Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…
Chương 87: Tôi thích em.... Điều đó là thật lòng
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Sáng hôm sau...... Trong bệnh viện.....- Ui da!!!! Đau đầu quá! - Kull từ từ mở mắt. Nhìn xung quanh, biết mình đang ở trong bệnh viện với hai con heo còn ngáy o o (Ji và Yun). Nhỏ bỗng nhiên nhìn thấy một tên con trai đang ngủ gục bên cạnh giường mình, tay vẫn nắm chặt tay nhỏ:- Uả, Anh Quân? Sao lại...... - nhỏ nhíu mày nhớ lại chuyện tối qua...... "Anh Quân yêu mày..." - lời nói của Oanh vẫn còn văng vặng trong đầu nó.- Không bao giờ có chuyện đó đâu! - nhỏ lắc đầu rồi gỡ tay ra và bước ra ban công.- Uả, cậu tỉnh rồi hả Kull! - Jin chạy đến- Jin hả? - nhỏ mỉm cười - Đến chăm vợ à?- Đâu có, tối qua tớ ở đây mà. Tớ mới đi mua bữa sáng cho bốn người đây!- Vậy cậu giải thích cho tớ về cái vật thể lạ ở cạnh giường tớ cái....... - nhỏ hất mặt- HAHAHA! Vật thể lạ gì? - Jin ôm bụng cười sằng sặc - Ken mà! Tối hôm qua thằng đó thức nguyên đêm ngồi cạnh cậu chờ cậu tỉnh. Đến lúc tớ dậy tớ mới bắt cậu ấy ngủ một chút đấy! Lúc ấy là 5h. Câu ấy mới ngủ được hơn một tiếng. Cho cậu ấy ngủ thêm chút nữa đi!- Hừ........ Sao hôm nay tốt đột xuất vậy? Bộ nhỏ nào cũng vậy nên mới thức được đến 5h sáng à?- Cậu hiểu lầm rồi! - Jin giải thích - Hồi đó đến giờ cậu ấy chưa bao giờ như thế! Quen nhiều nhỏ rồi nhưng đây là lần đầu cậu ấy thức canh cho một đứa con gái không phải bạn gái đấy. Có nhiều nhỉ nhập viện vì bị hội đồng tôi quen hotboy nhưng cậu ấy không quan tâ, ở nhà ngủ rất chi là tỉnh. Chắc cậu ấy thích cậu thật đấy!- Thích hả? - nhỏ nhìn xa xăm - Thích tôi hay dùng tôi là vật dùng qua đường? Hạng người lăng nhăng thay bồ như thay áo ấy thì đừng bao gi ờ tôi tin lần nữa.- Em nói gì vậy? - Ken từ trong bước ra - Em bảo tôi chỉ xem em là vật qua đường hay sao? Em có biết cảm giác của tôi không mà em nói vậy?- Thì sao? - nhỏ nhếch mép- TÔI THÍCH EM..... DIỀU ĐÓ LÀ THẬT LÒNG! - Ken lay vai nhỏ - EM HIỂU CHỨ? (Sao anh này dễ nói câu yêu thế nhở?)- HIỂU SAO? TÔI HIỂU. TÔI RẤT HIỂU...... HẠNG CON TRAI CÁC ANH THÍCH THÌ QUEN, KHÔNG THÍCH NỮA THÌ BỎ....... TÔI ĐÃ BỊ LỪA MỘT LẦN RỒI CHO NÊN SẼ KHÔNG CÓ LẦN THỨ HAI NỮA ĐÂU!!!!!! - Nhỏ nói rồi bỏ đi, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.- Ơ....... - Jin và Ken cùng đồng thanh
Sáng hôm sau...... Trong bệnh viện.....
- Ui da!!!! Đau đầu quá! - Kull từ từ mở mắt. Nhìn xung quanh, biết mình đang ở trong bệnh viện với hai con heo còn ngáy o o (Ji và Yun). Nhỏ bỗng nhiên nhìn thấy một tên con trai đang ngủ gục bên cạnh giường mình, tay vẫn nắm chặt tay nhỏ:
- Uả, Anh Quân? Sao lại...... - nhỏ nhíu mày nhớ lại chuyện tối qua...... "Anh Quân yêu mày..." - lời nói của Oanh vẫn còn văng vặng trong đầu nó.
- Không bao giờ có chuyện đó đâu! - nhỏ lắc đầu rồi gỡ tay ra và bước ra ban công.
- Uả, cậu tỉnh rồi hả Kull! - Jin chạy đến
- Jin hả? - nhỏ mỉm cười - Đến chăm vợ à?
- Đâu có, tối qua tớ ở đây mà. Tớ mới đi mua bữa sáng cho bốn người đây!
- Vậy cậu giải thích cho tớ về cái vật thể lạ ở cạnh giường tớ cái....... - nhỏ hất mặt
- HAHAHA! Vật thể lạ gì? - Jin ôm bụng cười sằng sặc - Ken mà! Tối hôm qua thằng đó thức nguyên đêm ngồi cạnh cậu chờ cậu tỉnh. Đến lúc tớ dậy tớ mới bắt cậu ấy ngủ một chút đấy! Lúc ấy là 5h. Câu ấy mới ngủ được hơn một tiếng. Cho cậu ấy ngủ thêm chút nữa đi!
- Hừ........ Sao hôm nay tốt đột xuất vậy? Bộ nhỏ nào cũng vậy nên mới thức được đến 5h sáng à?
- Cậu hiểu lầm rồi! - Jin giải thích - Hồi đó đến giờ cậu ấy chưa bao giờ như thế! Quen nhiều nhỏ rồi nhưng đây là lần đầu cậu ấy thức canh cho một đứa con gái không phải bạn gái đấy. Có nhiều nhỉ nhập viện vì bị hội đồng tôi quen hotboy nhưng cậu ấy không quan tâ, ở nhà ngủ rất chi là tỉnh. Chắc cậu ấy thích cậu thật đấy!
- Thích hả? - nhỏ nhìn xa xăm - Thích tôi hay dùng tôi là vật dùng qua đường? Hạng người lăng nhăng thay bồ như thay áo ấy thì đừng bao gi ờ tôi tin lần nữa.
- Em nói gì vậy? - Ken từ trong bước ra - Em bảo tôi chỉ xem em là vật qua đường hay sao? Em có biết cảm giác của tôi không mà em nói vậy?
- Thì sao? - nhỏ nhếch mép
- TÔI THÍCH EM..... DIỀU ĐÓ LÀ THẬT LÒNG! - Ken lay vai nhỏ - EM HIỂU CHỨ? (Sao anh này dễ nói câu yêu thế nhở?)
- HIỂU SAO? TÔI HIỂU. TÔI RẤT HIỂU...... HẠNG CON TRAI CÁC ANH THÍCH THÌ QUEN, KHÔNG THÍCH NỮA THÌ BỎ....... TÔI ĐÃ BỊ LỪA MỘT LẦN RỒI CHO NÊN SẼ KHÔNG CÓ LẦN THỨ HAI NỮA ĐÂU!!!!!! - Nhỏ nói rồi bỏ đi, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.
- Ơ....... - Jin và Ken cùng đồng thanh
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Sáng hôm sau...... Trong bệnh viện.....- Ui da!!!! Đau đầu quá! - Kull từ từ mở mắt. Nhìn xung quanh, biết mình đang ở trong bệnh viện với hai con heo còn ngáy o o (Ji và Yun). Nhỏ bỗng nhiên nhìn thấy một tên con trai đang ngủ gục bên cạnh giường mình, tay vẫn nắm chặt tay nhỏ:- Uả, Anh Quân? Sao lại...... - nhỏ nhíu mày nhớ lại chuyện tối qua...... "Anh Quân yêu mày..." - lời nói của Oanh vẫn còn văng vặng trong đầu nó.- Không bao giờ có chuyện đó đâu! - nhỏ lắc đầu rồi gỡ tay ra và bước ra ban công.- Uả, cậu tỉnh rồi hả Kull! - Jin chạy đến- Jin hả? - nhỏ mỉm cười - Đến chăm vợ à?- Đâu có, tối qua tớ ở đây mà. Tớ mới đi mua bữa sáng cho bốn người đây!- Vậy cậu giải thích cho tớ về cái vật thể lạ ở cạnh giường tớ cái....... - nhỏ hất mặt- HAHAHA! Vật thể lạ gì? - Jin ôm bụng cười sằng sặc - Ken mà! Tối hôm qua thằng đó thức nguyên đêm ngồi cạnh cậu chờ cậu tỉnh. Đến lúc tớ dậy tớ mới bắt cậu ấy ngủ một chút đấy! Lúc ấy là 5h. Câu ấy mới ngủ được hơn một tiếng. Cho cậu ấy ngủ thêm chút nữa đi!- Hừ........ Sao hôm nay tốt đột xuất vậy? Bộ nhỏ nào cũng vậy nên mới thức được đến 5h sáng à?- Cậu hiểu lầm rồi! - Jin giải thích - Hồi đó đến giờ cậu ấy chưa bao giờ như thế! Quen nhiều nhỏ rồi nhưng đây là lần đầu cậu ấy thức canh cho một đứa con gái không phải bạn gái đấy. Có nhiều nhỉ nhập viện vì bị hội đồng tôi quen hotboy nhưng cậu ấy không quan tâ, ở nhà ngủ rất chi là tỉnh. Chắc cậu ấy thích cậu thật đấy!- Thích hả? - nhỏ nhìn xa xăm - Thích tôi hay dùng tôi là vật dùng qua đường? Hạng người lăng nhăng thay bồ như thay áo ấy thì đừng bao gi ờ tôi tin lần nữa.- Em nói gì vậy? - Ken từ trong bước ra - Em bảo tôi chỉ xem em là vật qua đường hay sao? Em có biết cảm giác của tôi không mà em nói vậy?- Thì sao? - nhỏ nhếch mép- TÔI THÍCH EM..... DIỀU ĐÓ LÀ THẬT LÒNG! - Ken lay vai nhỏ - EM HIỂU CHỨ? (Sao anh này dễ nói câu yêu thế nhở?)- HIỂU SAO? TÔI HIỂU. TÔI RẤT HIỂU...... HẠNG CON TRAI CÁC ANH THÍCH THÌ QUEN, KHÔNG THÍCH NỮA THÌ BỎ....... TÔI ĐÃ BỊ LỪA MỘT LẦN RỒI CHO NÊN SẼ KHÔNG CÓ LẦN THỨ HAI NỮA ĐÂU!!!!!! - Nhỏ nói rồi bỏ đi, hai hàng nước mắt lăn dài trên má.- Ơ....... - Jin và Ken cùng đồng thanh