Tác giả:

Buổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở…

Chương 33

Gạt Lệ Cho EmTác giả: Vân Sơ TìnhTruyện Ngôn TìnhBuổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở… Sự thật chứng minh, Tần Xa Lôi nói được làm được, một tháng liên tiếp tôi tận lực tránh anh ta, nhưng tôi khống chế được bản thân mình, còn anh ta thì tôi chịu.Một tháng này ngày nào cũng có điện hoa, mỗi ngày còn là một loại. Riêng khoản kí tên nhận thôi cũng đủ khiến tôi sái cổ tay rồi.Có lẽ là do tôi từ chối mọi lời mời của anh ta, cho nên bất kể cuộc xã giao nào có tôi, thể nào anh ta cũng xuất hiện.Có lẽ vì tôi không nhận bất kì món quà nào từ anh ta, cho nên lễ vật được nâng cấp dần, một cái sổ đỏ của cả tòa nhà cao cấp “đính kèm” với một trăm đóa hoa hồng được gửi đến văn phòng tôi, mẹ nó, tôi sắp quỳ rạp trên mặt đất lăn lộn lạy lục anh ta rồi.Từ tận đáy lòng, tôi cảm thấy anh ta đúng là âm hồn bất tán, có điều mọi hành động của anh ta rất đúng mực, khiến người ta chỉ thấy phong lưu chứ không hạ lưu, thấy cuồng dại chứ không đến mức quấy rối. Huống hồ, trong vụ hợp đồng với Tần thị, Bắc Cực Tinh, phải nói là Bắc Cựu Tinh bởi vì tôi nên đã thiếu nợ người ta rất nhiều ơn nghĩa.Bảo Nhân nhìn tôi cầm quyển sổ đỏ, nó nói: “Tiểu Sở, không phải mày muốn giết người đấy chứ?”Tôi rầu rĩ đá cửa phòng làm việc: “Không, tao muốn tự sát.”Trở lại văn phòng, tôi kéo cái nơ trên hộp quà, một tháng rồi, mỗi món quà đều có thiệp chúc, hơn nữa, trên đó đều gi một cái tên – Sở Nhi.Anh ta cũng gọi tôi là Sở Nhi?! Cái tên này ngay cả người nhà tôi cũng không gọi, trừ Sở Ninh, tôi chưa gặp bất kì ai gọi tôi như thế.Giữa trưa, tôi đang chuẩn bị đi ăn cơm cùng Sở Ninh, Sở Ninh lại gọi điện báo có việc gấp phải đi Mĩ, hiện giờ đã ở sân bay rồi, nửa tiếng nữa sẽ làm thủ tục.Tôi dặn anh nhớ dùng bữa đúng giờ, chú ý nghỉ ngơi, luôn luôn giữ ấm cho chân, blah blah blah… Thượng vàng hạ cám gì cũng nói hết, cuối cùng tôi tự nhận ra, hình như tôi giống mẹ anh hơn. Sau đó tôi quyết định ngậm miệng, nói một câu cụt lủn: “Thuận buồm xuôi gió.”Trước khi tắt điện thoại, Sở Ninh đột nhiên buông một câu: “Sở Nhi, đừng rời xa anh.”Không đợi tôi trả lời, anh đã ngắt máy.Quá bất ngờ, tôi thả di động xuống, chẳng biết phải làm thế nào.

Sự thật chứng minh, Tần Xa Lôi nói được làm được, một tháng liên tiếp tôi tận lực tránh anh ta, nhưng tôi khống chế được bản thân mình, còn anh ta thì tôi chịu.

Một tháng này ngày nào cũng có điện hoa, mỗi ngày còn là một loại. Riêng khoản kí tên nhận thôi cũng đủ khiến tôi sái cổ tay rồi.

Có lẽ là do tôi từ chối mọi lời mời của anh ta, cho nên bất kể cuộc xã giao nào có tôi, thể nào anh ta cũng xuất hiện.

Có lẽ vì tôi không nhận bất kì món quà nào từ anh ta, cho nên lễ vật được nâng cấp dần, một cái sổ đỏ của cả tòa nhà cao cấp “đính kèm” với một trăm đóa hoa hồng được gửi đến văn phòng tôi, mẹ nó, tôi sắp quỳ rạp trên mặt đất lăn lộn lạy lục anh ta rồi.

Từ tận đáy lòng, tôi cảm thấy anh ta đúng là âm hồn bất tán, có điều mọi hành động của anh ta rất đúng mực, khiến người ta chỉ thấy phong lưu chứ không hạ lưu, thấy cuồng dại chứ không đến mức quấy rối. Huống hồ, trong vụ hợp đồng với Tần thị, Bắc Cực Tinh, phải nói là Bắc Cựu Tinh bởi vì tôi nên đã thiếu nợ người ta rất nhiều ơn nghĩa.

Bảo Nhân nhìn tôi cầm quyển sổ đỏ, nó nói: “Tiểu Sở, không phải mày muốn giết người đấy chứ?”

Tôi rầu rĩ đá cửa phòng làm việc: “Không, tao muốn tự sát.”

Trở lại văn phòng, tôi kéo cái nơ trên hộp quà, một tháng rồi, mỗi món quà đều có thiệp chúc, hơn nữa, trên đó đều gi một cái tên – Sở Nhi.

Anh ta cũng gọi tôi là Sở Nhi?! Cái tên này ngay cả người nhà tôi cũng không gọi, trừ Sở Ninh, tôi chưa gặp bất kì ai gọi tôi như thế.

Giữa trưa, tôi đang chuẩn bị đi ăn cơm cùng Sở Ninh, Sở Ninh lại gọi điện báo có việc gấp phải đi Mĩ, hiện giờ đã ở sân bay rồi, nửa tiếng nữa sẽ làm thủ tục.

Tôi dặn anh nhớ dùng bữa đúng giờ, chú ý nghỉ ngơi, luôn luôn giữ ấm cho chân, blah blah blah… Thượng vàng hạ cám gì cũng nói hết, cuối cùng tôi tự nhận ra, hình như tôi giống mẹ anh hơn. Sau đó tôi quyết định ngậm miệng, nói một câu cụt lủn: “Thuận buồm xuôi gió.”

Trước khi tắt điện thoại, Sở Ninh đột nhiên buông một câu: “Sở Nhi, đừng rời xa anh.”

Không đợi tôi trả lời, anh đã ngắt máy.

Quá bất ngờ, tôi thả di động xuống, chẳng biết phải làm thế nào.

Gạt Lệ Cho EmTác giả: Vân Sơ TìnhTruyện Ngôn TìnhBuổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở… Sự thật chứng minh, Tần Xa Lôi nói được làm được, một tháng liên tiếp tôi tận lực tránh anh ta, nhưng tôi khống chế được bản thân mình, còn anh ta thì tôi chịu.Một tháng này ngày nào cũng có điện hoa, mỗi ngày còn là một loại. Riêng khoản kí tên nhận thôi cũng đủ khiến tôi sái cổ tay rồi.Có lẽ là do tôi từ chối mọi lời mời của anh ta, cho nên bất kể cuộc xã giao nào có tôi, thể nào anh ta cũng xuất hiện.Có lẽ vì tôi không nhận bất kì món quà nào từ anh ta, cho nên lễ vật được nâng cấp dần, một cái sổ đỏ của cả tòa nhà cao cấp “đính kèm” với một trăm đóa hoa hồng được gửi đến văn phòng tôi, mẹ nó, tôi sắp quỳ rạp trên mặt đất lăn lộn lạy lục anh ta rồi.Từ tận đáy lòng, tôi cảm thấy anh ta đúng là âm hồn bất tán, có điều mọi hành động của anh ta rất đúng mực, khiến người ta chỉ thấy phong lưu chứ không hạ lưu, thấy cuồng dại chứ không đến mức quấy rối. Huống hồ, trong vụ hợp đồng với Tần thị, Bắc Cực Tinh, phải nói là Bắc Cựu Tinh bởi vì tôi nên đã thiếu nợ người ta rất nhiều ơn nghĩa.Bảo Nhân nhìn tôi cầm quyển sổ đỏ, nó nói: “Tiểu Sở, không phải mày muốn giết người đấy chứ?”Tôi rầu rĩ đá cửa phòng làm việc: “Không, tao muốn tự sát.”Trở lại văn phòng, tôi kéo cái nơ trên hộp quà, một tháng rồi, mỗi món quà đều có thiệp chúc, hơn nữa, trên đó đều gi một cái tên – Sở Nhi.Anh ta cũng gọi tôi là Sở Nhi?! Cái tên này ngay cả người nhà tôi cũng không gọi, trừ Sở Ninh, tôi chưa gặp bất kì ai gọi tôi như thế.Giữa trưa, tôi đang chuẩn bị đi ăn cơm cùng Sở Ninh, Sở Ninh lại gọi điện báo có việc gấp phải đi Mĩ, hiện giờ đã ở sân bay rồi, nửa tiếng nữa sẽ làm thủ tục.Tôi dặn anh nhớ dùng bữa đúng giờ, chú ý nghỉ ngơi, luôn luôn giữ ấm cho chân, blah blah blah… Thượng vàng hạ cám gì cũng nói hết, cuối cùng tôi tự nhận ra, hình như tôi giống mẹ anh hơn. Sau đó tôi quyết định ngậm miệng, nói một câu cụt lủn: “Thuận buồm xuôi gió.”Trước khi tắt điện thoại, Sở Ninh đột nhiên buông một câu: “Sở Nhi, đừng rời xa anh.”Không đợi tôi trả lời, anh đã ngắt máy.Quá bất ngờ, tôi thả di động xuống, chẳng biết phải làm thế nào.

Chương 33