Tác giả:

Buổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở…

Chương 35

Gạt Lệ Cho EmTác giả: Vân Sơ TìnhTruyện Ngôn TìnhBuổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở… Từ sân bay New York đi thẳng đến bệnh viện. Tôi xông vào phòng bệnh cao cấp, Sở Ninh đang nửa nằm trên giường phê duyệt công văn.Đứng trước cửa, tôi mơ hồ nghĩ, hóa ra vẻ mặt kinh ngạc của Sở Ninh là thế này… ừ, tốt lắm, cho dù là người tuấn mĩ vĩ đại thế nào thì khi giật mình cũng có dáng vẻ giống nhau cả thôi, biểu hiện vô cùng ngu ngốc và khiến cho người ta buồn cười.Ngoài Sở Ninh, trong phòng còn hai người đàn ông nữa, không gian rơi vào im ắng một lát, sau đó một ông lão tóc vàng chỉ về phía tôi, hô lên: “A! Là cô! Ôn thần!”Tôi chẳng thèm để ý, lê lết đến cạnh Sở Ninh, ngồi xổm xuống, ngẩng mặt nhìn anh.Sở Ninh nhanh chóng hoàn hồn, thong dong buông công văn trong tay, nhìn tôi cười cười, từ tốn hỏi: “Sở Nhi, sao em đến đây?” Giọng nói của anh rất yếu, rất lo lắng, nhưng nghe xong, tôi chỉ thấy kiên định.Tôi giữ chặt ngón tay út của anh, nói: “Chồng ạ, em muốn ôm anh.”Người đàn ông bên cạnh la ầm lên: “Ôn thần! Cô không được đánh Sở Ninh, anh ta bị gãy xương quai xanh, á…” Đang nói thì giống như bị người ta bịt miệng lại.Tôi nghiêng người, nhìn phía cổ áo băng kín mít của anh, lại nhìn chân trái đang bó thạch cao, tôi hỏi Sở Ninh: “Đùi phải có bị không?”Sở Ninh xoa khóe mắt tôi, cúi đầu cười nhạo: “Cứ như gấu mèo ấy.”Tôi cố chấp than thở: “Ôm.”Anh sờ sờ đầu tôi, cố sức xoay thân mình, dịch ra một khoảng trên giường, chỉ vào thắt lưng của mình: “Chỗ này mới ôm được.”Tôi nhảy phắt lên đó, vòng hai tay ôm chặt thắt lưng của anh, mặt dán vào ngực anh, bao nỗi mệt mỏi chợt ập đến mắt tôi, tôi khép chúng lại, nhẹ nhàng xoa bụng anh, tôi nhẩm nhẩm: “Để xem anh giải thích thế nào, khi nào tỉnh sẽ tính toán cả vốn lẫn lãi với anh.”Trong lúc mê man, dường như có người v**t v* gương mặt tôi, cảm giác giống như là thương xót vô vàn, khiến tôi rất an tâm, tôi ngáp dài, nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Từ sân bay New York đi thẳng đến bệnh viện. Tôi xông vào phòng bệnh cao cấp, Sở Ninh đang nửa nằm trên giường phê duyệt công văn.

Đứng trước cửa, tôi mơ hồ nghĩ, hóa ra vẻ mặt kinh ngạc của Sở Ninh là thế này… ừ, tốt lắm, cho dù là người tuấn mĩ vĩ đại thế nào thì khi giật mình cũng có dáng vẻ giống nhau cả thôi, biểu hiện vô cùng ngu ngốc và khiến cho người ta buồn cười.

Ngoài Sở Ninh, trong phòng còn hai người đàn ông nữa, không gian rơi vào im ắng một lát, sau đó một ông lão tóc vàng chỉ về phía tôi, hô lên: “A! Là cô! Ôn thần!”

Tôi chẳng thèm để ý, lê lết đến cạnh Sở Ninh, ngồi xổm xuống, ngẩng mặt nhìn anh.

Sở Ninh nhanh chóng hoàn hồn, thong dong buông công văn trong tay, nhìn tôi cười cười, từ tốn hỏi: “Sở Nhi, sao em đến đây?” Giọng nói của anh rất yếu, rất lo lắng, nhưng nghe xong, tôi chỉ thấy kiên định.

Tôi giữ chặt ngón tay út của anh, nói: “Chồng ạ, em muốn ôm anh.”

Người đàn ông bên cạnh la ầm lên: “Ôn thần! Cô không được đánh Sở Ninh, anh ta bị gãy xương quai xanh, á…” Đang nói thì giống như bị người ta bịt miệng lại.

Tôi nghiêng người, nhìn phía cổ áo băng kín mít của anh, lại nhìn chân trái đang bó thạch cao, tôi hỏi Sở Ninh: “Đùi phải có bị không?”

Sở Ninh xoa khóe mắt tôi, cúi đầu cười nhạo: “Cứ như gấu mèo ấy.”

Tôi cố chấp than thở: “Ôm.”

Anh sờ sờ đầu tôi, cố sức xoay thân mình, dịch ra một khoảng trên giường, chỉ vào thắt lưng của mình: “Chỗ này mới ôm được.”

Tôi nhảy phắt lên đó, vòng hai tay ôm chặt thắt lưng của anh, mặt dán vào ngực anh, bao nỗi mệt mỏi chợt ập đến mắt tôi, tôi khép chúng lại, nhẹ nhàng xoa bụng anh, tôi nhẩm nhẩm: “Để xem anh giải thích thế nào, khi nào tỉnh sẽ tính toán cả vốn lẫn lãi với anh.”

Trong lúc mê man, dường như có người v**t v* gương mặt tôi, cảm giác giống như là thương xót vô vàn, khiến tôi rất an tâm, tôi ngáp dài, nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Gạt Lệ Cho EmTác giả: Vân Sơ TìnhTruyện Ngôn TìnhBuổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở… Từ sân bay New York đi thẳng đến bệnh viện. Tôi xông vào phòng bệnh cao cấp, Sở Ninh đang nửa nằm trên giường phê duyệt công văn.Đứng trước cửa, tôi mơ hồ nghĩ, hóa ra vẻ mặt kinh ngạc của Sở Ninh là thế này… ừ, tốt lắm, cho dù là người tuấn mĩ vĩ đại thế nào thì khi giật mình cũng có dáng vẻ giống nhau cả thôi, biểu hiện vô cùng ngu ngốc và khiến cho người ta buồn cười.Ngoài Sở Ninh, trong phòng còn hai người đàn ông nữa, không gian rơi vào im ắng một lát, sau đó một ông lão tóc vàng chỉ về phía tôi, hô lên: “A! Là cô! Ôn thần!”Tôi chẳng thèm để ý, lê lết đến cạnh Sở Ninh, ngồi xổm xuống, ngẩng mặt nhìn anh.Sở Ninh nhanh chóng hoàn hồn, thong dong buông công văn trong tay, nhìn tôi cười cười, từ tốn hỏi: “Sở Nhi, sao em đến đây?” Giọng nói của anh rất yếu, rất lo lắng, nhưng nghe xong, tôi chỉ thấy kiên định.Tôi giữ chặt ngón tay út của anh, nói: “Chồng ạ, em muốn ôm anh.”Người đàn ông bên cạnh la ầm lên: “Ôn thần! Cô không được đánh Sở Ninh, anh ta bị gãy xương quai xanh, á…” Đang nói thì giống như bị người ta bịt miệng lại.Tôi nghiêng người, nhìn phía cổ áo băng kín mít của anh, lại nhìn chân trái đang bó thạch cao, tôi hỏi Sở Ninh: “Đùi phải có bị không?”Sở Ninh xoa khóe mắt tôi, cúi đầu cười nhạo: “Cứ như gấu mèo ấy.”Tôi cố chấp than thở: “Ôm.”Anh sờ sờ đầu tôi, cố sức xoay thân mình, dịch ra một khoảng trên giường, chỉ vào thắt lưng của mình: “Chỗ này mới ôm được.”Tôi nhảy phắt lên đó, vòng hai tay ôm chặt thắt lưng của anh, mặt dán vào ngực anh, bao nỗi mệt mỏi chợt ập đến mắt tôi, tôi khép chúng lại, nhẹ nhàng xoa bụng anh, tôi nhẩm nhẩm: “Để xem anh giải thích thế nào, khi nào tỉnh sẽ tính toán cả vốn lẫn lãi với anh.”Trong lúc mê man, dường như có người v**t v* gương mặt tôi, cảm giác giống như là thương xót vô vàn, khiến tôi rất an tâm, tôi ngáp dài, nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Chương 35