Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 36: Xữ nhân tầm thường, sao có thể vào pháp nhãn của hắn

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không cứ như vậy lại bị áp trở lại trên giường, y phục mới mặc xong không lâu, bị Tiêu Trúc xé rách, vứt xuống một bên, nàng mấy lần lật người, muốn lý luận một phen, cũng bị hắn dùng tư thế mập mờ quay trở về, xem ra hắn hôm nay đã hạ quyết tâm, nếu không được thỏa mãn, tuyệt sẽ không ngoan ngoãn nói chuyện cùng nàng.Nàng làm như mất hồn, lắng đọng tinh thần.Nhìn hắn bận rộn trên người mình, bởi vì quá mức kích động, cho nên trán cũng đẫm mồ hôi, tầng tầng lớp lớp."Lăng Không, ngươi có cảm thấy đau không?'' Tên đã lắp vào cung, hắn chợt dừng lại động tác, mắt ân cần.(bánh bao : chị ý bảo đau thì anh có dừng lại không = =Tiêu Trúc : đã giương cung rồi, không thu được.bánh bao, Lăng Không :.......)Không chịu được xem thường vô cùng bất nhã, nàng đau thì sao, không đau thì thế nào, đã như vậy, chẳng nhẽ hắn sẽ ngừng, trực tiếp buông tha sao?Để tỏ lòng kháng nghị, nàng quyết định trả thù nho nhỏ."Tiêu Trúc, trước kia ngươi có không ít nữ nhân chứ?'' Bởi vì xem thế nào, hắn cũng không giống người mới nếm thử nữ sắc.Trong lúc cấp bách ngẩng đầu lên, hắn cười híp mắt nhìn nàng, không tức giận, ''Nương tử lấy cớ gì nói ra những lời ấy, cả người phu quân trong sạch cực độ, đồ tốt nhất, mấy chục năm không nhúc nhích, tất cả đều giữ lại cho ngươi đấy."Nữ nhân tầm thường, sao có thể vào pháp nhãn của hắn."Phi." Thối hắn một cái, Lăng Không nghiêng mặt qua một bên.Hắn không hề giả mù sa mưa nữa, thuần thục động thân, tiến quân thần tốc.Chẳng biết tại sao, mỗi một cái cực kỳ ra sức hung mãnh, tựa hồ đang nhằm vào người khác không có việc gì nói lung tung.Hóa ‘ bi phẫn ’ làm lực lượng, siêng năng, tự thể nghiệm chứng minh hắn ‘ trinh tiết ’.Xem ra, hay là nghĩ biện pháp ăn no người này trước, nếu không cũng đừng nghĩ đến nói chuyện chánh sự.Thân thể đau, cùng cái k*ch t*nh quen thuộc mà xa lạ, dần dần bao phủ suy nghĩ của nàng, để cho nàng không rảnh suy nghĩ cái khác.Trong cơn mông lung, chỉ cảm thấy Tiêu Trúc hôm nay hình như đặc biệt ‘ dũng mãnh ’, một cái tiếp một cái, cơ hồ đều muốn xuyên qua nàng.

Mộ Lăng Không cứ như vậy lại bị áp trở lại trên giường, y phục mới mặc xong không lâu, bị Tiêu Trúc xé rách, vứt xuống một bên, nàng mấy lần lật người, muốn lý luận một phen, cũng bị hắn dùng tư thế mập mờ quay trở về, xem ra hắn hôm nay đã hạ quyết tâm, nếu không được thỏa mãn, tuyệt sẽ không ngoan ngoãn nói chuyện cùng nàng.

Nàng làm như mất hồn, lắng đọng tinh thần.

Nhìn hắn bận rộn trên người mình, bởi vì quá mức kích động, cho nên trán cũng đẫm mồ hôi, tầng tầng lớp lớp.

"Lăng Không, ngươi có cảm thấy đau không?'' Tên đã lắp vào cung, hắn chợt dừng lại động tác, mắt ân cần.

(bánh bao : chị ý bảo đau thì anh có dừng lại không = =

Tiêu Trúc : đã giương cung rồi, không thu được.

bánh bao, Lăng Không :.......)

Không chịu được xem thường vô cùng bất nhã, nàng đau thì sao, không đau thì thế nào, đã như vậy, chẳng nhẽ hắn sẽ ngừng, trực tiếp buông tha sao?

Để tỏ lòng kháng nghị, nàng quyết định trả thù nho nhỏ.

"Tiêu Trúc, trước kia ngươi có không ít nữ nhân chứ?'' Bởi vì xem thế nào, hắn cũng không giống người mới nếm thử nữ sắc.

Trong lúc cấp bách ngẩng đầu lên, hắn cười híp mắt nhìn nàng, không tức giận, ''Nương tử lấy cớ gì nói ra những lời ấy, cả người phu quân trong sạch cực độ, đồ tốt nhất, mấy chục năm không nhúc nhích, tất cả đều giữ lại cho ngươi đấy."

Nữ nhân tầm thường, sao có thể vào pháp nhãn của hắn.

"Phi." Thối hắn một cái, Lăng Không nghiêng mặt qua một bên.

Hắn không hề giả mù sa mưa nữa, thuần thục động thân, tiến quân thần tốc.

Chẳng biết tại sao, mỗi một cái cực kỳ ra sức hung mãnh, tựa hồ đang nhằm vào người khác không có việc gì nói lung tung.

Hóa ‘ bi phẫn ’ làm lực lượng, siêng năng, tự thể nghiệm chứng minh hắn ‘ trinh tiết ’.

Xem ra, hay là nghĩ biện pháp ăn no người này trước, nếu không cũng đừng nghĩ đến nói chuyện chánh sự.

Thân thể đau, cùng cái k*ch t*nh quen thuộc mà xa lạ, dần dần bao phủ suy nghĩ của nàng, để cho nàng không rảnh suy nghĩ cái khác.

Trong cơn mông lung, chỉ cảm thấy Tiêu Trúc hôm nay hình như đặc biệt ‘ dũng mãnh ’, một cái tiếp một cái, cơ hồ đều muốn xuyên qua nàng.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không cứ như vậy lại bị áp trở lại trên giường, y phục mới mặc xong không lâu, bị Tiêu Trúc xé rách, vứt xuống một bên, nàng mấy lần lật người, muốn lý luận một phen, cũng bị hắn dùng tư thế mập mờ quay trở về, xem ra hắn hôm nay đã hạ quyết tâm, nếu không được thỏa mãn, tuyệt sẽ không ngoan ngoãn nói chuyện cùng nàng.Nàng làm như mất hồn, lắng đọng tinh thần.Nhìn hắn bận rộn trên người mình, bởi vì quá mức kích động, cho nên trán cũng đẫm mồ hôi, tầng tầng lớp lớp."Lăng Không, ngươi có cảm thấy đau không?'' Tên đã lắp vào cung, hắn chợt dừng lại động tác, mắt ân cần.(bánh bao : chị ý bảo đau thì anh có dừng lại không = =Tiêu Trúc : đã giương cung rồi, không thu được.bánh bao, Lăng Không :.......)Không chịu được xem thường vô cùng bất nhã, nàng đau thì sao, không đau thì thế nào, đã như vậy, chẳng nhẽ hắn sẽ ngừng, trực tiếp buông tha sao?Để tỏ lòng kháng nghị, nàng quyết định trả thù nho nhỏ."Tiêu Trúc, trước kia ngươi có không ít nữ nhân chứ?'' Bởi vì xem thế nào, hắn cũng không giống người mới nếm thử nữ sắc.Trong lúc cấp bách ngẩng đầu lên, hắn cười híp mắt nhìn nàng, không tức giận, ''Nương tử lấy cớ gì nói ra những lời ấy, cả người phu quân trong sạch cực độ, đồ tốt nhất, mấy chục năm không nhúc nhích, tất cả đều giữ lại cho ngươi đấy."Nữ nhân tầm thường, sao có thể vào pháp nhãn của hắn."Phi." Thối hắn một cái, Lăng Không nghiêng mặt qua một bên.Hắn không hề giả mù sa mưa nữa, thuần thục động thân, tiến quân thần tốc.Chẳng biết tại sao, mỗi một cái cực kỳ ra sức hung mãnh, tựa hồ đang nhằm vào người khác không có việc gì nói lung tung.Hóa ‘ bi phẫn ’ làm lực lượng, siêng năng, tự thể nghiệm chứng minh hắn ‘ trinh tiết ’.Xem ra, hay là nghĩ biện pháp ăn no người này trước, nếu không cũng đừng nghĩ đến nói chuyện chánh sự.Thân thể đau, cùng cái k*ch t*nh quen thuộc mà xa lạ, dần dần bao phủ suy nghĩ của nàng, để cho nàng không rảnh suy nghĩ cái khác.Trong cơn mông lung, chỉ cảm thấy Tiêu Trúc hôm nay hình như đặc biệt ‘ dũng mãnh ’, một cái tiếp một cái, cơ hồ đều muốn xuyên qua nàng.

Quyển 1 - Chương 36: Xữ nhân tầm thường, sao có thể vào pháp nhãn của hắn