Thiên Long lại một lần nữa bị cô làm cho bất ngờ. Lần đầu trong đời anh bị chửi bằng những lời lẽ này chắc có lẽ anh sẽ nhớ nó suốt đời mất. Cũng thật lạ khi nghe những lời này anh lại không thấy bực ngược lại còn rất vui. Vì sao ư? Vì cô thật sự rất khác biệt: cứng đầu, bưởng bỉnh và thú vị!

Chương 24: Bực bội