Tác giả:

Hôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị…

Chương 24: Khóc...Muội hận huynh!

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Chát!!!Âm thanh trong treo nhưng gay gắt vang len khiến không gian yên lặng đến bất ngờ,hắn thế nhưng mất khống chế tát nàng.Sững sờ chính là hành động hiện tại của mọi người, tâm trạng mọi người khác nhau,nàng bàng hoàng đau đớn,hắn giật mình sửng sốt,cô ta tâm trạng hả hê.Hắn nhìn đôi tay mình...hắn vừa làm gì...lần đầu tiên hắn đánh nàng lại vì cô gái khác...nhìn nàng thương tâm hắn giật mình sửng sốt,nơi bàn tay hắn còn dính máu nơi khóe môi nàng chảy ra...thật sự sao!..."Muội...ta..."-hắn ray rứt nhìn ánh mắt sửng sờ,đau đớn của nàng nhìn hắn,tại sao hắn lại làm như thế với nàng.Nàng ngơ ngác,hắn đánh nàng,tim nàng sụp đỗ,nơi đó như có lỗ hổng khiến nàng đau đến nghẹt thở. Nàng mỉm cười cay đắng,hóa ra là thế,hóa ra chán ghét mình đến thế ư."Huynh vì tỷ ấy thà không tin ta,thà đánh ta cũng muốn bảo vệ tình yêu của huynh như thế...huynh chưa từng nghe ta nói,đáng lẽ ta nên không ngu ngốc tin huynh yêu ta...ngu ngốc a...thật ngu ngốc..."_Nàng cười cay đắng,nước mắt lại không theo sai khiến của nàng mà cứ rơi.Hắn nhìn nàng như thế,tim đau lắm,hắn lại 1 lần nửa gây tổn thương nàng,hắn muốn bước tới kéo nàng ôm vào lòng nhưng nàng lạnh nhạt tránh ra,quay đầu nhìn hắn một cái rồi nói."Được ta đi...ngươi hãy nhớ mãi mãi ta hận ngươi!.."_Nàng quay lưng chạy đi,hắn giật mình,sợ hãi,nàng rời đi rồi,bỏ rơi hắn,hận hắn,tất cả chỉ là do hắn gây ra thôi,hắn phải làm sao đây,hắn sợ hãi chạy ra ngoài tìm kiếm nàng,còn Triệu Ái Lan mỉm cười nói với tên ám vệ bảo vệ hắn:"Ngươi mau đi tìm tiểu thư,chủ tử ra lệnh giết."Tên ám vệ lo lắng nhưng lại nghĩ cô ta vừa từ phòng chủ tử ra chắc là đúng vậy vì thế dẫn các ám vệ khác đi thực thi mẹnh lệnh.

Chát!!!

Âm thanh trong treo nhưng gay gắt vang len khiến không gian yên lặng đến bất ngờ,hắn thế nhưng mất khống chế tát nàng.

Sững sờ chính là hành động hiện tại của mọi người, tâm trạng mọi người khác nhau,nàng bàng hoàng đau đớn,hắn giật mình sửng sốt,cô ta tâm trạng hả hê.

Hắn nhìn đôi tay mình...hắn vừa làm gì...lần đầu tiên hắn đánh nàng lại vì cô gái khác...nhìn nàng thương tâm hắn giật mình sửng sốt,nơi bàn tay hắn còn dính máu nơi khóe môi nàng chảy ra...thật sự sao!...

"Muội...ta..."-hắn ray rứt nhìn ánh mắt sửng sờ,đau đớn của nàng nhìn hắn,tại sao hắn lại làm như thế với nàng.

Nàng ngơ ngác,hắn đánh nàng,tim nàng sụp đỗ,nơi đó như có lỗ hổng khiến nàng đau đến nghẹt thở. Nàng mỉm cười cay đắng,hóa ra là thế,hóa ra chán ghét mình đến thế ư.

"Huynh vì tỷ ấy thà không tin ta,thà đánh ta cũng muốn bảo vệ tình yêu của huynh như thế...huynh chưa từng nghe ta nói,đáng lẽ ta nên không ngu ngốc tin huynh yêu ta...ngu ngốc a...thật ngu ngốc..."_Nàng cười cay đắng,nước mắt lại không theo sai khiến của nàng mà cứ rơi.Hắn nhìn nàng như thế,tim đau lắm,hắn lại 1 lần nửa gây tổn thương nàng,hắn muốn bước tới kéo nàng ôm vào lòng nhưng nàng lạnh nhạt tránh ra,quay đầu nhìn hắn một cái rồi nói.

"Được ta đi...ngươi hãy nhớ mãi mãi ta hận ngươi!.."_Nàng quay lưng chạy đi,hắn giật mình,sợ hãi,nàng rời đi rồi,bỏ rơi hắn,hận hắn,tất cả chỉ là do hắn gây ra thôi,hắn phải làm sao đây,hắn sợ hãi chạy ra ngoài tìm kiếm nàng,còn Triệu Ái Lan mỉm cười nói với tên ám vệ bảo vệ hắn:"Ngươi mau đi tìm tiểu thư,chủ tử ra lệnh giết."Tên ám vệ lo lắng nhưng lại nghĩ cô ta vừa từ phòng chủ tử ra chắc là đúng vậy vì thế dẫn các ám vệ khác đi thực thi mẹnh lệnh.

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Chát!!!Âm thanh trong treo nhưng gay gắt vang len khiến không gian yên lặng đến bất ngờ,hắn thế nhưng mất khống chế tát nàng.Sững sờ chính là hành động hiện tại của mọi người, tâm trạng mọi người khác nhau,nàng bàng hoàng đau đớn,hắn giật mình sửng sốt,cô ta tâm trạng hả hê.Hắn nhìn đôi tay mình...hắn vừa làm gì...lần đầu tiên hắn đánh nàng lại vì cô gái khác...nhìn nàng thương tâm hắn giật mình sửng sốt,nơi bàn tay hắn còn dính máu nơi khóe môi nàng chảy ra...thật sự sao!..."Muội...ta..."-hắn ray rứt nhìn ánh mắt sửng sờ,đau đớn của nàng nhìn hắn,tại sao hắn lại làm như thế với nàng.Nàng ngơ ngác,hắn đánh nàng,tim nàng sụp đỗ,nơi đó như có lỗ hổng khiến nàng đau đến nghẹt thở. Nàng mỉm cười cay đắng,hóa ra là thế,hóa ra chán ghét mình đến thế ư."Huynh vì tỷ ấy thà không tin ta,thà đánh ta cũng muốn bảo vệ tình yêu của huynh như thế...huynh chưa từng nghe ta nói,đáng lẽ ta nên không ngu ngốc tin huynh yêu ta...ngu ngốc a...thật ngu ngốc..."_Nàng cười cay đắng,nước mắt lại không theo sai khiến của nàng mà cứ rơi.Hắn nhìn nàng như thế,tim đau lắm,hắn lại 1 lần nửa gây tổn thương nàng,hắn muốn bước tới kéo nàng ôm vào lòng nhưng nàng lạnh nhạt tránh ra,quay đầu nhìn hắn một cái rồi nói."Được ta đi...ngươi hãy nhớ mãi mãi ta hận ngươi!.."_Nàng quay lưng chạy đi,hắn giật mình,sợ hãi,nàng rời đi rồi,bỏ rơi hắn,hận hắn,tất cả chỉ là do hắn gây ra thôi,hắn phải làm sao đây,hắn sợ hãi chạy ra ngoài tìm kiếm nàng,còn Triệu Ái Lan mỉm cười nói với tên ám vệ bảo vệ hắn:"Ngươi mau đi tìm tiểu thư,chủ tử ra lệnh giết."Tên ám vệ lo lắng nhưng lại nghĩ cô ta vừa từ phòng chủ tử ra chắc là đúng vậy vì thế dẫn các ám vệ khác đi thực thi mẹnh lệnh.

Chương 24: Khóc...Muội hận huynh!