Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 87: Người này, da mặt quá dầy đi ( bảy )
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đầu còn đang choáng váng của nàng thoáng chốc phục hồi lại tinh thần, che lại nút áo, không cho phép hắn cởi tiếp, ''Đế Tuấn, ngươi chắc rằng hoàng thượng sẽ chấp nhận một cô gái dân gian làm chính phi sao.''Bờ môi của hắn lặng lẽ thấm ra ý cười, móc ra trong ngực mẩu giấy, nhét vào trong tay nàng, sau đó bế ngang nàng, sải bước đi đến giường.Ăn uống no đủ, hắn lại cảm thấy ‘ hăng hái dồi dào ’, giống như muốn không đủ nàng.Sau khi đọc xong nàng chấn động, có chút không tin nhìn lại mấy lần......Không để ý bả vai vẫn còn đau, dùng cánh tay bị thương đẩy nam nhân đang bận rộn ở ngực nàng ra, cự ly đúng lúc hai người đối mặt, bốn mắt đụng chung một chỗ, "Đây là cái gì? ?""Mật chỉ, phụ hoàng tự tay viết, nhìn, nơi này chính là dấu ấn của ngọc tỷ.'' Hắn ‘ tốt bụng ’ giải thích, tốc độ cực nhanh, nói dứt lời lập tức muốn trở lại vị trí dành riêng cho hắn, đêm chuyện lớn chưa làm xong tiến hành tới cùng.Mộ Lăng Không không sợ làm phiền hắn, đẩy hắn ra, ''Phụ hoàng của ngươi cho người tùy ý cưới vợ.''''Tất cả chứng cứ đều cho nàng xem, còn không tin.''Hắn không hài lòng khẽ cắn bàn tay nàng, Lăng Không co rụt lại tay, sau đó nhân cơ hội tiếp tục chấm m*t."Ta không hiểu rõ." Thân thể truyền đến từng trận cảm giác run sợ, nhiệt độ quen thuộc nhanh chóng xâm chiếm toàn thân, nàng cắn chặt lấy đôi môi, nếu không tiếng mềm mại sẽ thoát ra, duy trì trấn định, hi vọng không nhanh như vật mất lý trí/Nàng có lời muốn nói cùng hắn.Không hiểu rõ, không minh bạch, sao có thể muốn trên ga giường đây."Ngoan, c** q**n áo, chúng ta thử một chút buổi lễ mặc xiêm áo, đây chính là chuẩn bị đặc biệt cho nàng đấy.''
Đầu còn đang choáng váng của nàng thoáng chốc phục hồi lại tinh thần, che lại nút áo, không cho phép hắn cởi tiếp, ''Đế Tuấn, ngươi chắc rằng hoàng thượng sẽ chấp nhận một cô gái dân gian làm chính phi sao.''
Bờ môi của hắn lặng lẽ thấm ra ý cười, móc ra trong ngực mẩu giấy, nhét vào trong tay nàng, sau đó bế ngang nàng, sải bước đi đến giường.
Ăn uống no đủ, hắn lại cảm thấy ‘ hăng hái dồi dào ’, giống như muốn không đủ nàng.
Sau khi đọc xong nàng chấn động, có chút không tin nhìn lại mấy lần......Không để ý bả vai vẫn còn đau, dùng cánh tay bị thương đẩy nam nhân đang bận rộn ở ngực nàng ra, cự ly đúng lúc hai người đối mặt, bốn mắt đụng chung một chỗ, "Đây là cái gì? ?"
"Mật chỉ, phụ hoàng tự tay viết, nhìn, nơi này chính là dấu ấn của ngọc tỷ.'' Hắn ‘ tốt bụng ’ giải thích, tốc độ cực nhanh, nói dứt lời lập tức muốn trở lại vị trí dành riêng cho hắn, đêm chuyện lớn chưa làm xong tiến hành tới cùng.
Mộ Lăng Không không sợ làm phiền hắn, đẩy hắn ra, ''Phụ hoàng của ngươi cho người tùy ý cưới vợ.''
''Tất cả chứng cứ đều cho nàng xem, còn không tin.''
Hắn không hài lòng khẽ cắn bàn tay nàng, Lăng Không co rụt lại tay, sau đó nhân cơ hội tiếp tục chấm m*t.
"Ta không hiểu rõ." Thân thể truyền đến từng trận cảm giác run sợ, nhiệt độ quen thuộc nhanh chóng xâm chiếm toàn thân, nàng cắn chặt lấy đôi môi, nếu không tiếng mềm mại sẽ thoát ra, duy trì trấn định, hi vọng không nhanh như vật mất lý trí/
Nàng có lời muốn nói cùng hắn.
Không hiểu rõ, không minh bạch, sao có thể muốn trên ga giường đây.
"Ngoan, c** q**n áo, chúng ta thử một chút buổi lễ mặc xiêm áo, đây chính là chuẩn bị đặc biệt cho nàng đấy.''
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đầu còn đang choáng váng của nàng thoáng chốc phục hồi lại tinh thần, che lại nút áo, không cho phép hắn cởi tiếp, ''Đế Tuấn, ngươi chắc rằng hoàng thượng sẽ chấp nhận một cô gái dân gian làm chính phi sao.''Bờ môi của hắn lặng lẽ thấm ra ý cười, móc ra trong ngực mẩu giấy, nhét vào trong tay nàng, sau đó bế ngang nàng, sải bước đi đến giường.Ăn uống no đủ, hắn lại cảm thấy ‘ hăng hái dồi dào ’, giống như muốn không đủ nàng.Sau khi đọc xong nàng chấn động, có chút không tin nhìn lại mấy lần......Không để ý bả vai vẫn còn đau, dùng cánh tay bị thương đẩy nam nhân đang bận rộn ở ngực nàng ra, cự ly đúng lúc hai người đối mặt, bốn mắt đụng chung một chỗ, "Đây là cái gì? ?""Mật chỉ, phụ hoàng tự tay viết, nhìn, nơi này chính là dấu ấn của ngọc tỷ.'' Hắn ‘ tốt bụng ’ giải thích, tốc độ cực nhanh, nói dứt lời lập tức muốn trở lại vị trí dành riêng cho hắn, đêm chuyện lớn chưa làm xong tiến hành tới cùng.Mộ Lăng Không không sợ làm phiền hắn, đẩy hắn ra, ''Phụ hoàng của ngươi cho người tùy ý cưới vợ.''''Tất cả chứng cứ đều cho nàng xem, còn không tin.''Hắn không hài lòng khẽ cắn bàn tay nàng, Lăng Không co rụt lại tay, sau đó nhân cơ hội tiếp tục chấm m*t."Ta không hiểu rõ." Thân thể truyền đến từng trận cảm giác run sợ, nhiệt độ quen thuộc nhanh chóng xâm chiếm toàn thân, nàng cắn chặt lấy đôi môi, nếu không tiếng mềm mại sẽ thoát ra, duy trì trấn định, hi vọng không nhanh như vật mất lý trí/Nàng có lời muốn nói cùng hắn.Không hiểu rõ, không minh bạch, sao có thể muốn trên ga giường đây."Ngoan, c** q**n áo, chúng ta thử một chút buổi lễ mặc xiêm áo, đây chính là chuẩn bị đặc biệt cho nàng đấy.''