Hôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị…
Chương 23: Huynh đánh muội
Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Khi nàng tỉnh dậy trời đã tối,nàng đi tới phòng hắn,nàng muốn giải thích với hắn nhưng cuối cùng lại không thấy mà người nàng thấy lại là Triệu Ái Lan.Thấy Âu Nguyệt Nhu bước tới mình Triệu Ái Lan cao ngạo mỉm cười khiến nàng không biết làm sao."Thế nào,ngươi tin ta chưa,nơi lòng hắn chỉ có ta nên hắn sẽ không tin ngươi đâu,ngươi hiểu rồi phải không?"_Cô mỉm cười nói.Nàng giật mình thì ra là thế,thì ra là vì không yêu nên không tin. Nàng mỉm cười cay đắng rốt cuộc tại sao lại như thế."Tỷ tại sao lại đối xử với muội như thế...muội không muốn thật sự không muốn..."_Nàng xúc động nhảy tới lắc bả vai cô ta.Bỗng nhiên cánh cửa mở ra,hắn bước vào thanh âm âm trầm vang lên:"Buông nàng ấy ra."_Hắn liếc nhìn nàng.Nàng giật mình,hắn lại dùng giọng nói này nói với nàng sao,nàng đau lòng nơi tận trái tim này,một vết máu lại rỉ ra mất rồi.Nhìn nàng như thế,Triệu Ái Lan nang khóe mắt ngấn nước nhìn hắn và nàng rồi nói."Là muội sai,muội không nên tới đây,muội phải đi!"_Nói xong cô tả xốc chăn lên muốn bước xuống giường,hắn voiij vàng kéo co vào trong chăn nói""Là Tuyết Nhu sai,nàng đừng khóc,ta sẽ bắt nàng ấy xin lỗi nàng"_Nói xong hắn quay sang liếc sang nhìn nàng nói."Xin lỗi nàng ấy!"_Âm thanh đó vang lên như một tảng đá rơi vào tìm nàng,nặng nề,đau đớn."Muội không xin lỗi,muội không sai...muội thật sự không làm...là tỷ ấy...là tỷ ấy hại..."_Nàng nức nở nói nhưng chưa nói xong thì một bên má nàng đã nóng đỏ lên...huynh ấy đánh nàng...
Khi nàng tỉnh dậy trời đã tối,nàng đi tới phòng hắn,nàng muốn giải thích với hắn nhưng cuối cùng lại không thấy mà người nàng thấy lại là Triệu Ái Lan.
Thấy Âu Nguyệt Nhu bước tới mình Triệu Ái Lan cao ngạo mỉm cười khiến nàng không biết làm sao.
"Thế nào,ngươi tin ta chưa,nơi lòng hắn chỉ có ta nên hắn sẽ không tin ngươi đâu,ngươi hiểu rồi phải không?"_Cô mỉm cười nói.
Nàng giật mình thì ra là thế,thì ra là vì không yêu nên không tin. Nàng mỉm cười cay đắng rốt cuộc tại sao lại như thế.
"Tỷ tại sao lại đối xử với muội như thế...muội không muốn thật sự không muốn..."_Nàng xúc động nhảy tới lắc bả vai cô ta.
Bỗng nhiên cánh cửa mở ra,hắn bước vào thanh âm âm trầm vang lên:
"Buông nàng ấy ra."_Hắn liếc nhìn nàng.
Nàng giật mình,hắn lại dùng giọng nói này nói với nàng sao,nàng đau lòng nơi tận trái tim này,một vết máu lại rỉ ra mất rồi.Nhìn nàng như thế,Triệu Ái Lan nang khóe mắt ngấn nước nhìn hắn và nàng rồi nói.
"Là muội sai,muội không nên tới đây,muội phải đi!"_Nói xong cô tả xốc chăn lên muốn bước xuống giường,hắn voiij vàng kéo co vào trong chăn nói"
"Là Tuyết Nhu sai,nàng đừng khóc,ta sẽ bắt nàng ấy xin lỗi nàng"_Nói xong hắn quay sang liếc sang nhìn nàng nói.
"Xin lỗi nàng ấy!"_Âm thanh đó vang lên như một tảng đá rơi vào tìm nàng,nặng nề,đau đớn.
"Muội không xin lỗi,muội không sai...muội thật sự không làm...là tỷ ấy...là tỷ ấy hại..."_Nàng nức nở nói nhưng chưa nói xong thì một bên má nàng đã nóng đỏ lên...huynh ấy đánh nàng...
Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Khi nàng tỉnh dậy trời đã tối,nàng đi tới phòng hắn,nàng muốn giải thích với hắn nhưng cuối cùng lại không thấy mà người nàng thấy lại là Triệu Ái Lan.Thấy Âu Nguyệt Nhu bước tới mình Triệu Ái Lan cao ngạo mỉm cười khiến nàng không biết làm sao."Thế nào,ngươi tin ta chưa,nơi lòng hắn chỉ có ta nên hắn sẽ không tin ngươi đâu,ngươi hiểu rồi phải không?"_Cô mỉm cười nói.Nàng giật mình thì ra là thế,thì ra là vì không yêu nên không tin. Nàng mỉm cười cay đắng rốt cuộc tại sao lại như thế."Tỷ tại sao lại đối xử với muội như thế...muội không muốn thật sự không muốn..."_Nàng xúc động nhảy tới lắc bả vai cô ta.Bỗng nhiên cánh cửa mở ra,hắn bước vào thanh âm âm trầm vang lên:"Buông nàng ấy ra."_Hắn liếc nhìn nàng.Nàng giật mình,hắn lại dùng giọng nói này nói với nàng sao,nàng đau lòng nơi tận trái tim này,một vết máu lại rỉ ra mất rồi.Nhìn nàng như thế,Triệu Ái Lan nang khóe mắt ngấn nước nhìn hắn và nàng rồi nói."Là muội sai,muội không nên tới đây,muội phải đi!"_Nói xong cô tả xốc chăn lên muốn bước xuống giường,hắn voiij vàng kéo co vào trong chăn nói""Là Tuyết Nhu sai,nàng đừng khóc,ta sẽ bắt nàng ấy xin lỗi nàng"_Nói xong hắn quay sang liếc sang nhìn nàng nói."Xin lỗi nàng ấy!"_Âm thanh đó vang lên như một tảng đá rơi vào tìm nàng,nặng nề,đau đớn."Muội không xin lỗi,muội không sai...muội thật sự không làm...là tỷ ấy...là tỷ ấy hại..."_Nàng nức nở nói nhưng chưa nói xong thì một bên má nàng đã nóng đỏ lên...huynh ấy đánh nàng...