Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 142: Quyết định đi du học

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Ủa...... Em đang ở đâu đây? - Nó từ từ mở mắt- Wendy....... - David chạy đến bên nó - Em sao rồi?- Sao em có duyên với bệnh viện vậy hả? - Sam gắt- Chị....... Sao chị lại nói vậy......... - Hắn lườm Sam- Cái thằng này............. Giờ có bạn gái nên không xem chị ra gì nữa à????????? - Sam trợn tròn mắt nhìn thằng em trai- Thôi....... Hai chị em nhà này..... - David xua tay - Em đấy.... Chấp con nít làm gì.......- Anh nói ai là con nít vậy hả????????/ - Hắn quắc mắt nhìn David- Thôi.......... Xin ba người........ Ba người ra khỏi phòng giùm em....... - Nó xua tay- Sao vậy?????? - Hắn vùng vằng - Em............ nỡ lòng nào đuổi anh????????- Anh............ nỡ lòng nào............. - Nó tủm tỉm cười - Ở lại đây nhìn em thay quần áo????????- Có gì đâu.......... Em làm như............ Anh chưa nhìn thấy em........ vậy vậy đó á........... - Hắn trêu ngươi*bốp bốp*- Mày vừa nói gì? Nói lại thử xem??????? - David đấm hắn hai phát - Mày đã làm gì em tao????????- Thôi anh......... - Sam giữ David lại - Đang ở trong bệnh viện đấy........- Em buông anh ra......... Thằng em của em nó bất trị rồi.......... - David hất tay Sam- Anh........... - Nó bật dậy - Yêu cầu cả ba bước ra khỏi phòng em gấp........ Are you understand?????????- Nhóc hãy đợi đấy........ - David hậm hực kéo tay Sam--------------------------------------------- Có chuyện gì không? Anh đi chậm thôi.............. - Sam bị David kéo ngược ra thì hét toáng lên- Không đi chậm được.......... - David hằm hằm- ĐỨNG LẠI!!!!!!!!!!!!!! - Sam hét lên - Anh đừng có giận thằng Win rồi trút lên đầu em- Anh......... - David chợt nhận ra mình vừa động vào sát thủ bậc nhất hành tinh - một trong hai người con gái mà anh sợ phải chọc giận nhất (nó và Sam)- Anh gì mà anh........... - Sam hậm hực- Thôi mà.......... Cho anh xin lỗi........ Là anh giận quá mất khôn..........- Em sẽ tha lỗi cho anh với điều kiện............ Bỏ qua chuyện thằng Win........... - Sam khoát tay- Không được! - David giậm chân- Vậy thì thôi....... - Sam giả vờ giận dỗi bước đi- Ơ thôi........ Được............ - David ỉu xìu (cái đồ dại gái)- Vậy có được hơn không.......... Giờ anh muốn gì? - Sam mỉm cười- Em có thấy............ Wen hình như sắp nhớ lại mọi chuyện rồi không?- Ukm.......- Em có thấy......... Từ ngày về nước, từ ngày gặp lại thằng Windy........ Con Wen nó nhập viện vì ngất xỉu và đau đầu không?- Ukm..........- Em có thấy...........- Rồi rồi....... Thấy rồi.......... Giờ anh muốn gì?- Anh sẽ xin nội cho con bé............. Đi du học lại............- Vì sao cơ chứ??????- Anh muốn con bé cách xa thằng Windy cho đến khi nào con bé nhớ được tất cả mọi chuyện và nó sẽ phải có thể đối mặt với chuyện ấy.........- Tuỳ anh.... Em không có ý kiến.... - Sam nhún vai bước đi - Nhưng em thật sự không muốn con bé phải đi du học đâu............... Tất cả mọi người đều không nỡ xa con bé............. Nhưng tuỳ vào quyết định của nội thôi.

- Ủa...... Em đang ở đâu đây? - Nó từ từ mở mắt

- Wendy....... - David chạy đến bên nó - Em sao rồi?

- Sao em có duyên với bệnh viện vậy hả? - Sam gắt

- Chị....... Sao chị lại nói vậy......... - Hắn lườm Sam

- Cái thằng này............. Giờ có bạn gái nên không xem chị ra gì nữa à????????? - Sam trợn tròn mắt nhìn thằng em trai

- Thôi....... Hai chị em nhà này..... - David xua tay - Em đấy.... Chấp con nít làm gì.......

- Anh nói ai là con nít vậy hả????????/ - Hắn quắc mắt nhìn David

- Thôi.......... Xin ba người........ Ba người ra khỏi phòng giùm em....... - Nó xua tay

- Sao vậy?????? - Hắn vùng vằng - Em............ nỡ lòng nào đuổi anh????????

- Anh............ nỡ lòng nào............. - Nó tủm tỉm cười - Ở lại đây nhìn em thay quần áo????????

- Có gì đâu.......... Em làm như............ Anh chưa nhìn thấy em........ vậy vậy đó á........... - Hắn trêu ngươi

*bốp bốp*

- Mày vừa nói gì? Nói lại thử xem??????? - David đấm hắn hai phát - Mày đã làm gì em tao????????

- Thôi anh......... - Sam giữ David lại - Đang ở trong bệnh viện đấy........

- Em buông anh ra......... Thằng em của em nó bất trị rồi.......... - David hất tay Sam

- Anh........... - Nó bật dậy - Yêu cầu cả ba bước ra khỏi phòng em gấp........ Are you understand?????????

- Nhóc hãy đợi đấy........ - David hậm hực kéo tay Sam

--------------------------------------------

- Có chuyện gì không? Anh đi chậm thôi.............. - Sam bị David kéo ngược ra thì hét toáng lên

- Không đi chậm được.......... - David hằm hằm

- ĐỨNG LẠI!!!!!!!!!!!!!! - Sam hét lên - Anh đừng có giận thằng Win rồi trút lên đầu em

- Anh......... - David chợt nhận ra mình vừa động vào sát thủ bậc nhất
hành tinh - một trong hai người con gái mà anh sợ phải chọc giận nhất
(nó và Sam)

- Anh gì mà anh........... - Sam hậm hực

- Thôi mà.......... Cho anh xin lỗi........ Là anh giận quá mất khôn..........

- Em sẽ tha lỗi cho anh với điều kiện............ Bỏ qua chuyện thằng Win........... - Sam khoát tay

- Không được! - David giậm chân

- Vậy thì thôi....... - Sam giả vờ giận dỗi bước đi

- Ơ thôi........ Được............ - David ỉu xìu (cái đồ dại gái)

- Vậy có được hơn không.......... Giờ anh muốn gì? - Sam mỉm cười

- Em có thấy............ Wen hình như sắp nhớ lại mọi chuyện rồi không?

- Ukm.......

- Em có thấy......... Từ ngày về nước, từ ngày gặp lại thằng Windy........ Con Wen nó nhập viện vì ngất xỉu và đau đầu không?

- Ukm..........

- Em có thấy...........

- Rồi rồi....... Thấy rồi.......... Giờ anh muốn gì?

- Anh sẽ xin nội cho con bé............. Đi du học lại............

- Vì sao cơ chứ??????

- Anh muốn con bé cách xa thằng Windy cho đến khi nào con bé nhớ được tất cả mọi chuyện và nó sẽ phải có thể đối mặt với chuyện ấy.........

-
Tuỳ anh.... Em không có ý kiến.... - Sam nhún vai bước đi - Nhưng em
thật sự không muốn con bé phải đi du học đâu............... Tất cả mọi
người đều không nỡ xa con bé............. Nhưng tuỳ vào quyết định của
nội thôi.

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Ủa...... Em đang ở đâu đây? - Nó từ từ mở mắt- Wendy....... - David chạy đến bên nó - Em sao rồi?- Sao em có duyên với bệnh viện vậy hả? - Sam gắt- Chị....... Sao chị lại nói vậy......... - Hắn lườm Sam- Cái thằng này............. Giờ có bạn gái nên không xem chị ra gì nữa à????????? - Sam trợn tròn mắt nhìn thằng em trai- Thôi....... Hai chị em nhà này..... - David xua tay - Em đấy.... Chấp con nít làm gì.......- Anh nói ai là con nít vậy hả????????/ - Hắn quắc mắt nhìn David- Thôi.......... Xin ba người........ Ba người ra khỏi phòng giùm em....... - Nó xua tay- Sao vậy?????? - Hắn vùng vằng - Em............ nỡ lòng nào đuổi anh????????- Anh............ nỡ lòng nào............. - Nó tủm tỉm cười - Ở lại đây nhìn em thay quần áo????????- Có gì đâu.......... Em làm như............ Anh chưa nhìn thấy em........ vậy vậy đó á........... - Hắn trêu ngươi*bốp bốp*- Mày vừa nói gì? Nói lại thử xem??????? - David đấm hắn hai phát - Mày đã làm gì em tao????????- Thôi anh......... - Sam giữ David lại - Đang ở trong bệnh viện đấy........- Em buông anh ra......... Thằng em của em nó bất trị rồi.......... - David hất tay Sam- Anh........... - Nó bật dậy - Yêu cầu cả ba bước ra khỏi phòng em gấp........ Are you understand?????????- Nhóc hãy đợi đấy........ - David hậm hực kéo tay Sam--------------------------------------------- Có chuyện gì không? Anh đi chậm thôi.............. - Sam bị David kéo ngược ra thì hét toáng lên- Không đi chậm được.......... - David hằm hằm- ĐỨNG LẠI!!!!!!!!!!!!!! - Sam hét lên - Anh đừng có giận thằng Win rồi trút lên đầu em- Anh......... - David chợt nhận ra mình vừa động vào sát thủ bậc nhất hành tinh - một trong hai người con gái mà anh sợ phải chọc giận nhất (nó và Sam)- Anh gì mà anh........... - Sam hậm hực- Thôi mà.......... Cho anh xin lỗi........ Là anh giận quá mất khôn..........- Em sẽ tha lỗi cho anh với điều kiện............ Bỏ qua chuyện thằng Win........... - Sam khoát tay- Không được! - David giậm chân- Vậy thì thôi....... - Sam giả vờ giận dỗi bước đi- Ơ thôi........ Được............ - David ỉu xìu (cái đồ dại gái)- Vậy có được hơn không.......... Giờ anh muốn gì? - Sam mỉm cười- Em có thấy............ Wen hình như sắp nhớ lại mọi chuyện rồi không?- Ukm.......- Em có thấy......... Từ ngày về nước, từ ngày gặp lại thằng Windy........ Con Wen nó nhập viện vì ngất xỉu và đau đầu không?- Ukm..........- Em có thấy...........- Rồi rồi....... Thấy rồi.......... Giờ anh muốn gì?- Anh sẽ xin nội cho con bé............. Đi du học lại............- Vì sao cơ chứ??????- Anh muốn con bé cách xa thằng Windy cho đến khi nào con bé nhớ được tất cả mọi chuyện và nó sẽ phải có thể đối mặt với chuyện ấy.........- Tuỳ anh.... Em không có ý kiến.... - Sam nhún vai bước đi - Nhưng em thật sự không muốn con bé phải đi du học đâu............... Tất cả mọi người đều không nỡ xa con bé............. Nhưng tuỳ vào quyết định của nội thôi.

Chương 142: Quyết định đi du học