Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 63: Nàng tỉnh, Đế Tuấn không yên lòng

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Bị động thừa nhận nhiệt tình của hắn.‘ nộp thuế lương thực ’ tích góp được hơn một tháng, cùng nhau đưa lên, rất là khả quan.h**n ** kịch liệt giữa hai người có chút điên loạn, ôm chặt đối phương, trừ bản năng muốn đụng chạm bên ngoài thân thể thì cái gì cũng không muốn.Rât lâu.....rất lâu..........Sau khi hắn rốt cuộc tặng nàng sự tột cùng của cực hạn lần thứ n, mới cho phép mình buông thả.Thân thể run rẩy của nàng bình tĩnh lại, bắt đầu thấy đau bả vai, còn có chút chất lỏng có máu rịn ra trên vải trắng, nghĩ là quá mức kịch liệt, ngay cả vết thương cũng tóe mở ra.Hiển nhiên hắn cũng chú ý tới tình cảnh này, trong mắt thoáng qua một tia đau lòng, còn có vài khí âm trầm, nghiêng người, kéo thân thể của nàng ra, thân thể tr*n tr**ng đến bên cạnh bàn lấy bình thuốc, mới quay đầu lại, rón rén giúp nàng băng bó bôi thuốc.Đau không?" Hắn tiến tới, hôn một cái vào chóp mũi của nàng, nhận ra rằng da mặt của nang đã ra mồ hôi lạnh.''Vẫn tốt, có thể chịu được.'' Xông xáo giang hồ nhiều năm, bị thương là bữa cơm thường ngày, giống như trình độ này, bình thường nàng không để trong lòng.Nhưng có thể được người yêu thương đau lòng như thế, cảm giác là cực kỳ tốt.''Nương tử hư, nàng thật sự khiến cho người khác biết đau tim, có biết không? Nàng đã hù chết nam nhân của nàng rồi.'' Đế Tuấn ngáp một cái, chân tựa như bạch tuộc cuốn lấy nàng, ''Đợi ta ngủ đủ giấc, sẽ tìm nàng tính sổ, bây giờ, mặc kệ nàng mệt hay không, cũng phải ngủ chung với ta.''Nói xong, ngón tay đã dò đến bóng lưng tr*n tr** bóng loáng của nàng, tìm đúng huyệt ngủ, nhẹ nhàng một chút.Mộ Lăng Không cũng có thể bất đắc dĩ trừng mắt liến nhìn hắn một cái, liền hôn mê đi vào trong giấc ngủ.Người bệnh nên giống người bệnh, lại nói, hắn ngủ, nàng tỉnh, hắn không yên tâm.Vô ích nhịn cả đêm, mới vừa rồi được sung sướng lâm ly, buông thả lần thứ nhất, hắn cũng không có thể lực so tài cùng nàng bây giờ.

Bị động thừa nhận nhiệt tình của hắn.

‘ nộp thuế lương thực ’ tích góp được hơn một tháng, cùng nhau đưa lên, rất là khả quan.

h**n ** kịch liệt giữa hai người có chút điên loạn, ôm chặt đối phương, trừ bản năng muốn đụng chạm bên ngoài thân thể thì cái gì cũng không muốn.

Rât lâu.....rất lâu..........

Sau khi hắn rốt cuộc tặng nàng sự tột cùng của cực hạn lần thứ n, mới cho phép mình buông thả.

Thân thể run rẩy của nàng bình tĩnh lại, bắt đầu thấy đau bả vai, còn có chút chất lỏng có máu rịn ra trên vải trắng, nghĩ là quá mức kịch liệt, ngay cả vết thương cũng tóe mở ra.

Hiển nhiên hắn cũng chú ý tới tình cảnh này, trong mắt thoáng qua một tia đau lòng, còn có vài khí âm trầm, nghiêng người, kéo thân thể của nàng ra, thân thể tr*n tr**ng đến bên cạnh bàn lấy bình thuốc, mới quay đầu lại, rón rén giúp nàng băng bó bôi thuốc.

Đau không?" Hắn tiến tới, hôn một cái vào chóp mũi của nàng, nhận ra rằng da mặt của nang đã ra mồ hôi lạnh.

''Vẫn tốt, có thể chịu được.'' Xông xáo giang hồ nhiều năm, bị thương là bữa cơm thường ngày, giống như trình độ này, bình thường nàng không để trong lòng.

Nhưng có thể được người yêu thương đau lòng như thế, cảm giác là cực kỳ tốt.

''Nương tử hư, nàng thật sự khiến cho người khác biết đau tim, có biết không? Nàng đã hù chết nam nhân của nàng rồi.'' Đế Tuấn ngáp một cái, chân tựa như bạch tuộc cuốn lấy nàng, ''Đợi ta ngủ đủ giấc, sẽ tìm nàng tính sổ, bây giờ, mặc kệ nàng mệt hay không, cũng phải ngủ chung với ta.''

Nói xong, ngón tay đã dò đến bóng lưng tr*n tr** bóng loáng của nàng, tìm đúng huyệt ngủ, nhẹ nhàng một chút.

Mộ Lăng Không cũng có thể bất đắc dĩ trừng mắt liến nhìn hắn một cái, liền hôn mê đi vào trong giấc ngủ.

Người bệnh nên giống người bệnh, lại nói, hắn ngủ, nàng tỉnh, hắn không yên tâm.

Vô ích nhịn cả đêm, mới vừa rồi được sung sướng lâm ly, buông thả lần thứ nhất, hắn cũng không có thể lực so tài cùng nàng bây giờ.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Bị động thừa nhận nhiệt tình của hắn.‘ nộp thuế lương thực ’ tích góp được hơn một tháng, cùng nhau đưa lên, rất là khả quan.h**n ** kịch liệt giữa hai người có chút điên loạn, ôm chặt đối phương, trừ bản năng muốn đụng chạm bên ngoài thân thể thì cái gì cũng không muốn.Rât lâu.....rất lâu..........Sau khi hắn rốt cuộc tặng nàng sự tột cùng của cực hạn lần thứ n, mới cho phép mình buông thả.Thân thể run rẩy của nàng bình tĩnh lại, bắt đầu thấy đau bả vai, còn có chút chất lỏng có máu rịn ra trên vải trắng, nghĩ là quá mức kịch liệt, ngay cả vết thương cũng tóe mở ra.Hiển nhiên hắn cũng chú ý tới tình cảnh này, trong mắt thoáng qua một tia đau lòng, còn có vài khí âm trầm, nghiêng người, kéo thân thể của nàng ra, thân thể tr*n tr**ng đến bên cạnh bàn lấy bình thuốc, mới quay đầu lại, rón rén giúp nàng băng bó bôi thuốc.Đau không?" Hắn tiến tới, hôn một cái vào chóp mũi của nàng, nhận ra rằng da mặt của nang đã ra mồ hôi lạnh.''Vẫn tốt, có thể chịu được.'' Xông xáo giang hồ nhiều năm, bị thương là bữa cơm thường ngày, giống như trình độ này, bình thường nàng không để trong lòng.Nhưng có thể được người yêu thương đau lòng như thế, cảm giác là cực kỳ tốt.''Nương tử hư, nàng thật sự khiến cho người khác biết đau tim, có biết không? Nàng đã hù chết nam nhân của nàng rồi.'' Đế Tuấn ngáp một cái, chân tựa như bạch tuộc cuốn lấy nàng, ''Đợi ta ngủ đủ giấc, sẽ tìm nàng tính sổ, bây giờ, mặc kệ nàng mệt hay không, cũng phải ngủ chung với ta.''Nói xong, ngón tay đã dò đến bóng lưng tr*n tr** bóng loáng của nàng, tìm đúng huyệt ngủ, nhẹ nhàng một chút.Mộ Lăng Không cũng có thể bất đắc dĩ trừng mắt liến nhìn hắn một cái, liền hôn mê đi vào trong giấc ngủ.Người bệnh nên giống người bệnh, lại nói, hắn ngủ, nàng tỉnh, hắn không yên tâm.Vô ích nhịn cả đêm, mới vừa rồi được sung sướng lâm ly, buông thả lần thứ nhất, hắn cũng không có thể lực so tài cùng nàng bây giờ.

Quyển 1 - Chương 63: Nàng tỉnh, Đế Tuấn không yên lòng