Tác giả:

Buổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở…

Chương 34

Gạt Lệ Cho EmTác giả: Vân Sơ TìnhTruyện Ngôn TìnhBuổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở… Sở Ninh đã đi được hai tuần, vẫn chưa định ngày về, tôi cuống quá, đành gọi điện đến công ty tìm. Từ lúc kết hôn đến nay, tôi chưa từng gọi đến công ty của anh. Cuối cùng tôi cũng thấy, cuộc điện thoại này giống như kiểm tra hành tung của Sở Ninh vậy.Lúc trước giao vụ Tần thị cho Bảo Nhân, một là để tránh phải tiếp xúc với Tần Xa Lôi, hai là vì muốn có thêm thời gian ở bên Sở Ninh. Nhưng ai ngờ Sở Ninh lại xuất ngoại, đúng là chẳng nể mặt tôi chút nào!Vốn là tôi cũng muốn được xuất ngoại đi chơi, nhưng mà lúc cầm quyển hướng dẫn du lịch trên tay, nhìn những cảnh sắc rực rỡ trong ảnh, tự nhiên mọi hứng thú đều tắt ngỏm. Thế nên cuộc sống của tôi là hằng ngày biếng nhác ở nhà, ẩn dật hơn cư sĩ.Tuần đầu tiên, tôi đưa bốn tập bản thảo đến nhà xuất bản, Lão Chu tổng biên hoảng sợ, còn hỏi có phải tôi và Sở Ninh có vấn đề gì không mà đột nhiên sử dụng chiêu thức “liều mạng làm việc để quên đi thương đau”. Tôi chưa kịp cảm động vì sự quan tâm của Lão Chu, ông ấy phun thêm một câu: “Hừm, cùng lắm là cháu và anh Sở phát sinh mâu thuẫn, vậy thì tương lai của chúng ta sau này phải làm thế nào….”Tôi muốn ngửa mặt lên trời hét thật to quá đi mất!!!Tuần thứ hai, ngay cả bản thảo tôi cũng chẳng viết được chữ nào, tôi bắt đầu chơi mấy trò chơi: xếp hình, chiếm đảo, tiên kiếm, kỉ niệm kì thú, đại phú hào, kỉ nguyên đồ đá, CS… Từ điện tử cầm tay đến game trên internet, ngay cả mạt chược cũng không tha, thậm chí sau đó, tôi còn bắt Bảo Nhân đến cùng chơi Contra, Super Mario…Tuần thứ ba, mấy trò chơi đã không còn sức quyến rũ với tôi nữa, đồng thời trong đầu tôi bắt đầu hình thành ý niệm giận Sở Ninh, rời tôi đi lâu như vậy, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có. Mỗi ngày tôi đều ngồi trên chiếc sô pha quen thuộc, bắt đầu đấu tranh tư tưởng. Cùng lúc đó là ý nghĩ muốn lập tức chạy sang Mỹ tìm Sở Ninh. Đồng thời mãnh liệt tự phê phán chính mình, không chịu thua kém, chẳng qua chỉ là một người đàn ông thôi, có giỏi thì đi luôn đi!Đệch! Rút cuộc tôi hạ quyết tâm rồi!Sáng sớm mai tôi sẽ đi đặt vé máy bay sang Mĩ!Ok, trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, anh không về, thì em đi tìm!Buổi tối lúc tôi đang thu xếp hành lí, một cuộc điện thoại quốc tế gọi tới Sở trạch – Sở Ninh đã xảy ra chuyện.

Sở Ninh đã đi được hai tuần, vẫn chưa định ngày về, tôi cuống quá, đành gọi điện đến công ty tìm. Từ lúc kết hôn đến nay, tôi chưa từng gọi đến công ty của anh. Cuối cùng tôi cũng thấy, cuộc điện thoại này giống như kiểm tra hành tung của Sở Ninh vậy.

Lúc trước giao vụ Tần thị cho Bảo Nhân, một là để tránh phải tiếp xúc với Tần Xa Lôi, hai là vì muốn có thêm thời gian ở bên Sở Ninh. Nhưng ai ngờ Sở Ninh lại xuất ngoại, đúng là chẳng nể mặt tôi chút nào!

Vốn là tôi cũng muốn được xuất ngoại đi chơi, nhưng mà lúc cầm quyển hướng dẫn du lịch trên tay, nhìn những cảnh sắc rực rỡ trong ảnh, tự nhiên mọi hứng thú đều tắt ngỏm. Thế nên cuộc sống của tôi là hằng ngày biếng nhác ở nhà, ẩn dật hơn cư sĩ.

Tuần đầu tiên, tôi đưa bốn tập bản thảo đến nhà xuất bản, Lão Chu tổng biên hoảng sợ, còn hỏi có phải tôi và Sở Ninh có vấn đề gì không mà đột nhiên sử dụng chiêu thức “liều mạng làm việc để quên đi thương đau”. Tôi chưa kịp cảm động vì sự quan tâm của Lão Chu, ông ấy phun thêm một câu: “Hừm, cùng lắm là cháu và anh Sở phát sinh mâu thuẫn, vậy thì tương lai của chúng ta sau này phải làm thế nào….”

Tôi muốn ngửa mặt lên trời hét thật to quá đi mất!!!

Tuần thứ hai, ngay cả bản thảo tôi cũng chẳng viết được chữ nào, tôi bắt đầu chơi mấy trò chơi: xếp hình, chiếm đảo, tiên kiếm, kỉ niệm kì thú, đại phú hào, kỉ nguyên đồ đá, CS… Từ điện tử cầm tay đến game trên internet, ngay cả mạt chược cũng không tha, thậm chí sau đó, tôi còn bắt Bảo Nhân đến cùng chơi Contra, Super Mario…

Tuần thứ ba, mấy trò chơi đã không còn sức quyến rũ với tôi nữa, đồng thời trong đầu tôi bắt đầu hình thành ý niệm giận Sở Ninh, rời tôi đi lâu như vậy, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có. Mỗi ngày tôi đều ngồi trên chiếc sô pha quen thuộc, bắt đầu đấu tranh tư tưởng. Cùng lúc đó là ý nghĩ muốn lập tức chạy sang Mỹ tìm Sở Ninh. Đồng thời mãnh liệt tự phê phán chính mình, không chịu thua kém, chẳng qua chỉ là một người đàn ông thôi, có giỏi thì đi luôn đi!

Đệch! Rút cuộc tôi hạ quyết tâm rồi!

Sáng sớm mai tôi sẽ đi đặt vé máy bay sang Mĩ!

Ok, trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, anh không về, thì em đi tìm!

Buổi tối lúc tôi đang thu xếp hành lí, một cuộc điện thoại quốc tế gọi tới Sở trạch – Sở Ninh đã xảy ra chuyện.

Gạt Lệ Cho EmTác giả: Vân Sơ TìnhTruyện Ngôn TìnhBuổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở… Sở Ninh đã đi được hai tuần, vẫn chưa định ngày về, tôi cuống quá, đành gọi điện đến công ty tìm. Từ lúc kết hôn đến nay, tôi chưa từng gọi đến công ty của anh. Cuối cùng tôi cũng thấy, cuộc điện thoại này giống như kiểm tra hành tung của Sở Ninh vậy.Lúc trước giao vụ Tần thị cho Bảo Nhân, một là để tránh phải tiếp xúc với Tần Xa Lôi, hai là vì muốn có thêm thời gian ở bên Sở Ninh. Nhưng ai ngờ Sở Ninh lại xuất ngoại, đúng là chẳng nể mặt tôi chút nào!Vốn là tôi cũng muốn được xuất ngoại đi chơi, nhưng mà lúc cầm quyển hướng dẫn du lịch trên tay, nhìn những cảnh sắc rực rỡ trong ảnh, tự nhiên mọi hứng thú đều tắt ngỏm. Thế nên cuộc sống của tôi là hằng ngày biếng nhác ở nhà, ẩn dật hơn cư sĩ.Tuần đầu tiên, tôi đưa bốn tập bản thảo đến nhà xuất bản, Lão Chu tổng biên hoảng sợ, còn hỏi có phải tôi và Sở Ninh có vấn đề gì không mà đột nhiên sử dụng chiêu thức “liều mạng làm việc để quên đi thương đau”. Tôi chưa kịp cảm động vì sự quan tâm của Lão Chu, ông ấy phun thêm một câu: “Hừm, cùng lắm là cháu và anh Sở phát sinh mâu thuẫn, vậy thì tương lai của chúng ta sau này phải làm thế nào….”Tôi muốn ngửa mặt lên trời hét thật to quá đi mất!!!Tuần thứ hai, ngay cả bản thảo tôi cũng chẳng viết được chữ nào, tôi bắt đầu chơi mấy trò chơi: xếp hình, chiếm đảo, tiên kiếm, kỉ niệm kì thú, đại phú hào, kỉ nguyên đồ đá, CS… Từ điện tử cầm tay đến game trên internet, ngay cả mạt chược cũng không tha, thậm chí sau đó, tôi còn bắt Bảo Nhân đến cùng chơi Contra, Super Mario…Tuần thứ ba, mấy trò chơi đã không còn sức quyến rũ với tôi nữa, đồng thời trong đầu tôi bắt đầu hình thành ý niệm giận Sở Ninh, rời tôi đi lâu như vậy, ngay cả một cuộc điện thoại cũng không có. Mỗi ngày tôi đều ngồi trên chiếc sô pha quen thuộc, bắt đầu đấu tranh tư tưởng. Cùng lúc đó là ý nghĩ muốn lập tức chạy sang Mỹ tìm Sở Ninh. Đồng thời mãnh liệt tự phê phán chính mình, không chịu thua kém, chẳng qua chỉ là một người đàn ông thôi, có giỏi thì đi luôn đi!Đệch! Rút cuộc tôi hạ quyết tâm rồi!Sáng sớm mai tôi sẽ đi đặt vé máy bay sang Mĩ!Ok, trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, anh không về, thì em đi tìm!Buổi tối lúc tôi đang thu xếp hành lí, một cuộc điện thoại quốc tế gọi tới Sở trạch – Sở Ninh đã xảy ra chuyện.

Chương 34