Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 49: Ghét như kẻ thù

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hừ, nhìn tới nhìn lui, thấy tiểu cửu nhi giống mình lúc còn trẻ nhất, vả lại con giỏi hơn cha, tính tình càng dữ dội, khiến ông vừa ghét vừa yêu.Đứa nhỏ này không tầm thường, khó có thể khống chế.''Ngươi cũng sẽ thua?'' Hai tròng mắt của ông tự nhiên hiện lên tia sáng khôi hài.''Sẽ.'' Hình như hắn không nguyện ý nói về cái đề tài này, chỉ cái đầu của mình, sau đó khôi phục lại sự hờ hững vốn có.Hôm nay, hắn mới là nhân vật chính, hắn hoàn toàn không thẹn.Đáng tiếc, lòng cực kỳ không yên cũng là hắn.Linh Đế một mặt là tâm tình yêu thích, mặt khác cũng có chút không vui, vờ không để ý, 24 nhi tử, trừ Đế Tuấn không bỏ ông ở trong lòng, không đứa nào không nhìn chằm chằm vào ngôi vị thái tử, hy vọng có ngày chuyện tốt nhưu vậy được rơi trúng đầu mình.Cũng chỉ có Đế Tuấn, đưa cho hắn 8 ý chỉ, lại ước chừng sau hai tháng mới bằng lòng cho xuất hiện, cái đầu trọc lốc của hắn coi như không tính đi, hắn còn luôn có cái bộ dáng mất cả hết hứng.Ngôi vị thái tử, chờ ông lên chầu trời, tiểu cửu nhi có thẻ danh chính ngôn thuận có cả thiên hạ.Hắn làm gì mà bày ra cái nét mặt, ghét như kẻ thù.Linh Đế ho nhẹ mấy tiếng, che giấu sự lúng túng.Không hề bực tức với hắn, hôm nay có tất cả các nhi tử ở đây, cũng phải cho tiểu cửu nhi chút mặt mũi.''Ý trẫm đã quyết, từ nay về sau, không cho phép ngươi đi ra ngoài chạy toán loạn, mỗi ngày phải lên triều cùng trẫm, chia sẻ xử trí quốc sự." Lời này, ông nói ít nhất là 20 lần, trong khoảng thời gian khi hắn 10 tuổi đến 28 tuổi, đem hết tất cả các biện pháp, muốn hắn yên vị, nhưng đáng tiếc, cuối cùng vẫn không thể đạt được ước muốn.Trong mắt bỗng nhiên xẹt qua một tia giễu cợt, Đế Tuấn không có ý tứ đồng ý, duy trì trầm mặc cao nhất, giống như là một cây gỗ giữa bão táp, lẳng lặng đứng tại chỗ, mặc cho gió táp mưa sa, hoàn toàn không có phản ứng.

Hừ, nhìn tới nhìn lui, thấy tiểu cửu nhi giống mình lúc còn trẻ nhất, vả lại con giỏi hơn cha, tính tình càng dữ dội, khiến ông vừa ghét vừa yêu.

Đứa nhỏ này không tầm thường, khó có thể khống chế.

''Ngươi cũng sẽ thua?'' Hai tròng mắt của ông tự nhiên hiện lên tia sáng khôi hài.

''Sẽ.'' Hình như hắn không nguyện ý nói về cái đề tài này, chỉ cái đầu của mình, sau đó khôi phục lại sự hờ hững vốn có.

Hôm nay, hắn mới là nhân vật chính, hắn hoàn toàn không thẹn.

Đáng tiếc, lòng cực kỳ không yên cũng là hắn.

Linh Đế một mặt là tâm tình yêu thích, mặt khác cũng có chút không vui, vờ không để ý, 24 nhi tử, trừ Đế Tuấn không bỏ ông ở trong lòng, không đứa nào không nhìn chằm chằm vào ngôi vị thái tử, hy vọng có ngày chuyện tốt nhưu vậy được rơi trúng đầu mình.

Cũng chỉ có Đế Tuấn, đưa cho hắn 8 ý chỉ, lại ước chừng sau hai tháng mới bằng lòng cho xuất hiện, cái đầu trọc lốc của hắn coi như không tính đi, hắn còn luôn có cái bộ dáng mất cả hết hứng.

Ngôi vị thái tử, chờ ông lên chầu trời, tiểu cửu nhi có thẻ danh chính ngôn thuận có cả thiên hạ.

Hắn làm gì mà bày ra cái nét mặt, ghét như kẻ thù.

Linh Đế ho nhẹ mấy tiếng, che giấu sự lúng túng.

Không hề bực tức với hắn, hôm nay có tất cả các nhi tử ở đây, cũng phải cho tiểu cửu nhi chút mặt mũi.

''Ý trẫm đã quyết, từ nay về sau, không cho phép ngươi đi ra ngoài chạy toán loạn, mỗi ngày phải lên triều cùng trẫm, chia sẻ xử trí quốc sự." Lời này, ông nói ít nhất là 20 lần, trong khoảng thời gian khi hắn 10 tuổi đến 28 tuổi, đem hết tất cả các biện pháp, muốn hắn yên vị, nhưng đáng tiếc, cuối cùng vẫn không thể đạt được ước muốn.

Trong mắt bỗng nhiên xẹt qua một tia giễu cợt, Đế Tuấn không có ý tứ đồng ý, duy trì trầm mặc cao nhất, giống như là một cây gỗ giữa bão táp, lẳng lặng đứng tại chỗ, mặc cho gió táp mưa sa, hoàn toàn không có phản ứng.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hừ, nhìn tới nhìn lui, thấy tiểu cửu nhi giống mình lúc còn trẻ nhất, vả lại con giỏi hơn cha, tính tình càng dữ dội, khiến ông vừa ghét vừa yêu.Đứa nhỏ này không tầm thường, khó có thể khống chế.''Ngươi cũng sẽ thua?'' Hai tròng mắt của ông tự nhiên hiện lên tia sáng khôi hài.''Sẽ.'' Hình như hắn không nguyện ý nói về cái đề tài này, chỉ cái đầu của mình, sau đó khôi phục lại sự hờ hững vốn có.Hôm nay, hắn mới là nhân vật chính, hắn hoàn toàn không thẹn.Đáng tiếc, lòng cực kỳ không yên cũng là hắn.Linh Đế một mặt là tâm tình yêu thích, mặt khác cũng có chút không vui, vờ không để ý, 24 nhi tử, trừ Đế Tuấn không bỏ ông ở trong lòng, không đứa nào không nhìn chằm chằm vào ngôi vị thái tử, hy vọng có ngày chuyện tốt nhưu vậy được rơi trúng đầu mình.Cũng chỉ có Đế Tuấn, đưa cho hắn 8 ý chỉ, lại ước chừng sau hai tháng mới bằng lòng cho xuất hiện, cái đầu trọc lốc của hắn coi như không tính đi, hắn còn luôn có cái bộ dáng mất cả hết hứng.Ngôi vị thái tử, chờ ông lên chầu trời, tiểu cửu nhi có thẻ danh chính ngôn thuận có cả thiên hạ.Hắn làm gì mà bày ra cái nét mặt, ghét như kẻ thù.Linh Đế ho nhẹ mấy tiếng, che giấu sự lúng túng.Không hề bực tức với hắn, hôm nay có tất cả các nhi tử ở đây, cũng phải cho tiểu cửu nhi chút mặt mũi.''Ý trẫm đã quyết, từ nay về sau, không cho phép ngươi đi ra ngoài chạy toán loạn, mỗi ngày phải lên triều cùng trẫm, chia sẻ xử trí quốc sự." Lời này, ông nói ít nhất là 20 lần, trong khoảng thời gian khi hắn 10 tuổi đến 28 tuổi, đem hết tất cả các biện pháp, muốn hắn yên vị, nhưng đáng tiếc, cuối cùng vẫn không thể đạt được ước muốn.Trong mắt bỗng nhiên xẹt qua một tia giễu cợt, Đế Tuấn không có ý tứ đồng ý, duy trì trầm mặc cao nhất, giống như là một cây gỗ giữa bão táp, lẳng lặng đứng tại chỗ, mặc cho gió táp mưa sa, hoàn toàn không có phản ứng.

Quyển 1 - Chương 49: Ghét như kẻ thù