Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 62: Khi dễ nàng trước rồi nói sau
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nàng đã cảm thấy đồ vật khốn nạn nóng rừng rực đang dán vào bắp đùi của nàng, đẩy vào động, tìm kiếm lối vào thảo nguyên, chỉ thiếu chút nữa, đã được như ý rồi.Có lẽ không ngờ nàng có cái động tác như thế, tránh cũng không kịp tránh, một tiếng k** r*n truyền đến, bả vai của nàng bị người hung hăng cắn, ''Nương tử, nàng nghĩ phế vi phu sao? Ô ô ô, chúng ta đã nói rồi đấy, muốn sinh một chục đứa bé, xong rồi xong rồi, không biết có phải bị hư rồi không?''"Tiêu Trúc?" Quả thật nàng không dám tin vào tai mình, lập tức bình tĩnh lại, trở tay ôm lấy nàng, ''Thật sự là chàng? Ta không phải đang nằm mơ chứ?"''Ưmh, nàng có thể đem cái này thành một giấc mơ.'' Đau đớn giảm dần, Đế Tuấn lại chưa từ bỏ ý định, có ý định chiếm lại lãnh địa của hắn, tính khí trẻ con muốn tiếp chuyện vào cung ngày hôm qua tiến hành tới cùng.Hắn đã đợi tròn một đêm.Thật vất vả nhịn đến trời sáng, vết thương của nàng dưới sự tác dụng của kim dược khép lại hơn phân nửa, hắn mới dung túng khát vọng, muốn hoàn thành ước nguyện, hừ, chỉ là bị đụng một chút, tuyệt đối không cách nào ngăn cản được nhiệt tình của hắn.Mộ Lăng Không hiểu rất rõ tính tình của hắn, chia ly mất mấy chục ngày, Tiêu Trúc còn là Tiêu Trúc.Nếu như không thỏa mãn hắn, tuyệt đối không có biện pháp để cho hắn ngoan ngoãn nghe lời.Chỉ đành phải ngoan ngoãn mặc cho hắn làm càn, giống như con mèo con nhu thuận phối hợp với hắn.Đế Tuấn thỏa mãn hài lòng, đi lên cọ xát, chận lại môi của nàng, đôi môi nóng bỏng xâm nhập làm nàng cũng mau muốn hòa tan thành một vũng nước rồi."Nương tử, ta rất nhớ nàng, mau tới an ủi lòng của vi phu, đã kích động nhảy loạn rồi.'' Một bên hắn lẩm bẩm nói lời yêu, một bên liêm xuống, mới vừa rồi ở nơi nào té ngã, tự nhiên muốn từ nơi đó đứng lên, mặc dù vẫn còn đau, nhưng hắn cắn răng nhẫn nại, khi dễ nàng trước rồi nói sau.
Nàng đã cảm thấy đồ vật
khốn nạn nóng rừng rực đang dán vào bắp đùi của nàng, đẩy vào động, tìm
kiếm lối vào thảo nguyên, chỉ thiếu chút nữa, đã được như ý rồi.
Có lẽ không ngờ nàng có cái động tác như thế, tránh cũng không kịp tránh,
một tiếng k** r*n truyền đến, bả vai của nàng bị người hung hăng cắn,
''Nương tử, nàng nghĩ phế vi phu sao? Ô ô ô, chúng ta đã nói rồi đấy,
muốn sinh một chục đứa bé, xong rồi xong rồi, không biết có phải bị hư
rồi không?''
"Tiêu Trúc?" Quả thật nàng không dám tin vào tai
mình, lập tức bình tĩnh lại, trở tay ôm lấy nàng, ''Thật sự là chàng? Ta không phải đang nằm mơ chứ?"
''Ưmh, nàng có thể đem cái này
thành một giấc mơ.'' Đau đớn giảm dần, Đế Tuấn lại chưa từ bỏ ý định, có ý định chiếm lại lãnh địa của hắn, tính khí trẻ con muốn tiếp chuyện
vào cung ngày hôm qua tiến hành tới cùng.
Hắn đã đợi tròn một đêm.
Thật vất vả nhịn đến trời sáng, vết thương của nàng dưới sự tác dụng của
kim dược khép lại hơn phân nửa, hắn mới dung túng khát vọng, muốn hoàn thành ước nguyện, hừ, chỉ là bị đụng một chút, tuyệt đối không cách nào ngăn cản được nhiệt tình của hắn.
Mộ Lăng Không hiểu rất rõ tính tình của hắn, chia ly mất mấy chục ngày, Tiêu Trúc còn là Tiêu Trúc.
Nếu như không thỏa mãn hắn, tuyệt đối không có biện pháp để cho hắn ngoan ngoãn nghe lời.
Chỉ đành phải ngoan ngoãn mặc cho hắn làm càn, giống như con mèo con nhu thuận phối hợp với hắn.
Đế Tuấn thỏa mãn hài lòng, đi lên cọ xát, chận lại môi của nàng, đôi môi
nóng bỏng xâm nhập làm nàng cũng mau muốn hòa tan thành một vũng nước
rồi.
"Nương tử, ta rất nhớ nàng, mau tới an ủi lòng của vi phu,
đã kích động nhảy loạn rồi.'' Một bên hắn lẩm bẩm nói lời yêu, một bên
liêm xuống, mới vừa rồi ở nơi nào té ngã, tự nhiên muốn từ nơi đó đứng
lên, mặc dù vẫn còn đau, nhưng hắn cắn răng nhẫn nại, khi dễ nàng trước rồi nói sau.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nàng đã cảm thấy đồ vật khốn nạn nóng rừng rực đang dán vào bắp đùi của nàng, đẩy vào động, tìm kiếm lối vào thảo nguyên, chỉ thiếu chút nữa, đã được như ý rồi.Có lẽ không ngờ nàng có cái động tác như thế, tránh cũng không kịp tránh, một tiếng k** r*n truyền đến, bả vai của nàng bị người hung hăng cắn, ''Nương tử, nàng nghĩ phế vi phu sao? Ô ô ô, chúng ta đã nói rồi đấy, muốn sinh một chục đứa bé, xong rồi xong rồi, không biết có phải bị hư rồi không?''"Tiêu Trúc?" Quả thật nàng không dám tin vào tai mình, lập tức bình tĩnh lại, trở tay ôm lấy nàng, ''Thật sự là chàng? Ta không phải đang nằm mơ chứ?"''Ưmh, nàng có thể đem cái này thành một giấc mơ.'' Đau đớn giảm dần, Đế Tuấn lại chưa từ bỏ ý định, có ý định chiếm lại lãnh địa của hắn, tính khí trẻ con muốn tiếp chuyện vào cung ngày hôm qua tiến hành tới cùng.Hắn đã đợi tròn một đêm.Thật vất vả nhịn đến trời sáng, vết thương của nàng dưới sự tác dụng của kim dược khép lại hơn phân nửa, hắn mới dung túng khát vọng, muốn hoàn thành ước nguyện, hừ, chỉ là bị đụng một chút, tuyệt đối không cách nào ngăn cản được nhiệt tình của hắn.Mộ Lăng Không hiểu rất rõ tính tình của hắn, chia ly mất mấy chục ngày, Tiêu Trúc còn là Tiêu Trúc.Nếu như không thỏa mãn hắn, tuyệt đối không có biện pháp để cho hắn ngoan ngoãn nghe lời.Chỉ đành phải ngoan ngoãn mặc cho hắn làm càn, giống như con mèo con nhu thuận phối hợp với hắn.Đế Tuấn thỏa mãn hài lòng, đi lên cọ xát, chận lại môi của nàng, đôi môi nóng bỏng xâm nhập làm nàng cũng mau muốn hòa tan thành một vũng nước rồi."Nương tử, ta rất nhớ nàng, mau tới an ủi lòng của vi phu, đã kích động nhảy loạn rồi.'' Một bên hắn lẩm bẩm nói lời yêu, một bên liêm xuống, mới vừa rồi ở nơi nào té ngã, tự nhiên muốn từ nơi đó đứng lên, mặc dù vẫn còn đau, nhưng hắn cắn răng nhẫn nại, khi dễ nàng trước rồi nói sau.