Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 68: Nam nhân tốt đau lòng cho nữ nhân
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nếu như có thể, khiến nàng ngủ mãi như vậy thì thật ra cũng không tồi.Đế Tuấn lắc lắc đầu, một mùi thơm thoáng qua chóp mũi, đó là hơi thở mê người đặc biệt của thức ăn.Hắn cảm thấy đói bụng rồi, Lăng Không nhất định cũng rất muốn ăn đồ, nàng là bệnh nhân, ngủ mãi không ăn, đều không có lợi với vết thương.Hắn tự nhận là nam nhân tốt đau lòng cho nữ nhân.Vì vậy, ngón tay của hắn thay thế đại não làm quyết định, giải khai huyệt đạo.Hắn còn chưa suy nghĩ rõ động tác này đại biểu cho cái gì.Rất nhanh, lông mày của nàng run rẩy nhẹ nhàng.Đế Tuấn dùng sức nuốt xuống một bãi nước miếng, ở bụng phát ra một tiếng vang óc óc, miệng đắng lưỡi khô chờ đợi.Cuối cùng nàng cũng tỉnh táo lại, tròng mắt nồng đậm buồn ngủ rất nhanh phát hiện ra bóng dáng của hắn, theo thói quen cười trước cho hắn nhìn, ''Tiêu Trúc, nhìn thấy chàng thật tốt, thiếp rất lo lắng đó là một giấc mơ.''Có lẽ bởi vì vẻ mặt của nàng giống với vẻ mặt thường ngày, làm Cửu hoàng tử thoáng an tâm một chút.Hắn nhanh chóng đỡ nàng dậy, để hai tấm nệm dầy ở ngang lưng nàng để chèo chống thân thể, tiếp đến lấy quần áo, từ trong ra ngoài, từng món một mặc trên người nàng.Đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua da thịt trắng mịn thì mang theo từng trận cảm giác run rẩy, nhiễu lấy ý chí của hắn.Nương tử của hắn, lực hút tạo ra đối với hắn còn mạnh hơn so với tưởng tượng.Không tự chủ, lại nuốt xuống một bãi nước miếng, tự mình nén xuống ý tưởng đang nhào lên, bất đắc dĩ, làm quân tử giả trước khi 'sắc' làm loạn, từng cái từng cái, đem áo làm cản trở tầm mắt mặc trở lại trên người nàng.Ngay cả tất vải cùng giầy, cũng không sai người khác, tự thân tự lực.Mộ Lăng Không yên lặng nhìn chăm chú bóng dáng cao lớn đang quỳ một gối dưới chân nàng, tóc mới mọc ra một đoạn ngắn, thêm mấy phần bướng bỉnh và cương quyết.
Nếu như có thể, khiến nàng ngủ mãi như vậy thì thật ra cũng không tồi.
Đế Tuấn lắc lắc đầu, một mùi thơm thoáng qua chóp mũi, đó là hơi thở mê người đặc biệt của thức ăn.
Hắn cảm thấy đói bụng rồi, Lăng Không nhất định cũng rất muốn ăn đồ, nàng là bệnh nhân, ngủ mãi không ăn, đều không có lợi với vết thương.
Hắn tự nhận là nam nhân tốt đau lòng cho nữ nhân.
Vì vậy, ngón tay của hắn thay thế đại não làm quyết định, giải khai huyệt đạo.
Hắn còn chưa suy nghĩ rõ động tác này đại biểu cho cái gì.
Rất nhanh, lông mày của nàng run rẩy nhẹ nhàng.
Đế Tuấn dùng sức nuốt xuống một bãi nước miếng, ở bụng phát ra một tiếng vang óc óc, miệng đắng lưỡi khô chờ đợi.
Cuối cùng nàng cũng tỉnh táo lại, tròng mắt nồng đậm buồn ngủ rất nhanh phát hiện ra bóng dáng của hắn, theo thói quen cười trước cho hắn nhìn, ''Tiêu Trúc, nhìn thấy chàng thật tốt, thiếp rất lo lắng đó là một giấc mơ.''
Có lẽ bởi vì vẻ mặt của nàng giống với vẻ mặt thường ngày, làm Cửu hoàng tử thoáng an tâm một chút.
Hắn nhanh chóng đỡ nàng dậy, để hai tấm nệm dầy ở ngang lưng nàng để chèo chống thân thể, tiếp đến lấy quần áo, từ trong ra ngoài, từng món một mặc trên người nàng.
Đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua da thịt trắng mịn thì mang theo từng trận cảm giác run rẩy, nhiễu lấy ý chí của hắn.
Nương tử của hắn, lực hút tạo ra đối với hắn còn mạnh hơn so với tưởng tượng.
Không tự chủ, lại nuốt xuống một bãi nước miếng, tự mình nén xuống ý tưởng đang nhào lên, bất đắc dĩ, làm quân tử giả trước khi 'sắc' làm loạn, từng cái từng cái, đem áo làm cản trở tầm mắt mặc trở lại trên người nàng.
Ngay cả tất vải cùng giầy, cũng không sai người khác, tự thân tự lực.
Mộ Lăng Không yên lặng nhìn chăm chú bóng dáng cao lớn đang quỳ một gối dưới chân nàng, tóc mới mọc ra một đoạn ngắn, thêm mấy phần bướng bỉnh và cương quyết.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nếu như có thể, khiến nàng ngủ mãi như vậy thì thật ra cũng không tồi.Đế Tuấn lắc lắc đầu, một mùi thơm thoáng qua chóp mũi, đó là hơi thở mê người đặc biệt của thức ăn.Hắn cảm thấy đói bụng rồi, Lăng Không nhất định cũng rất muốn ăn đồ, nàng là bệnh nhân, ngủ mãi không ăn, đều không có lợi với vết thương.Hắn tự nhận là nam nhân tốt đau lòng cho nữ nhân.Vì vậy, ngón tay của hắn thay thế đại não làm quyết định, giải khai huyệt đạo.Hắn còn chưa suy nghĩ rõ động tác này đại biểu cho cái gì.Rất nhanh, lông mày của nàng run rẩy nhẹ nhàng.Đế Tuấn dùng sức nuốt xuống một bãi nước miếng, ở bụng phát ra một tiếng vang óc óc, miệng đắng lưỡi khô chờ đợi.Cuối cùng nàng cũng tỉnh táo lại, tròng mắt nồng đậm buồn ngủ rất nhanh phát hiện ra bóng dáng của hắn, theo thói quen cười trước cho hắn nhìn, ''Tiêu Trúc, nhìn thấy chàng thật tốt, thiếp rất lo lắng đó là một giấc mơ.''Có lẽ bởi vì vẻ mặt của nàng giống với vẻ mặt thường ngày, làm Cửu hoàng tử thoáng an tâm một chút.Hắn nhanh chóng đỡ nàng dậy, để hai tấm nệm dầy ở ngang lưng nàng để chèo chống thân thể, tiếp đến lấy quần áo, từ trong ra ngoài, từng món một mặc trên người nàng.Đầu ngón tay lạnh lẽo lướt qua da thịt trắng mịn thì mang theo từng trận cảm giác run rẩy, nhiễu lấy ý chí của hắn.Nương tử của hắn, lực hút tạo ra đối với hắn còn mạnh hơn so với tưởng tượng.Không tự chủ, lại nuốt xuống một bãi nước miếng, tự mình nén xuống ý tưởng đang nhào lên, bất đắc dĩ, làm quân tử giả trước khi 'sắc' làm loạn, từng cái từng cái, đem áo làm cản trở tầm mắt mặc trở lại trên người nàng.Ngay cả tất vải cùng giầy, cũng không sai người khác, tự thân tự lực.Mộ Lăng Không yên lặng nhìn chăm chú bóng dáng cao lớn đang quỳ một gối dưới chân nàng, tóc mới mọc ra một đoạn ngắn, thêm mấy phần bướng bỉnh và cương quyết.