Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 16: Lăng Không, ta đưa ngươi lên giường đi nghỉ ngơi
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Bộ dáng say rượi của Tiêu Trúc, thần trí đã bay ra thật xa, đầu trọc tựa trên vai của nàng, lẩm bẩm nói lời say."Hì hì, võ công của ngươi cao như vậy, nếu ngươi giúp ta, nhiệm vụ mà sư phụ nhắn nhủ, nhất định rất nhanh sẽ có thể hoàn thành." Nàng theo thói quen đem rượi lên môi, sau khi uống mấy ngụm lớn, môi đỏ mọng ướt át kiều diễm tới tới bên lỗ tai hắn, hơi thở thơm như hoa lan, "Tiêu Trúc, ta giống như ngươi, hơi say rồi, thậm chí quên đi đương nào rồi."Hắn đứng lên, xiêu xiêu vẹo vẹo, mình đứng không vững, còn đỡ nàng, ""Lăng Không, ta đưa ngươi lên giường đi nghỉ ngơi, ợ~"Vì vậy, hai người liền ôm thành đoàn, đi đường vòng cung đi vào trong.Thân thể nàng càng ngày càng nặng, mới đi mấy bước, đã hoàn toàn không có cách nào khống chế.Hô hấp của nàng rất trầm trọng, mỗi một cái, giống như dùng hết hơi sức toàn thân.Tiêu Trúc đứng thẳng người, một cánh tay cầm lấy nàng, bất động tại chỗ , lẳng lặng nhìn.Rốt cuộc xác định là nàng đã say, dưới ánh trăng, ánh mắt hắn bỗng nhiên chuyển đổi, thâm thúy không đáy, nơi nào còn có một tia vẻ mặt ngây thơ.Bế ngang Lăng Không, Tiêu Trúc bước nhanh đi tới bên giường, nhẹ nhàng để nàng xuống, nhỏ giọng thì thầm, "Lăng Không, ngươi cứ như vậy tin tưởng ta sao? Mặc kệ như thế nào, ta là nam nhân thứ thiệt nha, ngươi sẽ không sợ. . ."Hắn vuốt nhẹ gò má trắng nõn của nàng, từng phát từng phát, yêu thích không buông tay.Tư thế ngủ của nàng không thoải mái, lầu bầu một tiếng, men theo phương hướng của nhiệt độ, lại gần bên hắn, nở ra một nụ cười an tâm."Nếu là bây giờ ngươi buông ta ra, ta liền làm quân tử." Cúi người, Tiêu Trúc nói bên tai nàng, dịu dàng hứa hẹn.
Bộ dáng say rượi của Tiêu Trúc, thần trí đã bay ra thật xa, đầu trọc tựa trên vai của nàng, lẩm bẩm nói lời say.
"Hì hì, võ công của ngươi cao như vậy, nếu ngươi giúp ta, nhiệm vụ mà sư phụ nhắn nhủ, nhất định rất nhanh sẽ có thể hoàn thành." Nàng theo thói quen đem rượi lên môi, sau khi uống mấy ngụm lớn, môi đỏ mọng ướt át kiều diễm tới tới bên lỗ tai hắn, hơi thở thơm như hoa lan, "Tiêu Trúc, ta giống như ngươi, hơi say rồi, thậm chí quên đi đương nào rồi."
Hắn đứng lên, xiêu xiêu vẹo vẹo, mình đứng không vững, còn đỡ nàng, ""Lăng Không, ta đưa ngươi lên giường đi nghỉ ngơi, ợ~"
Vì vậy, hai người liền ôm thành đoàn, đi đường vòng cung đi vào trong.
Thân thể nàng càng ngày càng nặng, mới đi mấy bước, đã hoàn toàn không có cách nào khống chế.
Hô hấp của nàng rất trầm trọng, mỗi một cái, giống như dùng hết hơi sức toàn thân.
Tiêu Trúc đứng thẳng người, một cánh tay cầm lấy nàng, bất động tại chỗ , lẳng lặng nhìn.
Rốt cuộc xác định là nàng đã say, dưới ánh trăng, ánh mắt hắn bỗng nhiên chuyển đổi, thâm thúy không đáy, nơi nào còn có một tia vẻ mặt ngây thơ.
Bế ngang Lăng Không, Tiêu Trúc bước nhanh đi tới bên giường, nhẹ nhàng để nàng xuống, nhỏ giọng thì thầm, "Lăng Không, ngươi cứ như vậy tin tưởng ta sao? Mặc kệ như thế nào, ta là nam nhân thứ thiệt nha, ngươi sẽ không sợ. . ."
Hắn vuốt nhẹ gò má trắng nõn của nàng, từng phát từng phát, yêu thích không buông tay.
Tư thế ngủ của nàng không thoải mái, lầu bầu một tiếng, men theo phương hướng của nhiệt độ, lại gần bên hắn, nở ra một nụ cười an tâm.
"Nếu là bây giờ ngươi buông ta ra, ta liền làm quân tử." Cúi người, Tiêu Trúc nói bên tai nàng, dịu dàng hứa hẹn.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Bộ dáng say rượi của Tiêu Trúc, thần trí đã bay ra thật xa, đầu trọc tựa trên vai của nàng, lẩm bẩm nói lời say."Hì hì, võ công của ngươi cao như vậy, nếu ngươi giúp ta, nhiệm vụ mà sư phụ nhắn nhủ, nhất định rất nhanh sẽ có thể hoàn thành." Nàng theo thói quen đem rượi lên môi, sau khi uống mấy ngụm lớn, môi đỏ mọng ướt át kiều diễm tới tới bên lỗ tai hắn, hơi thở thơm như hoa lan, "Tiêu Trúc, ta giống như ngươi, hơi say rồi, thậm chí quên đi đương nào rồi."Hắn đứng lên, xiêu xiêu vẹo vẹo, mình đứng không vững, còn đỡ nàng, ""Lăng Không, ta đưa ngươi lên giường đi nghỉ ngơi, ợ~"Vì vậy, hai người liền ôm thành đoàn, đi đường vòng cung đi vào trong.Thân thể nàng càng ngày càng nặng, mới đi mấy bước, đã hoàn toàn không có cách nào khống chế.Hô hấp của nàng rất trầm trọng, mỗi một cái, giống như dùng hết hơi sức toàn thân.Tiêu Trúc đứng thẳng người, một cánh tay cầm lấy nàng, bất động tại chỗ , lẳng lặng nhìn.Rốt cuộc xác định là nàng đã say, dưới ánh trăng, ánh mắt hắn bỗng nhiên chuyển đổi, thâm thúy không đáy, nơi nào còn có một tia vẻ mặt ngây thơ.Bế ngang Lăng Không, Tiêu Trúc bước nhanh đi tới bên giường, nhẹ nhàng để nàng xuống, nhỏ giọng thì thầm, "Lăng Không, ngươi cứ như vậy tin tưởng ta sao? Mặc kệ như thế nào, ta là nam nhân thứ thiệt nha, ngươi sẽ không sợ. . ."Hắn vuốt nhẹ gò má trắng nõn của nàng, từng phát từng phát, yêu thích không buông tay.Tư thế ngủ của nàng không thoải mái, lầu bầu một tiếng, men theo phương hướng của nhiệt độ, lại gần bên hắn, nở ra một nụ cười an tâm."Nếu là bây giờ ngươi buông ta ra, ta liền làm quân tử." Cúi người, Tiêu Trúc nói bên tai nàng, dịu dàng hứa hẹn.