Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…
Chương 86: Tỏ tình
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Vừa về đến biệt thự, hắn và nó đã chạy lên phòng. Nằm phich xuống giường nó thở dài nhớ lại chuyện lúc nãy.- Cho tôi xin lỗi........ - hắn khó nhọc mở lời. Đây là lần đầu tiên anh Windy nhà ta mở lời xin lỗi- Hazz! Không cần thiết đâu. Hiểu lầm thôi mà. Tôi với anh đâu có quan hệ gì mà anh phải xin lỗi tôi.- Ơ....... - câu nói của hắn như hàng nghìn mũi dao đâm vào tim nó- Thôi, tôi đi tắm trước đây! - nó đứng dậy và mở tủ lấy quần áo........15ph sau, nó bước ra khỏi phòng tắm thì không thấy hắn đâu. Bước xuống nhà, nó thấy hắn đang nằm ngủ trên ghế sofa. Chạy lên phòng lấy cái chăn đắp lên người hắn, nó mở cánh cửa nhỏ ở sau bếp và bước ra sân sau. Đây là một khu nhà kính được đặt nhiệt độ như ở Việt Nam để trồng hoa Lan - nó đang mang những cây hoa này từ trong vườn nhà sang đây lúc đi du học. Ngồi giữa vườn hoa, nó chợt thở dài. Nó đang xem xét thật kĩ tình cảm của nó dành cho hắn và dành cho Sasa. Nó không iết trong tim nó, ai quan trọng hơn......- Sao cậu không ngủ? - Yin bước đến ngồi cạnh nó- Sao cậu ra đây? - nó hỏi- Đi theo cậu từ nãy đến giờ. - Yin ngắt một bông hoa - Giống thật đấy!- Giống gì? - nó ngạc nhiên- Mấy bông hoa trong vườn nhà thằng Win. - Yin trả lời - Hình như từ đó đến giờ đây là lần thứ hai tớ thấy bông hoa lan kì lạ như vậy. Cánh hồng hơn các loại hoa khác và to hơn nữa.- Cậu quan sát kĩ đấy! Mà sao cậu chưa ngủ à?- Tớ không ngủ được vì nghĩ về cậu.- Không đùa đâu nhé!- Thật đấy! - Yin đổi giọng - Wendy này, tớ nói chuyện này........ Cậu....... Tớ không hiểu sao tớ đã thích cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cậu làm bạn gái tớ được không?- Không...... - nó đáp thẳng - Tớ chỉ xem cậu như là một người bạn mà thôi.- Tớ biết chắc câu trả lời là vậy mà! Cậu yêu người khác rồi phải không?- Sao cậu biết?- Nhìn ánh mắt cậu hướng về cậu ấy là tớ biết......- Nhưng cậu có biết thật không thế?- Một người mà tớ cũng quen! - Yin cười - Một người trong nhóm tụi mình.....- Nhưng tụi mình vẫn mãi là bạn tốt nhé!- Ukm.......Hắn sau cửa đã nghe hết mọi chuyện. ""Cậu ấy?" là ai?" Hắn cảm thấy hụt hẫng. "Thì ra cô ấy đã thích người khác rồi à?" - hắn nhủ thầm. "Trong nhóm tụi mình ư? Anh Gin thì không thể vì anh ấy đã có bạn gái. Su là em cô ấy (hắn biết Su là em họ của nó nhưng không biết Gin và Cin). Jin thì không thể, chắc không phải là Ken..... Vậy là Cin sao? Cũng có thể lắm chứ!" - hắn nghĩ thầm trong sự bực bội (ngu!!!!!!!!!)
Vừa về đến biệt thự, hắn và nó đã chạy lên phòng. Nằm phich xuống giường nó thở dài nhớ lại chuyện lúc nãy.
- Cho tôi xin lỗi........ - hắn khó nhọc mở lời. Đây là lần đầu tiên anh Windy nhà ta mở lời xin lỗi
- Hazz! Không cần thiết đâu. Hiểu lầm thôi mà. Tôi với anh đâu có quan hệ gì mà anh phải xin lỗi tôi.
- Ơ....... - câu nói của hắn như hàng nghìn mũi dao đâm vào tim nó
- Thôi, tôi đi tắm trước đây! - nó đứng dậy và mở tủ lấy quần áo
........
15ph sau, nó bước ra khỏi phòng tắm thì không thấy hắn đâu. Bước xuống nhà, nó thấy hắn đang nằm ngủ trên ghế sofa. Chạy lên phòng lấy cái chăn đắp lên người hắn, nó mở cánh cửa nhỏ ở sau bếp và bước ra sân sau. Đây là một khu nhà kính được đặt nhiệt độ như ở Việt Nam để trồng hoa Lan - nó đang mang những cây hoa này từ trong vườn nhà sang đây lúc đi du học. Ngồi giữa vườn hoa, nó chợt thở dài. Nó đang xem xét thật kĩ tình cảm của nó dành cho hắn và dành cho Sasa. Nó không iết trong tim nó, ai quan trọng hơn......
- Sao cậu không ngủ? - Yin bước đến ngồi cạnh nó
- Sao cậu ra đây? - nó hỏi
- Đi theo cậu từ nãy đến giờ. - Yin ngắt một bông hoa - Giống thật đấy!
- Giống gì? - nó ngạc nhiên
- Mấy bông hoa trong vườn nhà thằng Win. - Yin trả lời - Hình như từ đó đến giờ đây là lần thứ hai tớ thấy bông hoa lan kì lạ như vậy. Cánh hồng hơn các loại hoa khác và to hơn nữa.
- Cậu quan sát kĩ đấy! Mà sao cậu chưa ngủ à?
- Tớ không ngủ được vì nghĩ về cậu.
- Không đùa đâu nhé!
- Thật đấy! - Yin đổi giọng - Wendy này, tớ nói chuyện này........ Cậu....... Tớ không hiểu sao tớ đã thích cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cậu làm bạn gái tớ được không?
- Không...... - nó đáp thẳng - Tớ chỉ xem cậu như là một người bạn mà thôi.
- Tớ biết chắc câu trả lời là vậy mà! Cậu yêu người khác rồi phải không?
- Sao cậu biết?
- Nhìn ánh mắt cậu hướng về cậu ấy là tớ biết......
- Nhưng cậu có biết thật không thế?
- Một người mà tớ cũng quen! - Yin cười - Một người trong nhóm tụi mình.....
- Nhưng tụi mình vẫn mãi là bạn tốt nhé!
- Ukm.......
Hắn sau cửa đã nghe hết mọi chuyện. ""Cậu ấy?" là ai?" Hắn cảm thấy hụt hẫng. "Thì ra cô ấy đã thích người khác rồi à?" - hắn nhủ thầm. "Trong nhóm tụi mình ư? Anh Gin thì không thể vì anh ấy đã có bạn gái. Su là em cô ấy (hắn biết Su là em họ của nó nhưng không biết Gin và Cin). Jin thì không thể, chắc không phải là Ken..... Vậy là Cin sao? Cũng có thể lắm chứ!" - hắn nghĩ thầm trong sự bực bội (ngu!!!!!!!!!)
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Vừa về đến biệt thự, hắn và nó đã chạy lên phòng. Nằm phich xuống giường nó thở dài nhớ lại chuyện lúc nãy.- Cho tôi xin lỗi........ - hắn khó nhọc mở lời. Đây là lần đầu tiên anh Windy nhà ta mở lời xin lỗi- Hazz! Không cần thiết đâu. Hiểu lầm thôi mà. Tôi với anh đâu có quan hệ gì mà anh phải xin lỗi tôi.- Ơ....... - câu nói của hắn như hàng nghìn mũi dao đâm vào tim nó- Thôi, tôi đi tắm trước đây! - nó đứng dậy và mở tủ lấy quần áo........15ph sau, nó bước ra khỏi phòng tắm thì không thấy hắn đâu. Bước xuống nhà, nó thấy hắn đang nằm ngủ trên ghế sofa. Chạy lên phòng lấy cái chăn đắp lên người hắn, nó mở cánh cửa nhỏ ở sau bếp và bước ra sân sau. Đây là một khu nhà kính được đặt nhiệt độ như ở Việt Nam để trồng hoa Lan - nó đang mang những cây hoa này từ trong vườn nhà sang đây lúc đi du học. Ngồi giữa vườn hoa, nó chợt thở dài. Nó đang xem xét thật kĩ tình cảm của nó dành cho hắn và dành cho Sasa. Nó không iết trong tim nó, ai quan trọng hơn......- Sao cậu không ngủ? - Yin bước đến ngồi cạnh nó- Sao cậu ra đây? - nó hỏi- Đi theo cậu từ nãy đến giờ. - Yin ngắt một bông hoa - Giống thật đấy!- Giống gì? - nó ngạc nhiên- Mấy bông hoa trong vườn nhà thằng Win. - Yin trả lời - Hình như từ đó đến giờ đây là lần thứ hai tớ thấy bông hoa lan kì lạ như vậy. Cánh hồng hơn các loại hoa khác và to hơn nữa.- Cậu quan sát kĩ đấy! Mà sao cậu chưa ngủ à?- Tớ không ngủ được vì nghĩ về cậu.- Không đùa đâu nhé!- Thật đấy! - Yin đổi giọng - Wendy này, tớ nói chuyện này........ Cậu....... Tớ không hiểu sao tớ đã thích cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên. Cậu làm bạn gái tớ được không?- Không...... - nó đáp thẳng - Tớ chỉ xem cậu như là một người bạn mà thôi.- Tớ biết chắc câu trả lời là vậy mà! Cậu yêu người khác rồi phải không?- Sao cậu biết?- Nhìn ánh mắt cậu hướng về cậu ấy là tớ biết......- Nhưng cậu có biết thật không thế?- Một người mà tớ cũng quen! - Yin cười - Một người trong nhóm tụi mình.....- Nhưng tụi mình vẫn mãi là bạn tốt nhé!- Ukm.......Hắn sau cửa đã nghe hết mọi chuyện. ""Cậu ấy?" là ai?" Hắn cảm thấy hụt hẫng. "Thì ra cô ấy đã thích người khác rồi à?" - hắn nhủ thầm. "Trong nhóm tụi mình ư? Anh Gin thì không thể vì anh ấy đã có bạn gái. Su là em cô ấy (hắn biết Su là em họ của nó nhưng không biết Gin và Cin). Jin thì không thể, chắc không phải là Ken..... Vậy là Cin sao? Cũng có thể lắm chứ!" - hắn nghĩ thầm trong sự bực bội (ngu!!!!!!!!!)