Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 18: Thân thể trần truồng ở trên giường, pha trộn cả đêm
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nhưng, đáng chết là, hô hấp của tiểu hòa thượng rất rõ ràng, từng hơi từng hơi, phả vào loạn tóc sau cổ của nàng.Nàng có thể ngửi thấy được mùi rượi trên người hắn tỏa ra, còn có tay của hắn khoác lên người nàng, hoi thở nặng nề, nhiệt độ nóng rực.Tối qua, nàng và Tiêu Trúc muốn uống rượu, một vò hai chén, một vò hai vò. . . tột cùng uống bao nhiêu, căn bản là nhớ không được.Sau đó thì sao? ? ?Xảy ra chuyện gì? ? ?Ngón tay của nàng không tự chủ véo một cái ở lòng bàn tay, đau rát.Cái này không khỏi nhắc nhở nàng, tất cả không phải mộng, mà là......Tiếng thét chói tai.Tiêu Trúc đang buồn ngủ cũng tỉnh dậy, còn chưa biết rõ chuyện gì xảy ra, người và cả gối bị giống nhau, cùng bị chân ngọc đạp một cái, rơi xuống đất, lúc rơi cũng có thanh hưởng ứng muộn.(bánh bao tức anh ý cũng hét nhưng hét sau chị ý =)))Hắn theo thói quen gãi cái đầu trọc, đất lạnh, giống như giúp hắn tỉnh hẳn cơn buồn ngủ....đi theo cơn hoảng loạn kinh ngạc của nàng.Âm thanh của nam nữ thành một bản nhạc, truyền ra thật xa.Hắn sờ áo khoác, vòng lung tung trên người, không ngừng thì thầm trong miệng,"Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy. . ."Đầu óc nàng trống rỗng, không phát ra được âm thanh nào, rúc vào trong chăn, ngay cả đầu cũng che kín.Đều nói rượi hỏng việc, nhưng bọn họ ỷ vào võ công cao cường, không dễ say, vì vậy liền phóng túng.Lần này xong chưa!Nàng cư nhiên cùng một tiểu hòa thượng tuấn mỹ vô song....thân thể tr*n tr**ng ở trên giường pha trộn cả đêm, nhất thời ảo não, lúc đó xảy ra chuyện gì, hoàn toàn không nhớ.Đêm qua uống rượi vui mừng, buộc hắn lấy rượi là nàng.Rượi tới, không để cho hắn đi ra là nàng.Sau đó, đến tột cùng hắn say rượi mất lý trí, vẫn là nàng dùng thủ đoạn, ép buộc hắn ‘ đi vào khuôn khổ ’.
Nhưng, đáng chết là, hô hấp của tiểu hòa thượng rất rõ ràng, từng hơi từng hơi, phả vào loạn tóc sau cổ của nàng.
Nàng có thể ngửi thấy được mùi rượi trên người hắn tỏa ra, còn có tay của hắn khoác lên người nàng, hoi thở nặng nề, nhiệt độ nóng rực.
Tối qua, nàng và Tiêu Trúc muốn uống rượu, một vò hai chén, một vò hai vò. . . tột cùng uống bao nhiêu, căn bản là nhớ không được.
Sau đó thì sao? ? ?
Xảy ra chuyện gì? ? ?
Ngón tay của nàng không tự chủ véo một cái ở lòng bàn tay, đau rát.
Cái này không khỏi nhắc nhở nàng, tất cả không phải mộng, mà là......
Tiếng thét chói tai.
Tiêu Trúc đang buồn ngủ cũng tỉnh dậy, còn chưa biết rõ chuyện gì xảy ra, người và cả gối bị giống nhau, cùng bị chân ngọc đạp một cái, rơi xuống đất, lúc rơi cũng có thanh hưởng ứng muộn.
(bánh bao tức anh ý cũng hét nhưng hét sau chị ý =)))
Hắn theo thói quen gãi cái đầu trọc, đất lạnh, giống như giúp hắn tỉnh hẳn cơn buồn ngủ....đi theo cơn hoảng loạn kinh ngạc của nàng.
Âm thanh của nam nữ thành một bản nhạc, truyền ra thật xa.
Hắn sờ áo khoác, vòng lung tung trên người, không ngừng thì thầm trong miệng,"Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy. . ."
Đầu óc nàng trống rỗng, không phát ra được âm thanh nào, rúc vào trong chăn, ngay cả đầu cũng che kín.
Đều nói rượi hỏng việc, nhưng bọn họ ỷ vào võ công cao cường, không dễ say, vì vậy liền phóng túng.
Lần này xong chưa!
Nàng cư nhiên cùng một tiểu hòa thượng tuấn mỹ vô song....thân thể tr*n tr**ng ở trên giường pha trộn cả đêm, nhất thời ảo não, lúc đó xảy ra chuyện gì, hoàn toàn không nhớ.
Đêm qua uống rượi vui mừng, buộc hắn lấy rượi là nàng.
Rượi tới, không để cho hắn đi ra là nàng.
Sau đó, đến tột cùng hắn say rượi mất lý trí, vẫn là nàng dùng thủ đoạn, ép buộc hắn ‘ đi vào khuôn khổ ’.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nhưng, đáng chết là, hô hấp của tiểu hòa thượng rất rõ ràng, từng hơi từng hơi, phả vào loạn tóc sau cổ của nàng.Nàng có thể ngửi thấy được mùi rượi trên người hắn tỏa ra, còn có tay của hắn khoác lên người nàng, hoi thở nặng nề, nhiệt độ nóng rực.Tối qua, nàng và Tiêu Trúc muốn uống rượu, một vò hai chén, một vò hai vò. . . tột cùng uống bao nhiêu, căn bản là nhớ không được.Sau đó thì sao? ? ?Xảy ra chuyện gì? ? ?Ngón tay của nàng không tự chủ véo một cái ở lòng bàn tay, đau rát.Cái này không khỏi nhắc nhở nàng, tất cả không phải mộng, mà là......Tiếng thét chói tai.Tiêu Trúc đang buồn ngủ cũng tỉnh dậy, còn chưa biết rõ chuyện gì xảy ra, người và cả gối bị giống nhau, cùng bị chân ngọc đạp một cái, rơi xuống đất, lúc rơi cũng có thanh hưởng ứng muộn.(bánh bao tức anh ý cũng hét nhưng hét sau chị ý =)))Hắn theo thói quen gãi cái đầu trọc, đất lạnh, giống như giúp hắn tỉnh hẳn cơn buồn ngủ....đi theo cơn hoảng loạn kinh ngạc của nàng.Âm thanh của nam nữ thành một bản nhạc, truyền ra thật xa.Hắn sờ áo khoác, vòng lung tung trên người, không ngừng thì thầm trong miệng,"Tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy. . ."Đầu óc nàng trống rỗng, không phát ra được âm thanh nào, rúc vào trong chăn, ngay cả đầu cũng che kín.Đều nói rượi hỏng việc, nhưng bọn họ ỷ vào võ công cao cường, không dễ say, vì vậy liền phóng túng.Lần này xong chưa!Nàng cư nhiên cùng một tiểu hòa thượng tuấn mỹ vô song....thân thể tr*n tr**ng ở trên giường pha trộn cả đêm, nhất thời ảo não, lúc đó xảy ra chuyện gì, hoàn toàn không nhớ.Đêm qua uống rượi vui mừng, buộc hắn lấy rượi là nàng.Rượi tới, không để cho hắn đi ra là nàng.Sau đó, đến tột cùng hắn say rượi mất lý trí, vẫn là nàng dùng thủ đoạn, ép buộc hắn ‘ đi vào khuôn khổ ’.