Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…
Chương 42: Bốc thăm (part 1)
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Mới bước vào lớp, tụi nó đã nghe cả lớp xôn xao- Có chuyện gì vậy? - Nó nhíu mày- Hôm nay ngày mấy? - Jin hỏi- 15 tháng 8. - Kull trả lời- Có gì à? - Ji hỏi- Ukm. 20 tháng 8 là ngày thành lập trường - Jin nói- Chuyện đó tất nhiên tớ biết - Yun gật đầu- Thế có biết là trường sẽ tổ chức đi chơi không? - Yin từ đâu chạy đến - Một ngày tốt lành nha Wendy!- Ukm. - nó gật đầu- Ê, cái tên ấy.... hình như nó thích con Wen thì phải? - Kull vuốt cằm suy nghĩ- Chính xác - Ji, Jin và Yun cùng đồng thanh- Dẹp đi - nó hừ mũi -Lộn đề tài rồi. Đi chơi sao Jin?- Ờ, trường mình luôn luôn tiếp nhận đúng 1200 học sinh thôi, sẽ phân làm 12 địa điểm cả trong nước lẫn nước ngoài, mỗi nơi đi 100 học sinh. Việc chọn địa điểm sẽ là bốc thăm. Mình đi trong một tuần, từ 20 tháng 8 đến 26 tháng 8.- WHAT???? - bốn tụi nó cùng hét- Có gì sao? - Jin bịt lỗ tai- 22 táng 8 là ngày tụi này tổ chức show diễn thời trang ở Mỹ rồi. Đi chơi thì.....- Yên tâm. Năm nào cũng có đi Mỹ hết đó. Mấy người cứ bốc thăm đi Mỹ là ok. - Jin nhún vai- Vậy ai làm thăm? - Kull lo lắng - Lỡ tụi này không bốc trúng thăm thì sao?- Lớp mình sẽ có 8 thăm đi Mỹ. Người làm thăm cho cả trường là thằng Win và anh Gin. Cứ bảo ảnh làm thăm màu đỏ sẽ là đi Mỹ đi.- Ừ ha! - nó cười - Vậy tớ lên lớp ảnh nói với ảnh đây.Nó nói rồi chạy vụt đi
Mới bước vào lớp, tụi nó đã nghe cả lớp xôn xao
- Có chuyện gì vậy? - Nó nhíu mày
- Hôm nay ngày mấy? - Jin hỏi
- 15 tháng 8. - Kull trả lời
- Có gì à? - Ji hỏi
- Ukm. 20 tháng 8 là ngày thành lập trường - Jin nói
- Chuyện đó tất nhiên tớ biết - Yun gật đầu
- Thế có biết là trường sẽ tổ chức đi chơi không? - Yin từ đâu chạy đến - Một ngày tốt lành nha Wendy!
- Ukm. - nó gật đầu
- Ê, cái tên ấy.... hình như nó thích con Wen thì phải? - Kull vuốt cằm suy nghĩ
- Chính xác - Ji, Jin và Yun cùng đồng thanh
- Dẹp đi - nó hừ mũi -Lộn đề tài rồi. Đi chơi sao Jin?
- Ờ, trường mình luôn luôn tiếp nhận đúng 1200 học sinh thôi, sẽ phân làm 12 địa điểm cả trong nước lẫn nước ngoài, mỗi nơi đi 100 học sinh. Việc chọn địa điểm sẽ là bốc thăm. Mình đi trong một tuần, từ 20 tháng 8 đến 26 tháng 8.
- WHAT???? - bốn tụi nó cùng hét
- Có gì sao? - Jin bịt lỗ tai
- 22 táng 8 là ngày tụi này tổ chức show diễn thời trang ở Mỹ rồi. Đi chơi thì.....
- Yên tâm. Năm nào cũng có đi Mỹ hết đó. Mấy người cứ bốc thăm đi Mỹ là ok. - Jin nhún vai
- Vậy ai làm thăm? - Kull lo lắng - Lỡ tụi này không bốc trúng thăm thì sao?
- Lớp mình sẽ có 8 thăm đi Mỹ. Người làm thăm cho cả trường là thằng Win và anh Gin. Cứ bảo ảnh làm thăm màu đỏ sẽ là đi Mỹ đi.
- Ừ ha! - nó cười - Vậy tớ lên lớp ảnh nói với ảnh đây.
Nó nói rồi chạy vụt đi
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Mới bước vào lớp, tụi nó đã nghe cả lớp xôn xao- Có chuyện gì vậy? - Nó nhíu mày- Hôm nay ngày mấy? - Jin hỏi- 15 tháng 8. - Kull trả lời- Có gì à? - Ji hỏi- Ukm. 20 tháng 8 là ngày thành lập trường - Jin nói- Chuyện đó tất nhiên tớ biết - Yun gật đầu- Thế có biết là trường sẽ tổ chức đi chơi không? - Yin từ đâu chạy đến - Một ngày tốt lành nha Wendy!- Ukm. - nó gật đầu- Ê, cái tên ấy.... hình như nó thích con Wen thì phải? - Kull vuốt cằm suy nghĩ- Chính xác - Ji, Jin và Yun cùng đồng thanh- Dẹp đi - nó hừ mũi -Lộn đề tài rồi. Đi chơi sao Jin?- Ờ, trường mình luôn luôn tiếp nhận đúng 1200 học sinh thôi, sẽ phân làm 12 địa điểm cả trong nước lẫn nước ngoài, mỗi nơi đi 100 học sinh. Việc chọn địa điểm sẽ là bốc thăm. Mình đi trong một tuần, từ 20 tháng 8 đến 26 tháng 8.- WHAT???? - bốn tụi nó cùng hét- Có gì sao? - Jin bịt lỗ tai- 22 táng 8 là ngày tụi này tổ chức show diễn thời trang ở Mỹ rồi. Đi chơi thì.....- Yên tâm. Năm nào cũng có đi Mỹ hết đó. Mấy người cứ bốc thăm đi Mỹ là ok. - Jin nhún vai- Vậy ai làm thăm? - Kull lo lắng - Lỡ tụi này không bốc trúng thăm thì sao?- Lớp mình sẽ có 8 thăm đi Mỹ. Người làm thăm cho cả trường là thằng Win và anh Gin. Cứ bảo ảnh làm thăm màu đỏ sẽ là đi Mỹ đi.- Ừ ha! - nó cười - Vậy tớ lên lớp ảnh nói với ảnh đây.Nó nói rồi chạy vụt đi