Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 69: Xuyên thấu qua da thịt
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tinh thần của nàng dần dân phục hồi, đoán được mình đang ở trong cung.Mặc dù thân của Tiêu Trúc mặc y phục như quá khứ, phong cách nhà giàu mới nổi lại bị thay thế bởi ngôn ngữ khó có thể hình dung.Hắn là Tiêu Trúc, lại giống như không phải, một thoáng, người quen lại giống như mơ hồ, khó thể phân biệt.Thật may là, hắn đối tốt với nàng, chưa hề thay đổi.Trong cơ thể sinh ra tâm tình nóng nảy, lắng đọng rất nhiều.Ít nhất nàng có thể nhịn được nghi vấn, yên lặng chờ.Nàng không thích dùng thái độ gây sự để đối đãi với hắn.Hắn là phu quân của nàng, vất vả lắm nàng mới tìm được tín ngưỡng, cũng không phải là bọt hư ảo, chịu không được khảo nghiệm, đâm một cái liền rách."Lăng Không, bờ vai của nàng có thương tích, ta ôm nàng đến bên bàn, nhìn đi, nhiều thức ăn ngon như vậy, đều là đồ nàng thích.'' Cánh tay của hắn, trầm ổn mà có lực, nhẹ nhàng nâng thân thể của nàng, buồn bực tăng thêm sức lực, ''Mới bao lâu không thấy, cư nhiên gầy như thế, nương tử, nàng thật khiến vi phu không an tâm, từ nay về sau, ta đi chỗ nào sẽ đem nàng đi theo, một giờ một khắc đều không rời, tránh cho nàng không yêu chính mình, ngược lại làm đau lòng ta.''Gò má của nàng dính vào ngực của hắn, tiếng tim đập trầm ổn, xuyên thấu qua da thịt.Âm thanh của nàng mềm nhũn, "Phu quân, không đau, Lăng Không thấy được chàng, tâm liền an định, dù là chết ngay bây giờ, cũng có thể an tâm nhắm mắt.''Hắn đáp lại, là một cái tát vỗ vào má nàng, phát ra tiếng vang thanh thúy.''Nương tử ngốc, nàng còn chưa sinh cho vi phu một chục đứa trẻ, có tư cách gì nói đến sinh tử sống chết, ngoan, suy nghĩ lung tung những cái gì, ăn cơm trước, lấp đầy bụng rồi nói sau.'' Hắn dùng hết sức dời đi lực chú ý của nàng, ngón tay chỉ thức ăn, cười ha hả tranh công, "Nàng mau nhìn, có phải rất muốn ăn không, mỗi một thứ là đồ nàng thích ăn.''
Tinh thần của nàng dần dân phục hồi, đoán được mình đang ở trong cung.
Mặc dù thân của Tiêu Trúc mặc y phục như quá khứ, phong cách nhà giàu mới nổi lại bị thay thế bởi ngôn ngữ khó có thể hình dung.
Hắn là Tiêu Trúc, lại giống như không phải, một thoáng, người quen lại giống như mơ hồ, khó thể phân biệt.
Thật may là, hắn đối tốt với nàng, chưa hề thay đổi.
Trong cơ thể sinh ra tâm tình nóng nảy, lắng đọng rất nhiều.
Ít nhất nàng có thể nhịn được nghi vấn, yên lặng chờ.
Nàng không thích dùng thái độ gây sự để đối đãi với hắn.
Hắn là phu quân của nàng, vất vả lắm nàng mới tìm được tín ngưỡng, cũng không phải là bọt hư ảo, chịu không được khảo nghiệm, đâm một cái liền rách.
"Lăng Không, bờ vai của nàng có thương tích, ta ôm nàng đến bên bàn, nhìn đi, nhiều thức ăn ngon như vậy, đều là đồ nàng thích.'' Cánh tay của hắn, trầm ổn mà có lực, nhẹ nhàng nâng thân thể của nàng, buồn bực tăng thêm sức lực, ''Mới bao lâu không thấy, cư nhiên gầy như thế, nương tử, nàng thật khiến vi phu không an tâm, từ nay về sau, ta đi chỗ nào sẽ đem nàng đi theo, một giờ một khắc đều không rời, tránh cho nàng không yêu chính mình, ngược lại làm đau lòng ta.''
Gò má của nàng dính vào ngực của hắn, tiếng tim đập trầm ổn, xuyên thấu qua da thịt.
Âm thanh của nàng mềm nhũn, "Phu quân, không đau, Lăng Không thấy được chàng, tâm liền an định, dù là chết ngay bây giờ, cũng có thể an tâm nhắm mắt.''
Hắn đáp lại, là một cái tát vỗ vào má nàng, phát ra tiếng vang thanh thúy.
''Nương tử ngốc, nàng còn chưa sinh cho vi phu một chục đứa trẻ, có tư cách gì nói đến sinh tử sống chết, ngoan, suy nghĩ lung tung những cái gì, ăn cơm trước, lấp đầy bụng rồi nói sau.'' Hắn dùng hết sức dời đi lực chú ý của nàng, ngón tay chỉ thức ăn, cười ha hả tranh công, "Nàng mau nhìn, có phải rất muốn ăn không, mỗi một thứ là đồ nàng thích ăn.''
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tinh thần của nàng dần dân phục hồi, đoán được mình đang ở trong cung.Mặc dù thân của Tiêu Trúc mặc y phục như quá khứ, phong cách nhà giàu mới nổi lại bị thay thế bởi ngôn ngữ khó có thể hình dung.Hắn là Tiêu Trúc, lại giống như không phải, một thoáng, người quen lại giống như mơ hồ, khó thể phân biệt.Thật may là, hắn đối tốt với nàng, chưa hề thay đổi.Trong cơ thể sinh ra tâm tình nóng nảy, lắng đọng rất nhiều.Ít nhất nàng có thể nhịn được nghi vấn, yên lặng chờ.Nàng không thích dùng thái độ gây sự để đối đãi với hắn.Hắn là phu quân của nàng, vất vả lắm nàng mới tìm được tín ngưỡng, cũng không phải là bọt hư ảo, chịu không được khảo nghiệm, đâm một cái liền rách."Lăng Không, bờ vai của nàng có thương tích, ta ôm nàng đến bên bàn, nhìn đi, nhiều thức ăn ngon như vậy, đều là đồ nàng thích.'' Cánh tay của hắn, trầm ổn mà có lực, nhẹ nhàng nâng thân thể của nàng, buồn bực tăng thêm sức lực, ''Mới bao lâu không thấy, cư nhiên gầy như thế, nương tử, nàng thật khiến vi phu không an tâm, từ nay về sau, ta đi chỗ nào sẽ đem nàng đi theo, một giờ một khắc đều không rời, tránh cho nàng không yêu chính mình, ngược lại làm đau lòng ta.''Gò má của nàng dính vào ngực của hắn, tiếng tim đập trầm ổn, xuyên thấu qua da thịt.Âm thanh của nàng mềm nhũn, "Phu quân, không đau, Lăng Không thấy được chàng, tâm liền an định, dù là chết ngay bây giờ, cũng có thể an tâm nhắm mắt.''Hắn đáp lại, là một cái tát vỗ vào má nàng, phát ra tiếng vang thanh thúy.''Nương tử ngốc, nàng còn chưa sinh cho vi phu một chục đứa trẻ, có tư cách gì nói đến sinh tử sống chết, ngoan, suy nghĩ lung tung những cái gì, ăn cơm trước, lấp đầy bụng rồi nói sau.'' Hắn dùng hết sức dời đi lực chú ý của nàng, ngón tay chỉ thức ăn, cười ha hả tranh công, "Nàng mau nhìn, có phải rất muốn ăn không, mỗi một thứ là đồ nàng thích ăn.''