Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 17: Say rượu mất lý trí

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đáng tiếc, cô nương nào uống rượi mà còn có thể nghe được mấy lời này, ngược lại quơ quơ tay, ôm lấy cổ hắn thật chặt, đem mặt của hắn áp đến b* ng*c sữa, cảm xúc mềm nhũn, một hơi thở của nữ nhi mang hương vị ngọt ngào, trực tiếp từ mũi của hắn đi vào trong cơ thể.Hắn híp mắt, lẳng lặng hưởng thụ, rất nhanh sẽ thỏa hiệp.Có lẽ, đây chính là ý trời thôi.......................Hôm sau.Gió mát sáng sớm, nhẹ nhàng như chưa có thổi vào cửa sổ, cuốn đi những mùi vị thịt thừa canh cặn, nhưng không có cách nào tiêu tán hết mùi rượi nồng nặc.Hơn hai mươi vò rượi trống không, xiêu vẹo, sức sẹo, quây trước bàn như có việc cưới xin hay đám tang.Xương cốt toàn thân đều đau, nàng kêu lên một tiếng, tỉnh lại từ trong mộng.Mở mắt, thật lâu cũng không thể phục hồi lại tinh thần, nhớ không nổi mình ở chỗ nào.Rất nhanh, nàng lại phát hiện có chỗ không đúng.Sau lưng, có một cánh tay tráng kiện, ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, b** ng*c cũng chưa bao giờ bị kẻ nào chạm tới cũng bị chen giữ lại giữa năm ngón tay, khẽ biến hình.Quần dài màu thủy lam mới thay hôm qua bị vứt bỏ, an vị trên mặt đất, một bên có áo bào của hòa thượng, quấn lấy mập mờ.Một đạo thiên lôi đánh qua đầu nàng.Mộ Lăng Không không tin lật người, quả nhiên trông thấy khuôn mặt anh tuấn cuả Tiêu Trúc, gần trong gang tấc.Đây là mộng du?Đây tuyệt đối không phải thật!Nàng ép buộc mình tỉnh táo, khép mắt, giả bộ vẫn còn bộ dáng đáng ngủ say.Hy vọng động tác này có thể giúp nàng thoát khỏi giấc mộng kinh khủng, giống như sáng sớm an bình của mọi hôm, cuộc sống trằn trọc lặp lại, không có một tia biến hóa.

Đáng tiếc, cô nương nào uống rượi mà còn có thể nghe được mấy lời này, ngược lại quơ quơ tay, ôm lấy cổ hắn thật chặt, đem mặt của hắn áp đến b* ng*c sữa, cảm xúc mềm nhũn, một hơi thở của nữ nhi mang hương vị ngọt ngào, trực tiếp từ mũi của hắn đi vào trong cơ thể.

Hắn híp mắt, lẳng lặng hưởng thụ, rất nhanh sẽ thỏa hiệp.

Có lẽ, đây chính là ý trời thôi.

......................

Hôm sau.

Gió mát sáng sớm, nhẹ nhàng như chưa có thổi vào cửa sổ, cuốn đi những mùi vị thịt thừa canh cặn, nhưng không có cách nào tiêu tán hết mùi rượi nồng nặc.

Hơn hai mươi vò rượi trống không, xiêu vẹo, sức sẹo, quây trước bàn như có việc cưới xin hay đám tang.

Xương cốt toàn thân đều đau, nàng kêu lên một tiếng, tỉnh lại từ trong mộng.

Mở mắt, thật lâu cũng không thể phục hồi lại tinh thần, nhớ không nổi mình ở chỗ nào.

Rất nhanh, nàng lại phát hiện có chỗ không đúng.

Sau lưng, có một cánh tay tráng kiện, ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, b** ng*c cũng chưa bao giờ bị kẻ nào chạm tới cũng bị chen giữ lại giữa năm ngón tay, khẽ biến hình.

Quần dài màu thủy lam mới thay hôm qua bị vứt bỏ, an vị trên mặt đất, một bên có áo bào của hòa thượng, quấn lấy mập mờ.

Một đạo thiên lôi đánh qua đầu nàng.

Mộ Lăng Không không tin lật người, quả nhiên trông thấy khuôn mặt anh tuấn cuả Tiêu Trúc, gần trong gang tấc.

Đây là mộng du?

Đây tuyệt đối không phải thật!

Nàng ép buộc mình tỉnh táo, khép mắt, giả bộ vẫn còn bộ dáng đáng ngủ say.

Hy vọng động tác này có thể giúp nàng thoát khỏi giấc mộng kinh khủng, giống như sáng sớm an bình của mọi hôm, cuộc sống trằn trọc lặp lại, không có một tia biến hóa.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đáng tiếc, cô nương nào uống rượi mà còn có thể nghe được mấy lời này, ngược lại quơ quơ tay, ôm lấy cổ hắn thật chặt, đem mặt của hắn áp đến b* ng*c sữa, cảm xúc mềm nhũn, một hơi thở của nữ nhi mang hương vị ngọt ngào, trực tiếp từ mũi của hắn đi vào trong cơ thể.Hắn híp mắt, lẳng lặng hưởng thụ, rất nhanh sẽ thỏa hiệp.Có lẽ, đây chính là ý trời thôi.......................Hôm sau.Gió mát sáng sớm, nhẹ nhàng như chưa có thổi vào cửa sổ, cuốn đi những mùi vị thịt thừa canh cặn, nhưng không có cách nào tiêu tán hết mùi rượi nồng nặc.Hơn hai mươi vò rượi trống không, xiêu vẹo, sức sẹo, quây trước bàn như có việc cưới xin hay đám tang.Xương cốt toàn thân đều đau, nàng kêu lên một tiếng, tỉnh lại từ trong mộng.Mở mắt, thật lâu cũng không thể phục hồi lại tinh thần, nhớ không nổi mình ở chỗ nào.Rất nhanh, nàng lại phát hiện có chỗ không đúng.Sau lưng, có một cánh tay tráng kiện, ôm chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, b** ng*c cũng chưa bao giờ bị kẻ nào chạm tới cũng bị chen giữ lại giữa năm ngón tay, khẽ biến hình.Quần dài màu thủy lam mới thay hôm qua bị vứt bỏ, an vị trên mặt đất, một bên có áo bào của hòa thượng, quấn lấy mập mờ.Một đạo thiên lôi đánh qua đầu nàng.Mộ Lăng Không không tin lật người, quả nhiên trông thấy khuôn mặt anh tuấn cuả Tiêu Trúc, gần trong gang tấc.Đây là mộng du?Đây tuyệt đối không phải thật!Nàng ép buộc mình tỉnh táo, khép mắt, giả bộ vẫn còn bộ dáng đáng ngủ say.Hy vọng động tác này có thể giúp nàng thoát khỏi giấc mộng kinh khủng, giống như sáng sớm an bình của mọi hôm, cuộc sống trằn trọc lặp lại, không có một tia biến hóa.

Quyển 1 - Chương 17: Say rượu mất lý trí