Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 43: Bốc thăm (part 2)

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Sáng nay cũng như sáng mọi ngày, việc Jin đi học bằng xe đạp cũng chẳng còn là đề tài bàn tán nữa rồi. Vậy mà mới vào lớp, một đề tài khác lại nổi lên: đi chơi xa.- Hôm nay là 15 tháng 8, 20 tháng 8 là kỉ niệm ngày thành lập trường ta. - bà cô nói - Cho nên chúng ta sẽ được đi chơi trong vòng 1 tuần, từ 20 tháng 8 đến 27 tháng 8. Trường ta gồm 1200 học sinh, sẽ có 12 điểm tham quan là ờ trong nước gồm có Nha Trang, Đà Lạt, Hạ Long, Vũng Tàu. Ở nước ngoài thì Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Thái Lan, Lào, Pháp, Anh và Mỹ. Các em lên đây bóc thăm để xem đi đâu. Có một điều cô muốn nói đó là nếu đi Mỹ thì các em sẽ được xem buổi trình diễn thời trang của CHERRY vào ngày 22 tháng 8. (Cherry là tên gọi chung của nhóm nó khi tụi nó ở cương vị người mẫu). Các em lên đây bốc thăm đi, từ phía dưới đi lên. - bà cô vừa dứt lời, cả lớp lại được dịp xôn xao. Ai cũng muốn đi Mỹ để xem Cherry mà không biết rằng Cherry đang đứng trước mặt tụi nó.Tám đứa tụi nó đi lên bốc thăm trước vì đây là lện của Hiệu trưởng - bác Diệp của nó. Tụi nó đã nói với bác nó về buổi rình diễn thời trang trùng ngày với lịch đi chơi cho nên bác Diệp đã chỉ cho tụi nó những lá phiếu màu hồng là những lá thăm đi Mỹ. Tụi nó đi Mỹ rồi xuất hiện trong buổi thời trang sẽ hay hơn khi đi chỗ khác rồi phải trốn sang Mỹ. Hắn và Gin là người làm phiếu nên hắn biết rõ piếu màu hồng sẽ là phiếu đi Mỹ. Thấy nó bốc thăm phiếu đi Mỹ nên hắn quyaars định đi chung với nó, hai thằng bạn thì bị nó ép đi Mỹ cùng còn Jin thì cũng đã được bác Diệp nói trước về lá phiếu hồng ấy. Tám lá phiếu được mở ra: đi Mỹ. Tám khuôn mặt lạnh lùng nở nụ cười nhẹ rồi bước về chỗ........Lớp tụi nó xôn xao về địa điểm đi. Cả lớp ai cũng tiếc nuối vì không được đi Mỹ.- Ai đi Mỹ đứng dậy cô ghi danh sách - bà cô hỏi trước (bả cũng tò mò ai sẽ đi Mỹ)Tám tụi nó đứng dậy trong ánh mắt ngỡ ngàng lẫn ghen tị của mọi người.- Ờ, rồi.... Ai đi..... - bà cô thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng cho qua. - Không biết hiệu trưởng bảo mình cho tụi kia bốc phiếu trước là vì gì thế nhỉ? - bà cô lầm bầm

Sáng nay cũng như sáng mọi ngày, việc Jin đi học bằng xe đạp cũng chẳng còn là đề tài bàn tán nữa rồi. Vậy mà mới vào lớp, một đề tài khác lại nổi lên: đi chơi xa.

- Hôm nay là 15 tháng 8, 20 tháng 8 là kỉ niệm ngày thành lập trường ta. - bà cô nói - Cho nên chúng ta sẽ được đi chơi trong vòng 1 tuần, từ 20 tháng 8 đến 27 tháng 8. Trường ta gồm 1200 học sinh, sẽ có 12 điểm tham quan là ờ trong nước gồm có Nha Trang, Đà Lạt, Hạ Long, Vũng Tàu. Ở nước ngoài thì Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Thái Lan, Lào, Pháp, Anh và Mỹ. Các em lên đây bóc thăm để xem đi đâu. Có một điều cô muốn nói đó là nếu đi Mỹ thì các em sẽ được xem buổi trình diễn thời trang của CHERRY vào ngày 22 tháng 8. (Cherry là tên gọi chung của nhóm nó khi tụi nó ở cương vị người mẫu). Các em lên đây bốc thăm đi, từ phía dưới đi lên. - bà cô vừa dứt lời, cả lớp lại được dịp xôn xao. Ai cũng muốn đi Mỹ để xem Cherry mà không biết rằng Cherry đang đứng trước mặt tụi nó.

Tám đứa tụi nó đi lên bốc thăm trước vì đây là lện của Hiệu trưởng - bác Diệp của nó. Tụi nó đã nói với bác nó về buổi rình diễn thời trang trùng ngày với lịch đi chơi cho nên bác Diệp đã chỉ cho tụi nó những lá phiếu màu hồng là những lá thăm đi Mỹ. Tụi nó đi Mỹ rồi xuất hiện trong buổi thời trang sẽ hay hơn khi đi chỗ khác rồi phải trốn sang Mỹ. Hắn và Gin là người làm phiếu nên hắn biết rõ piếu màu hồng sẽ là phiếu đi Mỹ. Thấy nó bốc thăm phiếu đi Mỹ nên hắn quyaars định đi chung với nó, hai thằng bạn thì bị nó ép đi Mỹ cùng còn Jin thì cũng đã được bác Diệp nói trước về lá phiếu hồng ấy. Tám lá phiếu được mở ra: đi Mỹ. Tám khuôn mặt lạnh lùng nở nụ cười nhẹ rồi bước về chỗ.

.......

Lớp tụi nó xôn xao về địa điểm đi. Cả lớp ai cũng tiếc nuối vì không được đi Mỹ.

- Ai đi Mỹ đứng dậy cô ghi danh sách - bà cô hỏi trước (bả cũng tò mò ai sẽ đi Mỹ)

Tám tụi nó đứng dậy trong ánh mắt ngỡ ngàng lẫn ghen tị của mọi người.

- Ờ, rồi.... Ai đi..... - bà cô thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng cho qua. - Không biết hiệu trưởng bảo mình cho tụi kia bốc phiếu trước là vì gì thế nhỉ? - bà cô lầm bầm

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Sáng nay cũng như sáng mọi ngày, việc Jin đi học bằng xe đạp cũng chẳng còn là đề tài bàn tán nữa rồi. Vậy mà mới vào lớp, một đề tài khác lại nổi lên: đi chơi xa.- Hôm nay là 15 tháng 8, 20 tháng 8 là kỉ niệm ngày thành lập trường ta. - bà cô nói - Cho nên chúng ta sẽ được đi chơi trong vòng 1 tuần, từ 20 tháng 8 đến 27 tháng 8. Trường ta gồm 1200 học sinh, sẽ có 12 điểm tham quan là ờ trong nước gồm có Nha Trang, Đà Lạt, Hạ Long, Vũng Tàu. Ở nước ngoài thì Hàn Quốc, Nhật Bản, Singapore, Thái Lan, Lào, Pháp, Anh và Mỹ. Các em lên đây bóc thăm để xem đi đâu. Có một điều cô muốn nói đó là nếu đi Mỹ thì các em sẽ được xem buổi trình diễn thời trang của CHERRY vào ngày 22 tháng 8. (Cherry là tên gọi chung của nhóm nó khi tụi nó ở cương vị người mẫu). Các em lên đây bốc thăm đi, từ phía dưới đi lên. - bà cô vừa dứt lời, cả lớp lại được dịp xôn xao. Ai cũng muốn đi Mỹ để xem Cherry mà không biết rằng Cherry đang đứng trước mặt tụi nó.Tám đứa tụi nó đi lên bốc thăm trước vì đây là lện của Hiệu trưởng - bác Diệp của nó. Tụi nó đã nói với bác nó về buổi rình diễn thời trang trùng ngày với lịch đi chơi cho nên bác Diệp đã chỉ cho tụi nó những lá phiếu màu hồng là những lá thăm đi Mỹ. Tụi nó đi Mỹ rồi xuất hiện trong buổi thời trang sẽ hay hơn khi đi chỗ khác rồi phải trốn sang Mỹ. Hắn và Gin là người làm phiếu nên hắn biết rõ piếu màu hồng sẽ là phiếu đi Mỹ. Thấy nó bốc thăm phiếu đi Mỹ nên hắn quyaars định đi chung với nó, hai thằng bạn thì bị nó ép đi Mỹ cùng còn Jin thì cũng đã được bác Diệp nói trước về lá phiếu hồng ấy. Tám lá phiếu được mở ra: đi Mỹ. Tám khuôn mặt lạnh lùng nở nụ cười nhẹ rồi bước về chỗ........Lớp tụi nó xôn xao về địa điểm đi. Cả lớp ai cũng tiếc nuối vì không được đi Mỹ.- Ai đi Mỹ đứng dậy cô ghi danh sách - bà cô hỏi trước (bả cũng tò mò ai sẽ đi Mỹ)Tám tụi nó đứng dậy trong ánh mắt ngỡ ngàng lẫn ghen tị của mọi người.- Ờ, rồi.... Ai đi..... - bà cô thoáng ngạc nhiên nhưng rồi cũng cho qua. - Không biết hiệu trưởng bảo mình cho tụi kia bốc phiếu trước là vì gì thế nhỉ? - bà cô lầm bầm

Chương 43: Bốc thăm (part 2)