Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 50: Tạo người, cũng là một việc đơn giản giống như ăn cơm
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Thật ra thì đây cũng là một loại tư thái.Mặt Linh Đế như đưa đám, phất tay làm các nhi tử đi ra ngoài, đám người đi sạch, lại nghiêng đầu với hoàng hậu ở bên cạnh :''Mạn Nhi, nàng cũng đi ra ngoài, trẫm muốn cùng tiểu cửu nhi hàn huyên đơn độc một chút.''Cánh môi của hoàng hậu đóng mở mấy lần, cuối cùng không nói, đi qua con trai độc nhất thì kéo nhẹ áo khoác của hắn, mong mỏi nhìn hắn, ruốt cuộc không thể nói ra cái gì.Nhi tử lớn rồi, bà cũng không hiểu ý nghĩ của hắn.Rất nhiều việc, dù là mẹ ruột, cũng không cách nào can thiệp.Rất nhiều năm không gặp, bà muốn cùng nói chuyện với nhi tử, trong lúc nhất thời không tìm được đề tài thích hợp.Đợi đến khi có hai cha con, mặt đối mặt.Linh Đế bắt đầu phẫn nộ nổi đóa.Bàn tay nặng nề vỗ vào bàn, đổi vẻ mặt uy nghiêm, ''Cửu nhi, trẫm và hoàng hậu chỉ có một đứa con là ngươi, thái tử vị, ngươi không muốn cũng phải muốn, đây là quy củ của tổ tông, ai cũng không thể đổi được.''''Mẫu hậu còn trẻ.'' Đế Tuấn trả lời một câu lập lờ như vậy.Bởi vì quá mức mông lung, trong lúc nhất thời, ông không thể làm rõ :''Cái gì?''''Nếu như nhất định là máu mủ, ban đêm người có thể cố gắng hơn nữa, có thể năm sau sẽ có thêm 25 tiểu đệ.'' Việc là do người làm nha, dù sao phụ hoàng đối với hắn mà nói, tạo người, cũng là một việc đơn giản giống như ăn cơm.Ừ, 24 hoàng đệ, 33 công chúa đều có thể làm được.Mặt già của ông đỏ lên, rất nhanh chuyển thành tím bầm, rốt cuộc cũng đen thành một mảng, ''Tiểu cửu, thánh chỉ đã chiêu cáo thiên hạ, nghi thức lễ mừng cũng đã chuẩn bị tốt, ngươi cho rằng trẫm đã định thái tử, chuyện này tuyệt đối không thể sửa đổi.''Lại cự tuyệt. Lại hủy bỏ. Cẩn thận ông muốn mặt rồng phun lửa.''Phụ hoàng càng già càng dẻo dai, ít nhất còn có thể làm Hoàng đế 30 năm nữa, cần gì phải gấp gáp chỉ định danh phận.''
Thật ra thì đây cũng là một loại tư thái.
Mặt Linh Đế như đưa đám, phất tay làm các nhi tử đi ra ngoài, đám người đi sạch, lại nghiêng đầu với hoàng hậu ở bên cạnh :''Mạn Nhi, nàng cũng đi ra ngoài, trẫm muốn cùng tiểu cửu nhi hàn huyên đơn độc một chút.''
Cánh môi của hoàng hậu đóng mở mấy lần, cuối cùng không nói, đi qua con trai độc nhất thì kéo nhẹ áo khoác của hắn, mong mỏi nhìn hắn, ruốt cuộc không thể nói ra cái gì.
Nhi tử lớn rồi, bà cũng không hiểu ý nghĩ của hắn.
Rất nhiều việc, dù là mẹ ruột, cũng không cách nào can thiệp.
Rất nhiều năm không gặp, bà muốn cùng nói chuyện với nhi tử, trong lúc nhất thời không tìm được đề tài thích hợp.
Đợi đến khi có hai cha con, mặt đối mặt.
Linh Đế bắt đầu phẫn nộ nổi đóa.
Bàn tay nặng nề vỗ vào bàn, đổi vẻ mặt uy nghiêm, ''Cửu nhi, trẫm và hoàng hậu chỉ có một đứa con là ngươi, thái tử vị, ngươi không muốn cũng phải muốn, đây là quy củ của tổ tông, ai cũng không thể đổi được.''
''Mẫu hậu còn trẻ.'' Đế Tuấn trả lời một câu lập lờ như vậy.
Bởi vì quá mức mông lung, trong lúc nhất thời, ông không thể làm rõ :''Cái gì?''
''Nếu như nhất định là máu mủ, ban đêm người có thể cố gắng hơn nữa, có thể năm sau sẽ có thêm 25 tiểu đệ.'' Việc là do người làm nha, dù sao phụ hoàng đối với hắn mà nói, tạo người, cũng là một việc đơn giản giống như ăn cơm.
Ừ, 24 hoàng đệ, 33 công chúa đều có thể làm được.
Mặt già của ông đỏ lên, rất nhanh chuyển thành tím bầm, rốt cuộc cũng đen thành một mảng, ''Tiểu cửu, thánh chỉ đã chiêu cáo thiên hạ, nghi thức lễ mừng cũng đã chuẩn bị tốt, ngươi cho rằng trẫm đã định thái tử, chuyện này tuyệt đối không thể sửa đổi.''
Lại cự tuyệt. Lại hủy bỏ. Cẩn thận ông muốn mặt rồng phun lửa.
''Phụ hoàng càng già càng dẻo dai, ít nhất còn có thể làm Hoàng đế 30 năm nữa, cần gì phải gấp gáp chỉ định danh phận.''
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Thật ra thì đây cũng là một loại tư thái.Mặt Linh Đế như đưa đám, phất tay làm các nhi tử đi ra ngoài, đám người đi sạch, lại nghiêng đầu với hoàng hậu ở bên cạnh :''Mạn Nhi, nàng cũng đi ra ngoài, trẫm muốn cùng tiểu cửu nhi hàn huyên đơn độc một chút.''Cánh môi của hoàng hậu đóng mở mấy lần, cuối cùng không nói, đi qua con trai độc nhất thì kéo nhẹ áo khoác của hắn, mong mỏi nhìn hắn, ruốt cuộc không thể nói ra cái gì.Nhi tử lớn rồi, bà cũng không hiểu ý nghĩ của hắn.Rất nhiều việc, dù là mẹ ruột, cũng không cách nào can thiệp.Rất nhiều năm không gặp, bà muốn cùng nói chuyện với nhi tử, trong lúc nhất thời không tìm được đề tài thích hợp.Đợi đến khi có hai cha con, mặt đối mặt.Linh Đế bắt đầu phẫn nộ nổi đóa.Bàn tay nặng nề vỗ vào bàn, đổi vẻ mặt uy nghiêm, ''Cửu nhi, trẫm và hoàng hậu chỉ có một đứa con là ngươi, thái tử vị, ngươi không muốn cũng phải muốn, đây là quy củ của tổ tông, ai cũng không thể đổi được.''''Mẫu hậu còn trẻ.'' Đế Tuấn trả lời một câu lập lờ như vậy.Bởi vì quá mức mông lung, trong lúc nhất thời, ông không thể làm rõ :''Cái gì?''''Nếu như nhất định là máu mủ, ban đêm người có thể cố gắng hơn nữa, có thể năm sau sẽ có thêm 25 tiểu đệ.'' Việc là do người làm nha, dù sao phụ hoàng đối với hắn mà nói, tạo người, cũng là một việc đơn giản giống như ăn cơm.Ừ, 24 hoàng đệ, 33 công chúa đều có thể làm được.Mặt già của ông đỏ lên, rất nhanh chuyển thành tím bầm, rốt cuộc cũng đen thành một mảng, ''Tiểu cửu, thánh chỉ đã chiêu cáo thiên hạ, nghi thức lễ mừng cũng đã chuẩn bị tốt, ngươi cho rằng trẫm đã định thái tử, chuyện này tuyệt đối không thể sửa đổi.''Lại cự tuyệt. Lại hủy bỏ. Cẩn thận ông muốn mặt rồng phun lửa.''Phụ hoàng càng già càng dẻo dai, ít nhất còn có thể làm Hoàng đế 30 năm nữa, cần gì phải gấp gáp chỉ định danh phận.''