Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 37: Người đàng hoàng thay đổi không thành thật

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Giường gỗ có tiếng vang két két, nếu cứ tiếp tục như vậy, có thể tưởng tượng, không bao lâu, đại khái nó sẽ phải đối mặt với số mạng giữa sống và chết.Tiêu Trúc có tiền, nàng biết.Vấn đề là có tiền cũng không thể lãng phí.Ừ, ngày mai muốn cùng hắn thảo luận chuyện này mới được.Động tác, phải nhẹ một chút(bánh bao ; sao chị ý còn có tâm trạng nghĩ đến 'sống, chết' của cái giường nhỉ = = anh ý mạnh thế cơ mà =))))..................Mộ Lăng Không nhớ lại tân hôn, đại khái là trải qua ở bên trong phòng ngủ, giường đệm nho nhỏ, thành cái nôi hạnh phúc của hai người, vừa có thời gian, vừa có cơ hội, hắn sẽ dùng trăm phương ngàn kế kéo nàng trở về 'làm vận động', chăm chỉ không thể tưởng tượng.Không biết có phải là ảo giác hay không, nàng cảm giác sắc mặc của phu quân ngày càng tái nhợt, Túng Dục quá độ, mạnh hơn là làm thân thể bị móc rỗng nha.Nàng uyển chuyển gián tiếp nhắc nhở, hai người còn phải vượt qua cả đời, không cần ‘ liều mạng ’ như thế.Miệng hắn đồng ý được được, nhưng hành động không thấy thu lại, làm theo ý mình, một ngày mười hai canh giờ, hận không thể vượt qua trên người nàng.Về phần tấm thân xử nữ là mất ở hôm say rượi hay hôm tân hôn, nàng vẫn chưa làm rõ được.Hai người vừa nhắc tới loại đề tài này, Tiêu Trúc lập tức liền bắt đầu giả bộ hồ đồ, thật sự nàng muốn không đứng lên, nhưng hắn lại càng giống như là giả ngây giả dại.Người đàng hoàng thay đổi không thành thật, không thể nghi ngờ là một chuyện hết sức đáng sợ.Tóc của hắn, mỗi sợi dài một tấc, khí chất của hắn cũng tà đi một phần.Do Phật đến ma, mỗi ngày đều có chút biến hóa, hắn rõ ràng là cười nhưng nàng lại thấy có chút cảm giác lạ lẫm.Mỗi lần nàng đều không nhịn được dùng sức dụi mắt, sau đó, mặt của phu quân sẽ cong cong lại gần, ‘ hỏi han ân cần ’.

Giường gỗ có tiếng vang két két, nếu cứ tiếp tục như vậy, có thể tưởng tượng, không bao lâu, đại khái nó sẽ phải đối mặt với số mạng giữa sống và chết.

Tiêu Trúc có tiền, nàng biết.

Vấn đề là có tiền cũng không thể lãng phí.

Ừ, ngày mai muốn cùng hắn thảo luận chuyện này mới được.

Động tác, phải nhẹ một chút

(bánh bao ; sao chị ý còn có tâm trạng nghĩ đến 'sống, chết' của cái giường nhỉ = = anh ý mạnh thế cơ mà =))))

..................

Mộ Lăng Không nhớ lại tân hôn, đại khái là trải qua ở bên trong phòng ngủ, giường đệm nho nhỏ, thành cái nôi hạnh phúc của hai người, vừa có thời gian, vừa có cơ hội, hắn sẽ dùng trăm phương ngàn kế kéo nàng trở về 'làm vận động', chăm chỉ không thể tưởng tượng.

Không biết có phải là ảo giác hay không, nàng cảm giác sắc mặc của phu quân ngày càng tái nhợt, Túng Dục quá độ, mạnh hơn là làm thân thể bị móc rỗng nha.

Nàng uyển chuyển gián tiếp nhắc nhở, hai người còn phải vượt qua cả đời, không cần ‘ liều mạng ’ như thế.

Miệng hắn đồng ý được được, nhưng hành động không thấy thu lại, làm theo ý mình, một ngày mười hai canh giờ, hận không thể vượt qua trên người nàng.

Về phần tấm thân xử nữ là mất ở hôm say rượi hay hôm tân hôn, nàng vẫn chưa làm rõ được.

Hai người vừa nhắc tới loại đề tài này, Tiêu Trúc lập tức liền bắt đầu giả bộ hồ đồ, thật sự nàng muốn không đứng lên, nhưng hắn lại càng giống như là giả ngây giả dại.

Người đàng hoàng thay đổi không thành thật, không thể nghi ngờ là một chuyện hết sức đáng sợ.

Tóc của hắn, mỗi sợi dài một tấc, khí chất của hắn cũng tà đi một phần.

Do Phật đến ma, mỗi ngày đều có chút biến hóa, hắn rõ ràng là cười nhưng nàng lại thấy có chút cảm giác lạ lẫm.

Mỗi lần nàng đều không nhịn được dùng sức dụi mắt, sau đó, mặt của phu quân sẽ cong cong lại gần, ‘ hỏi han ân cần ’.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Giường gỗ có tiếng vang két két, nếu cứ tiếp tục như vậy, có thể tưởng tượng, không bao lâu, đại khái nó sẽ phải đối mặt với số mạng giữa sống và chết.Tiêu Trúc có tiền, nàng biết.Vấn đề là có tiền cũng không thể lãng phí.Ừ, ngày mai muốn cùng hắn thảo luận chuyện này mới được.Động tác, phải nhẹ một chút(bánh bao ; sao chị ý còn có tâm trạng nghĩ đến 'sống, chết' của cái giường nhỉ = = anh ý mạnh thế cơ mà =))))..................Mộ Lăng Không nhớ lại tân hôn, đại khái là trải qua ở bên trong phòng ngủ, giường đệm nho nhỏ, thành cái nôi hạnh phúc của hai người, vừa có thời gian, vừa có cơ hội, hắn sẽ dùng trăm phương ngàn kế kéo nàng trở về 'làm vận động', chăm chỉ không thể tưởng tượng.Không biết có phải là ảo giác hay không, nàng cảm giác sắc mặc của phu quân ngày càng tái nhợt, Túng Dục quá độ, mạnh hơn là làm thân thể bị móc rỗng nha.Nàng uyển chuyển gián tiếp nhắc nhở, hai người còn phải vượt qua cả đời, không cần ‘ liều mạng ’ như thế.Miệng hắn đồng ý được được, nhưng hành động không thấy thu lại, làm theo ý mình, một ngày mười hai canh giờ, hận không thể vượt qua trên người nàng.Về phần tấm thân xử nữ là mất ở hôm say rượi hay hôm tân hôn, nàng vẫn chưa làm rõ được.Hai người vừa nhắc tới loại đề tài này, Tiêu Trúc lập tức liền bắt đầu giả bộ hồ đồ, thật sự nàng muốn không đứng lên, nhưng hắn lại càng giống như là giả ngây giả dại.Người đàng hoàng thay đổi không thành thật, không thể nghi ngờ là một chuyện hết sức đáng sợ.Tóc của hắn, mỗi sợi dài một tấc, khí chất của hắn cũng tà đi một phần.Do Phật đến ma, mỗi ngày đều có chút biến hóa, hắn rõ ràng là cười nhưng nàng lại thấy có chút cảm giác lạ lẫm.Mỗi lần nàng đều không nhịn được dùng sức dụi mắt, sau đó, mặt của phu quân sẽ cong cong lại gần, ‘ hỏi han ân cần ’.

Quyển 1 - Chương 37: Người đàng hoàng thay đổi không thành thật