Hôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị…
Chương 25: Tai nạn
Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Nàng thương tâm chạy lạc vô cánh rừng,là nàng quá đa tình ư,tịa sao lại đối xử như thế với nàng,nàng bất ngờ cất tiếng hát,tiếng hát trong màn đêm âm u vừa thương tâm lại khiến nơi trái tim người nghe đau đớn.Như hoa, như mộngLà cuộc tương phùng ngắn ngủi của đôi taMưa bụi triền miên...Giọt lệ yên chi nhẹ rơi vào khoé miệngTrầm ngâm nghe tiếng gió, lòng quặn đauHồi ức khắc vào mảnh trăng khuyếtNỗi sầu tư lặng lẽ, khó được trùng phùngChìm vào giấc mộng cuồng si...Kiếp này đã không còn tìm kiếmDung nhan đã mất đi để lại tiếng thở dàiLãnh đạm hoá thành một cuộc vuiQuá khứ chỉ còn hoa trước mộngCô đơn vẽ uyên ương ngóng đợiLà tự em vẫn đa tình...Tâm tình không hiểu được, người tiều tuỵTan biến trong làn mưa mờ khuất...Tiếng hát trong veo lại thê lương ấy cuối cúng cũng giúp hắn tìm thấy nàng nhưng khi hắn cách nàng một khoảng không xa thì tiếng hát ấy lại im bặt,chuyện gì xảy ra,tim hắn co rút bất ngờ khiến hắn lo lắng chạy nhanh tới nhưng chính mắt hắn lại thấy ở nơi đó,ám vệ của hắn cầm thanh kiến dính đầy máu tươi đứng đó,còn bóng dáng nàng lại nằm bất động nơi đó,sự sống mỏng như tơ lụa dần xa nàng.
Nàng thương tâm chạy lạc vô cánh rừng,là nàng quá đa tình ư,tịa sao lại đối xử như thế với nàng,nàng bất ngờ cất tiếng hát,tiếng hát trong màn đêm âm u vừa thương tâm lại khiến nơi trái tim người nghe đau đớn.
Như hoa, như mộng
Là cuộc tương phùng ngắn ngủi của đôi ta
Mưa bụi triền miên...
Giọt lệ yên chi nhẹ rơi vào khoé miệng
Trầm ngâm nghe tiếng gió, lòng quặn đau
Hồi ức khắc vào mảnh trăng khuyết
Nỗi sầu tư lặng lẽ, khó được trùng phùng
Chìm vào giấc mộng cuồng si...
Kiếp này đã không còn tìm kiếm
Dung nhan đã mất đi để lại tiếng thở dài
Lãnh đạm hoá thành một cuộc vui
Quá khứ chỉ còn hoa trước mộng
Cô đơn vẽ uyên ương ngóng đợi
Là tự em vẫn đa tình...
Tâm tình không hiểu được, người tiều tuỵ
Tan biến trong làn mưa mờ khuất...
Tiếng hát trong veo lại thê lương ấy cuối cúng cũng giúp hắn tìm thấy nàng nhưng khi hắn cách nàng một khoảng không xa thì tiếng hát ấy lại im bặt,chuyện gì xảy ra,tim hắn co rút bất ngờ khiến hắn lo lắng chạy nhanh tới nhưng chính mắt hắn lại thấy ở nơi đó,ám vệ của hắn cầm thanh kiến dính đầy máu tươi đứng đó,còn bóng dáng nàng lại nằm bất động nơi đó,sự sống mỏng như tơ lụa dần xa nàng.
Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Nàng thương tâm chạy lạc vô cánh rừng,là nàng quá đa tình ư,tịa sao lại đối xử như thế với nàng,nàng bất ngờ cất tiếng hát,tiếng hát trong màn đêm âm u vừa thương tâm lại khiến nơi trái tim người nghe đau đớn.Như hoa, như mộngLà cuộc tương phùng ngắn ngủi của đôi taMưa bụi triền miên...Giọt lệ yên chi nhẹ rơi vào khoé miệngTrầm ngâm nghe tiếng gió, lòng quặn đauHồi ức khắc vào mảnh trăng khuyếtNỗi sầu tư lặng lẽ, khó được trùng phùngChìm vào giấc mộng cuồng si...Kiếp này đã không còn tìm kiếmDung nhan đã mất đi để lại tiếng thở dàiLãnh đạm hoá thành một cuộc vuiQuá khứ chỉ còn hoa trước mộngCô đơn vẽ uyên ương ngóng đợiLà tự em vẫn đa tình...Tâm tình không hiểu được, người tiều tuỵTan biến trong làn mưa mờ khuất...Tiếng hát trong veo lại thê lương ấy cuối cúng cũng giúp hắn tìm thấy nàng nhưng khi hắn cách nàng một khoảng không xa thì tiếng hát ấy lại im bặt,chuyện gì xảy ra,tim hắn co rút bất ngờ khiến hắn lo lắng chạy nhanh tới nhưng chính mắt hắn lại thấy ở nơi đó,ám vệ của hắn cầm thanh kiến dính đầy máu tươi đứng đó,còn bóng dáng nàng lại nằm bất động nơi đó,sự sống mỏng như tơ lụa dần xa nàng.