Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…
Chương 141: Cuộc tranh cử "Chiếc ghế vàng" (part 9)
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Vòng hai chính thức bắt đầu.......... - Sam nói từ tốn- HOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO! Tất cả những kẻ bị thương lúc nãy nếu như tỉnh rồi thì cũng có thể ra xem trận chiến- Đánh hết sức mình vào............ - David nói- BẮT ĐẦU............. - Sam vừa dứt lời, bốn thanh kiếm bạc đã vang lên những tiếng kêu rất "vui tai" - ĐÁNH HẾT SỨC ĐI...............- Được........... - Nó và hắn đồng thanh..............Ba mươi phút sau- Hộc........ Khá lắm......... Sau bốn năm sống ẩn mà em vẫn có thể điêu luyện như vậy........ - Sam nhìn nó- Chị cũng vậy thôi......... - Nó cười nhẹ- Khá lắm nhóc............ - David đưa ngón tay cái lên- Anh......... - Hắn hất mặt- Tiếp đi............ - Nó nóiCả bốn người lại xông vào nhau. Nhưng đâu ai để rằng nó không thể cầm kiếm bằng tay phải nên đã đổi sang tay trái, và vết thương ở cổ tay của nó đã bị mở miệng và máu bắt đầu chảy ra.- Á!!!!!!! - Nó nhăn mặt và ôm cổ tay- WENDY!!!!!!!!!!!!!!!! - Hắn thấy nó khuỵu xuống liền quăng kiếm và chạy đến bên nó- Không được............... - Nó đẩy hắn ra - Còn trận đấu.............- ĐỨNG DẬY WIN!!!!!!!!!! - Sam hét - EM KHÔNG ĐƯỢC NHƯ THẾ...................- TRONG TRẬN CHIẾN KHÔNG ĐƯỢC PHÉP SƠ HỞ.............. - David không nương tay tặng cho hắn một nhát"Keng..........."Hai thanh kiếm động vào nhau- Anh nghĩ em chịu thua à?????????????? - Nó dùng kiếm đỡ lạiBất chợt, nó bỗng đứng dậy, tháo hai viên ngọc trên hai thanh kiếm ra. Bỗng dưng từ chỗ tay kiếm, hai con dao lam hiện ra dưới ánh nhìn sững sốt của mọi người.... Nó vẫn bình thản lắp hai viên ngọc vao lưỡi dao. bỗng dưng hai con dao phát ra một ánh sáng rất kì lạ.........- Đến lượt em phản kháng đây............. - Nó hất hàm rồi ném hai con dao đó thẳng vào chỗ Sam và David đang đứng. Chưa kịp định thần và bị thứ ánh sáng trên hai con dao làm chói mắt.......- Á!!!!!!!!!!! - Sam và David đều hét lên. Hai con dao đều sượt qua bả vai của họ.- Em thắng......... - Nó nhếch mép - Nhưng mà em chẳng muốn làm chức cao......... Như cũ đi...............- Hớ.......... - Đến lúc này Sam và David mới hoàn hồn - Em.................- Dạ sao.................. - Nó tròn mắt - Á!!!!!!!!!!!!!!!! - Nó bỗng thấy đầu mình choáng váng. Nó hét lên rồi ngất đi- EM.............. EM LÀ WENDY HAY LÀ MOON VẬY HẢ?????????????? - Hắn chạy đến bên nó rồi hỏi- WENDY!!!!!!!!!!!!!!! - Cả đám chạy đến
- Vòng hai chính thức bắt đầu.......... - Sam nói từ tốn
- HOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO! Tất cả những kẻ bị thương lúc nãy nếu như tỉnh rồi thì cũng có thể ra xem trận chiến
- Đánh hết sức mình vào............ - David nói
- BẮT ĐẦU............. - Sam vừa dứt lời, bốn thanh kiếm bạc đã vang lên những tiếng kêu rất "vui tai" - ĐÁNH HẾT SỨC ĐI...............
- Được........... - Nó và hắn đồng thanh
..............
Ba mươi phút sau
- Hộc........ Khá lắm......... Sau bốn năm sống ẩn mà em vẫn có thể điêu luyện như vậy........ - Sam nhìn nó
- Chị cũng vậy thôi......... - Nó cười nhẹ
- Khá lắm nhóc............ - David đưa ngón tay cái lên
- Anh......... - Hắn hất mặt
- Tiếp đi............ - Nó nói
Cả bốn người lại xông vào nhau. Nhưng đâu ai để rằng nó không thể cầm kiếm bằng tay phải nên đã đổi sang tay trái, và vết thương ở cổ tay của nó
đã bị mở miệng và máu bắt đầu chảy ra.
- Á!!!!!!! - Nó nhăn mặt và ôm cổ tay
- WENDY!!!!!!!!!!!!!!!! - Hắn thấy nó khuỵu xuống liền quăng kiếm và chạy đến bên nó
- Không được............... - Nó đẩy hắn ra - Còn trận đấu.............
- ĐỨNG DẬY WIN!!!!!!!!!! - Sam hét - EM KHÔNG ĐƯỢC NHƯ THẾ...................
- TRONG TRẬN CHIẾN KHÔNG ĐƯỢC PHÉP SƠ HỞ.............. - David không nương tay tặng cho hắn một nhát
"Keng..........."
Hai thanh kiếm động vào nhau
- Anh nghĩ em chịu thua à?????????????? - Nó dùng kiếm đỡ lại
Bất chợt, nó bỗng đứng dậy, tháo hai viên ngọc trên hai thanh kiếm ra. Bỗng dưng từ chỗ tay kiếm, hai con dao lam hiện ra dưới ánh nhìn sững sốt
của mọi người.... Nó vẫn bình thản lắp hai viên ngọc vao lưỡi dao. bỗng
dưng hai con dao phát ra một ánh sáng rất kì lạ.........
- Đến lượt em phản kháng đây............. - Nó hất hàm rồi ném hai con dao đó thẳng vào chỗ Sam và David đang
đứng. Chưa kịp định thần và bị thứ ánh sáng trên hai con dao làm chói
mắt.......
- Á!!!!!!!!!!! - Sam và David đều hét lên. Hai con dao đều sượt qua bả vai của họ.
- Em thắng......... - Nó nhếch mép - Nhưng mà em chẳng muốn làm chức cao......... Như cũ đi...............
- Hớ.......... - Đến lúc này Sam và David mới hoàn hồn - Em.................
- Dạ sao.................. - Nó tròn mắt - Á!!!!!!!!!!!!!!!! - Nó bỗng thấy đầu mình choáng váng. Nó hét lên rồi ngất đi
- EM.............. EM LÀ WENDY HAY LÀ MOON VẬY HẢ?????????????? - Hắn chạy đến bên nó rồi hỏi
- WENDY!!!!!!!!!!!!!!! - Cả đám chạy đến
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Vòng hai chính thức bắt đầu.......... - Sam nói từ tốn- HOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO! Tất cả những kẻ bị thương lúc nãy nếu như tỉnh rồi thì cũng có thể ra xem trận chiến- Đánh hết sức mình vào............ - David nói- BẮT ĐẦU............. - Sam vừa dứt lời, bốn thanh kiếm bạc đã vang lên những tiếng kêu rất "vui tai" - ĐÁNH HẾT SỨC ĐI...............- Được........... - Nó và hắn đồng thanh..............Ba mươi phút sau- Hộc........ Khá lắm......... Sau bốn năm sống ẩn mà em vẫn có thể điêu luyện như vậy........ - Sam nhìn nó- Chị cũng vậy thôi......... - Nó cười nhẹ- Khá lắm nhóc............ - David đưa ngón tay cái lên- Anh......... - Hắn hất mặt- Tiếp đi............ - Nó nóiCả bốn người lại xông vào nhau. Nhưng đâu ai để rằng nó không thể cầm kiếm bằng tay phải nên đã đổi sang tay trái, và vết thương ở cổ tay của nó đã bị mở miệng và máu bắt đầu chảy ra.- Á!!!!!!! - Nó nhăn mặt và ôm cổ tay- WENDY!!!!!!!!!!!!!!!! - Hắn thấy nó khuỵu xuống liền quăng kiếm và chạy đến bên nó- Không được............... - Nó đẩy hắn ra - Còn trận đấu.............- ĐỨNG DẬY WIN!!!!!!!!!! - Sam hét - EM KHÔNG ĐƯỢC NHƯ THẾ...................- TRONG TRẬN CHIẾN KHÔNG ĐƯỢC PHÉP SƠ HỞ.............. - David không nương tay tặng cho hắn một nhát"Keng..........."Hai thanh kiếm động vào nhau- Anh nghĩ em chịu thua à?????????????? - Nó dùng kiếm đỡ lạiBất chợt, nó bỗng đứng dậy, tháo hai viên ngọc trên hai thanh kiếm ra. Bỗng dưng từ chỗ tay kiếm, hai con dao lam hiện ra dưới ánh nhìn sững sốt của mọi người.... Nó vẫn bình thản lắp hai viên ngọc vao lưỡi dao. bỗng dưng hai con dao phát ra một ánh sáng rất kì lạ.........- Đến lượt em phản kháng đây............. - Nó hất hàm rồi ném hai con dao đó thẳng vào chỗ Sam và David đang đứng. Chưa kịp định thần và bị thứ ánh sáng trên hai con dao làm chói mắt.......- Á!!!!!!!!!!! - Sam và David đều hét lên. Hai con dao đều sượt qua bả vai của họ.- Em thắng......... - Nó nhếch mép - Nhưng mà em chẳng muốn làm chức cao......... Như cũ đi...............- Hớ.......... - Đến lúc này Sam và David mới hoàn hồn - Em.................- Dạ sao.................. - Nó tròn mắt - Á!!!!!!!!!!!!!!!! - Nó bỗng thấy đầu mình choáng váng. Nó hét lên rồi ngất đi- EM.............. EM LÀ WENDY HAY LÀ MOON VẬY HẢ?????????????? - Hắn chạy đến bên nó rồi hỏi- WENDY!!!!!!!!!!!!!!! - Cả đám chạy đến