Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 86: Người này, da mặt quá dầy đi (sáu)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đế Tuấn, giống như là tiểu phu quân của nàng, , thân phận thay đổi, số tuổi thay đổi, nhận thức lúc đầu trong đầu cũng thay đổi, nhưng chỉ có bản chất của người này, một chút xíu cũng không đổi.Mà nàng thích nhất là mặt này của hắn.Một tia xa cách cuối cùng, trong ý cười đùa giỡn của hắn đã tan thành mây khói.Nàng ngửa lúm đồng tiền đẹp lên ngăn cản hắn, sau đó sau khi thu lại tỉnh táo liền duy trì nét mặt lạnh từ trước, cười yếu ớt.''Mới vừa rồi không phải ngươi nói gặp nạn sao....thế nào?'' Bị hắn làm loạn nửa ngày, thiếu chút nữa quên mất chuyện đúng đắn.Hắn nhếch miệng cười một tiếng, dắt tay nàng đến bên bàn, ''Nương tử, hai ngày sau, là lễ sắc phong thái tử, phụ hoàng thuận tiện muốn đòi con dâu cho ông, cho nên nàng mặc thử cung trang của thái tử phi, nếu không hợp, vi phu cho người đi đổi.''Đầu của nàng hôn mê :''Thái tử phi cái gì.''Lời nói quá nhanh, nàng có chút theo không kịp.''Ta là thái tử, nàng không phải chính là thái tử phi.'' Hắn đáp nhẹ nhàng linh hoạt, không thấy nửa điểm không ổn.''Đợi chút, ta thành thái tử phi lúc nào?'' Giọng nói của nàng phát khô, đội nhiên thấy giữa nàng và hắn tồn tại vấn đề không khai thông."Ta là thái tử, nàng là vợ duy nhất của ta, đó không phải là thái tử phi sao, nha đầu ngốc." Đế Tuấn khả ái trừng mắt nhìn, tiến gần lên, dùng phương thức cực kỳ tình sắc ngăn lại cái miệng của nàng, thừa dịp nàng mất hồn, lặng lẽ đem đầu lưỡi vào dò xét, dây dưa đáp trả nàng.Thật lâu sau, Đế Tuấn mới thả nàng ra, mặc cho hai gò má ửng hồng, tràn đầy say mê té vào trong ngực.''Nào, phu quân giúp nàng cởi áo, Lăng Không của ta nhất định mặc trang phục này đẹp nhất.''Trong mắt rõ ràng không có ý tốt, mục đích vì sao, hai người cũng biết rõ.

Đế Tuấn, giống như là tiểu phu quân của nàng, , thân phận thay đổi, số tuổi thay đổi, nhận thức lúc đầu trong đầu cũng thay đổi, nhưng chỉ có bản chất của người này, một chút xíu cũng không đổi.

Mà nàng thích nhất là mặt này của hắn.

Một tia xa cách cuối cùng, trong ý cười đùa giỡn của hắn đã tan thành mây khói.

Nàng ngửa lúm đồng tiền đẹp lên ngăn cản hắn, sau đó sau khi thu lại tỉnh táo liền duy trì nét mặt lạnh từ trước, cười yếu ớt.

''Mới vừa rồi không phải ngươi nói gặp nạn sao....thế nào?'' Bị hắn làm loạn nửa ngày, thiếu chút nữa quên mất chuyện đúng đắn.

Hắn nhếch miệng cười một tiếng, dắt tay nàng đến bên bàn, ''Nương tử, hai ngày sau, là lễ sắc phong thái tử, phụ hoàng thuận tiện muốn đòi con dâu cho ông, cho nên nàng mặc thử cung trang của thái tử phi, nếu không hợp, vi phu cho người đi đổi.''

Đầu của nàng hôn mê :''Thái tử phi cái gì.''

Lời nói quá nhanh, nàng có chút theo không kịp.

''Ta là thái tử, nàng không phải chính là thái tử phi.'' Hắn đáp nhẹ nhàng linh hoạt, không thấy nửa điểm không ổn.

''Đợi chút, ta thành thái tử phi lúc nào?'' Giọng nói của nàng phát khô, đội nhiên thấy giữa nàng và hắn tồn tại vấn đề không khai thông.

"Ta là thái tử, nàng là vợ duy nhất của ta, đó không phải là thái tử phi sao, nha đầu ngốc." Đế Tuấn khả ái trừng mắt nhìn, tiến gần lên, dùng phương thức cực kỳ tình sắc ngăn lại cái miệng của nàng, thừa dịp nàng mất hồn, lặng lẽ đem đầu lưỡi vào dò xét, dây dưa đáp trả nàng.

Thật lâu sau, Đế Tuấn mới thả nàng ra, mặc cho hai gò má ửng hồng, tràn đầy say mê té vào trong ngực.

''Nào, phu quân giúp nàng cởi áo, Lăng Không của ta nhất định mặc trang phục này đẹp nhất.''

Trong mắt rõ ràng không có ý tốt, mục đích vì sao, hai người cũng biết rõ.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đế Tuấn, giống như là tiểu phu quân của nàng, , thân phận thay đổi, số tuổi thay đổi, nhận thức lúc đầu trong đầu cũng thay đổi, nhưng chỉ có bản chất của người này, một chút xíu cũng không đổi.Mà nàng thích nhất là mặt này của hắn.Một tia xa cách cuối cùng, trong ý cười đùa giỡn của hắn đã tan thành mây khói.Nàng ngửa lúm đồng tiền đẹp lên ngăn cản hắn, sau đó sau khi thu lại tỉnh táo liền duy trì nét mặt lạnh từ trước, cười yếu ớt.''Mới vừa rồi không phải ngươi nói gặp nạn sao....thế nào?'' Bị hắn làm loạn nửa ngày, thiếu chút nữa quên mất chuyện đúng đắn.Hắn nhếch miệng cười một tiếng, dắt tay nàng đến bên bàn, ''Nương tử, hai ngày sau, là lễ sắc phong thái tử, phụ hoàng thuận tiện muốn đòi con dâu cho ông, cho nên nàng mặc thử cung trang của thái tử phi, nếu không hợp, vi phu cho người đi đổi.''Đầu của nàng hôn mê :''Thái tử phi cái gì.''Lời nói quá nhanh, nàng có chút theo không kịp.''Ta là thái tử, nàng không phải chính là thái tử phi.'' Hắn đáp nhẹ nhàng linh hoạt, không thấy nửa điểm không ổn.''Đợi chút, ta thành thái tử phi lúc nào?'' Giọng nói của nàng phát khô, đội nhiên thấy giữa nàng và hắn tồn tại vấn đề không khai thông."Ta là thái tử, nàng là vợ duy nhất của ta, đó không phải là thái tử phi sao, nha đầu ngốc." Đế Tuấn khả ái trừng mắt nhìn, tiến gần lên, dùng phương thức cực kỳ tình sắc ngăn lại cái miệng của nàng, thừa dịp nàng mất hồn, lặng lẽ đem đầu lưỡi vào dò xét, dây dưa đáp trả nàng.Thật lâu sau, Đế Tuấn mới thả nàng ra, mặc cho hai gò má ửng hồng, tràn đầy say mê té vào trong ngực.''Nào, phu quân giúp nàng cởi áo, Lăng Không của ta nhất định mặc trang phục này đẹp nhất.''Trong mắt rõ ràng không có ý tốt, mục đích vì sao, hai người cũng biết rõ.

Quyển 1 - Chương 86: Người này, da mặt quá dầy đi (sáu)